Begin Again

Ngoại truyện 7: Con thỏ lợn đầu thai từ kiếp trước

Buổi sáng hôm ấy, Kiên vừa dựng xe trước quán ăn gần trường thì đã thấy Hoài ngồi sẵn ở bàn trong góc, khuôn mặt hơi nhăn lại vì đói, tay chống cằm như đang đếm từng giây chờ đợi. Mái tóc cô xõa xuống vai, gương mặt lộ rõ vẻ sốt ruột vì cái bụng đang réo inh ỏi.

Kiên bước vào, liếc qua chiếc đồng hồ đang đeo trên tay rồi nhìn cô cười khẽ: “Chậc, hôm nay mọt sách dậy sớm không phải để học bài mà là để hẹn tôi ra đây ăn sáng sao?”

Hoài đưa tay lên chống cắm rồi nói: “Thôi nào, mời cậu đi ăn coi như cảm ơn lần trước giúp tôi trốn thoát khỏi vụ ẩu đả kia.”

“Được đấy!” Hắn cười tươi, ngồi vào chỗ đối diện cô.

Hoài chỉ tay xuống bàn, giọng có chút sốt sắng: “Gọi đồ ăn cho cậu rồi đây, mau ăn đi.”

“Bún ở đây trông hấp dẫn quá.” Hắn gật gù, rồi không chờ thêm, liền cầm đũa lên thưởng thức món bún bò Huế bốc hơi nghi ngút, đầy ắp thịt và chả.

Giữa lúc đang mải mê tận hưởng trọn vẹn hương vị bún cay nồng, Hoài bỗng nghiêng đầu nhìn kỹ mặt hắn, nhíu mày: “Sao mặt cậu lại có một vết thâm ở xương quai hàm thế kia?”

“À, vừa đi đánh nhau hôm qua.” Kiên thản nhiên trả lời như thể đó là chuyện thường tình.

“Lại còn có vụ đánh nhau nào nữa hả?”

“Hôm qua là tôi kháng cự cùng đồng bọn chứ không phải tự dưng xông vào đánh người khác. Cũng hơi đau một chút, nhưng quen rồi. Mà thực ra đánh thắng cũng vui đấy.” Giọng hắn đầy tự hào như thể đang kể một chiến công oanh liệt.

Hoài buông đũa, khoanh tay ra vẻ bà cụ non: “Chẳng thấy hăng hái học bài mà suốt ngày hăng hái đi đánh nhau.”

“Cậu là mẹ tôi đấy hả? Ở nhà nghe phụ huynh phàn nàn đã đủ mệt rồi, đến đây ăn thì lại đến lượt cậu.”

“Được rồi, không nói nữa. Mau ăn đi.” Cô chậc lưỡi, đành chịu thua.

Kiên cắm cúi ăn sạch gần hết tô bún. Khi ngẩng đầu lên, hắn thấy Hoài vẫn đang chăm chú xem menu. “Tôi no rồi, không cần gọi thêm nữa đâu.”

“Tôi vẫn chưa no mà, đang nghĩ xem nên gọi thêm món gì?” Cô hồn nhiên nói, mắt vẫn không rời tờ menu.

Khi thấy đám học sinh trường mình tấp nập đang đi ngang qua, mặt Kiên có chút bối rối: “Này, không còn thời gian nữa đâu, sắp muộn học rồi, chỉ còn vài phút nữa là đóng cổng trường đấy.”

“Không sao đâu. Mà mọi khi cậu vẫn đi muộn thường xuyên đấy thôi, sao hôm nay vội vàng thế?”

“Tôi thì chẳng vấn đề gì, chỉ có điều là hôm nay cậu không định làm học sinh gương mẫu nữa à?”

“Tôi có cách để chống chế mà.”

Đúng lúc đó, cô chủ quán bê ra một đĩa dạ dày lợn nóng hổi, mỉm cười: “Cô tặng thêm cho hai thanh niên sáng sớm ra mở hàng ở quán cô một món nữa nhé.”

“Dạ, cháu cảm ơn cô ạ.” Hoài nhận lấy đĩa thức ăn, cười toe toét vì được ăn miễn phí rồi có vẻ trầm trồ:“Ôi, dạ dày của con lợn này to thật!” 

“Chẳng xi nhê gì đâu.” Kiên đáp, mắt lấp lánh tinh nghịch.

“Thế nào mới gọi là to?” Hoài thắc mắc, miệng vẫn nhai liên tục.

“Tôi nghĩ chắc nó vẫn chưa to bằng dạ dày của cậu ấy chứ.”

“Dạ dày tôi to thì sao? Chỉ cần được ăn ngon là thích rồi.”

“Cậu ăn phồng mồm phồng mũi lên, nhìn hai cái má núng nính như con lợn, còn dạ dày của cậu biết đâu lại to hơn con lợn.” Kiên trêu, mắt ánh lên vẻ khoái chí.

“Xùy, cậu có thấy con lợn nào vừa thông minh vừa xinh đẹp như tôi không?”

“Dạ dày thì tương tự như con lợn, lúc ăn mũi cũng hếch lên như con lợn, nhưng cặp răng cửa thì giống con thỏ… chắc cậu là một con thỏ lợn đầu thai từ kiếp trước?”

“Cậu muốn nói sao cũng được, miễn là tôi đánh chén no say để còn có sức đi học.”

Sau khi no nê, Kiên lại liếc đồng hồ lần nữa, giật mình vì thấy đã muộn. Hắn đứng bật dậy, phủi tay rồi quay sang nhìn cô vẫn đang nhẩn nha uống nước ngay sau lưng mình: “Ăn no xong rồi tính ngồi chễm chệ trên yên sau xe tôi hả?”

“Người mời cậu đi ăn đã ăn no rồi thì xứng đáng được cậu đèo đến trường.” Hoài coi điều đó là hiển nhiên nên vẫn ngồi lì trên yên xe hắn, mặc kệ ánh mắt không mấy chào đón hắn dành cho mình.

“Xe cậu đâu?”

“Sáng nay tôi đi xe ôm đến.”

“Cũng biết toan tính đấy chứ.”

“Hihi, cho cậu cơ hội thể hiện sự ga-lăng thôi mà.”

 

***

 

Sau khi chở Hoài đến trước cổng trường thì Kiên gửi xe đạp ở một nơi sát vách với trường học.

“Này, cậu định làm gì mà cứ thấp thỏm, ngó nghiêng xung quanh vậy Kiên?”

“Giờ này cổng chính đóng rồi, đành trèo cổng sau thôi.” Hắn thì thầm vào tai cô, mắt đảo quanh như đang tính toán đường thoát.

“Không cần đâu, cậu cứ đường đường chính chính đi theo tôi là được.” Cô cười khẽ rồi nháy mắt đầy bí hiểm với hắn.

Kiên hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn lẽo đẽo theo sau. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của hắn, Hoài thản nhiên đẩy cánh cổng chính hé mở rồi bước vào trường, nhẹ nhàng như đi dạo trong công viên. 

Vừa đặt chân vào cổng, Hoài đã bắt gặp thầy giáo đang đứng cạnh bồn hoa, đôi mắt thầy nghiêm nghị liếc sang hai đứa như đã chờ sẵn. Không để lỡ một giây, cô lập tức cúi đầu, lễ phép cất tiếng chào: "Em chào thầy ạ!"

Thầy gật đầu, giọng vẫn giữ vẻ điềm đạm nhưng không giấu được ý trách móc: "Sao lại đi học muộn thế em?"

"Dạ, hôm qua xe đạp em bị hỏng mà chưa sửa được nên sáng nay phải nhờ Kiên đèo đến trường ạ." Hoài nhanh nhảu giải thích, giọng đầy chân thành.

Thầy nhếch nhẹ một bên mày, liếc sang Kiên với vẻ hoài nghi pha chút châm chọc: "Chứ không phải em cũng đi muộn để bao che cho anh kia à?"

Ánh mắt Kiên nhìn thầy đầy oan ức như muốn phản bác nhưng lại chẳng tìm được lý lẽ nào để cãi. Hắn đành câm nín, chỉ biết nhìn Hoài cầu cứu.

"Một tuần năm buổi mà đi muộn hết bốn. Hôm nay cũng là một trong số đó đúng không?" Giọng thầy vẫn đều đều, nhưng ánh mắt đã ánh lên chút buồn cười khi thấy bộ mặt “thảm hại” của hai học trò.

Hoài không hề để lộ một chút sơ hở nào mà can đảm ngẩng cao đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy lý lẽ: "Dạ không đâu thầy ạ. Từ nhà Kiên đến nhà em cũng xa lắm. Hôm nay bạn ấy phải đi sớm mới kịp đón em chứ ạ."

Thầy nhìn cả hai dò xét. "Thật không đấy?"

"Dạ thật ạ. Với lại dạo này em đang ôn thi học sinh giỏi, bài tập nhiều nên tan học cũng muộn. May mà có mấy bạn nam như Kiên hay ở lại đá bóng sau giờ học nên thỉnh thoảng em mới nhờ các bạn ấy chở về được ạ."

Nghe vậy, thầy bật cười nhẹ, giọng nói đã có phần hài lòng: "Anh Kiên này suốt ngày vi phạm nề nếp, điển hình là hôm thì đi dép lê, hôm thì không sơ vin, hôm thì lại quên biển tên, rồi cũng đi học muộn liên tục nhưng may còn được cái đức tính giúp đỡ bạn bè. Hoài thì học hành vất vả nên tôi tha cho lần này, không ghi tên hai đứa đi học muộn nữa. Mau vào đi."

"Chúng em cảm ơn thầy ạ!" 

"Chúng em cảm ơn thầy ạ!" 

Cả hai đồng thanh cúi đầu chào rồi ríu rít bước nhanh vào lớp như vừa thoát khỏi một phiên tòa mà lần đầu làm bị cáo.

Tuy nhiên, sự khôn khéo trong cách biện minh của Hoài cùng với sự quý mến của các giáo viên trong trường dành cho cô đã giúp cả hai được đặc cách một lần đi muộn như hôm nay.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px