Hẹn Gặp Anh Ở Một Cuộc Đời Khác

Chương 1: Ngày Mà Ta Bên Nhau

"...

Tôi đã chết được ba ngày kể từ sau sinh nhật em ấy, trong chuyến công tác nước ngoài theo lời mời của bà Belsky. Bà luôn phàn nàn về tình trạng sức khỏe của chú chó sống cùng mình đã mười năm. Sau nửa tháng đắn đo, nghẹt thở trong những lời mời đầy nhiệt thành và khẩn thiết của bà, tôi quyết định trở lại Nga ngay sau ngày chàng trai của tôi bước sang tuổi hai mươi lăm.

Chỉ còn vài tháng nữa thôi là chúng tôi cưới nhau, và dường như em cũng rất mong chờ tới thời khắc đẹp đẽ đó - ngày mà tôi cùng em sánh bước vào lễ đường, trong tiếng hò reo và chúc phúc của những vị khách có mặt.

Tôi đã rất hạnh phúc vì có được một chú rể tuấn tú và xuất chúng như em.

Ngay cả ở hiện tại, khi xác thịt đã nhuốm màu máu thẫm đen trước mắt mình, tôi vẫn luôn khao khát đến ngày đó - ngày mà tôi cùng em sánh bước vào lễ đường như đã định.

Ngày mà ta bên nhau tiến tới cuộc hôn nhân hằng mơ ước.

Nhưng bây giờ có lẽ không thể nữa rồi...

Khang à, em vẫn đang... tìm kiếm anh đó chứ?

Em chịu khó đợi thêm chút nữa, anh sắp... trở về rồi.

..."

Giáp Viễn khuất mình trong bão tuyết mịt mù. Trời lồng lộng gió, phủ vây lấy linh hồn lúc mờ, lúc tỏ của anh. Người đàn ông ấy quyết trở về mảnh đất mẹ dẫu xa xôi, cách trở nghìn trùng. Mái tóc anh bết lại, đông cứng trong tâm bão cuồng điên, hai viền mắt trĩu nặng dính chặt nhau, chẳng tài nào mở nổi.

Tất cả đều ra sức cản ngăn bước chân anh ngừng đi, duy chỉ có chút lý trí ít ỏi còn sót lại giục giã anh hành động. Mặc cho linh hồn tiêu tán đến rã rời, Giáp Viễn vẫn lầm lũi tiến về phía trước, chưa từng có ý định bỏ cuộc.

Về với đất mẹ thái bình, về với gia đình, với chàng trai mỗi giây mỗi phút đều đỏ mắt chờ mong.

"Em gắng đợi thêm chút nữa, anh sắp trở về rồi."

* * * 

Lại là một ngày không có nắng, mưa vẫn tầm tã trút xuống thành phố.

Vào những hôm trời âm u như thế, mây mù mặc sức nuốt trọn những mỏm đồi xanh, khiến cả vùng trời nhuốm một màu ảm đạm.

Thường thì Đông Khang sẽ chẳng thể yên giấc, bởi cậu chưa từng đem lòng yêu những cơn mưa gieo rắc xuống thành phố này kể từ thuở bé, ngược lại còn có chút váng đầu vì âm thanh ồn ào, đậm đặc kéo dài kia. Chồng sắp cưới đi công tác chưa được mấy ngày nhưng cậu đã luôn chấp chới giữa những bất an. Khang không rõ mình đang lo lắng điều gì, chỉ là lồng ngực liên tục quặn thắt làm cậu có linh cảm rằng anh đã gặp chuyện chẳng lành.

Dẫu vậy, cậu lại không gọi điện.

Bé con ấy rất hiểu chuyện, luôn tách bạch giữa công việc và tình cảm. Cậu không muốn làm phiền đối phương khi họ đang tập trung lo cho sự nghiệp. Trong lúc đợi anh thì cậu cũng vùi đầu vào những chồng tài liệu chất đống trên mặt bàn, lặng lẽ gạt bỏ mấy suy nghĩ vẩn vơ vào hố đen lãng quên.

Khang sẽ chẳng bao giờ biết trong lúc tất bật giữa núi công việc, đã có người vì cậu mà trở về…

* * * 

Tới ngày thứ bảy, anh vẫn không gọi điện.

Khang bắt đầu sốt ruột, liên lạc cho gia đình anh nhưng nhận lại câu trả lời là họ đang đi nghỉ mát dài ngày ở một hòn đảo xinh đẹp, bỏ xa đất liền.

Cuộc gọi kết thúc, chàng trai ấy bần thần nhìn ra ngoài, trời tối đen như mực, mưa vẫn bít kín cả không gian, chẳng ngóc ngách nào trong thành phố nhỏ có thể thoát nổi. Người trên đường lướt nhanh dưới những tán ô xám ngắt, trộn lẫn vào nhau tựa bọc chỉ rối bù.

Cậu ghé mặt vào gần cửa kính, lặng ngắm toàn cảnh thành phố lọt thỏm trong cơn mưa dai dẳng. Đột nhiên có tia sét đâm thẳng xuống, thứ ánh sáng chớp nhoáng đã vô tình “tố giác” gã đàn ông cao lớn với thân thể ướt sũng, gương mặt hốc hác, ủ dột nhìn chòng chọc vào cậu. Mười ngón tay anh ta ịn lên cửa kính, giây sau gục xuống như một bộ xương khô.

Cặp mắt vô hồn của Đông Khang chợt dao động dữ dội. Sống lưng cậu lạnh toát, da gà nổi rần rần, không dám tin vào những gì mình vừa trông thấy.

"Anh Viễn!" Khang la toáng lên, giọng lạc cả đi. Ngay sau đó, cậu phải ôm cổ ho sù sụ vì kích động quá độ.

Cái bóng đó... là Giáp Viễn - chồng sắp cưới của cậu mà? Làm sao quên được người mà ngay cả trong mơ mình cũng hướng về cơ chứ?

"Không thể nhầm được, không thể..."

 "Nhầm được..."

Khang khó nhọc thở dốc, cậu ghì tay lên mặt kính, cố đảo mắt kiếm tìm bóng dáng anh, nhưng sau cùng vẫn chẳng thấy gì. Ngoài màn mưa tẻ nhạt đều đặn rơi, cái bóng kỳ lạ đã biến mất hoàn toàn.

Qua chục phút điều hòa lại hơi thở, cơn ho đã thuyên giảm, cậu mới lấy hết dũng khí nhìn kỹ lại lần nữa. Không có cái bóng nào cả, trước cửa quán cà-phê chỉ còn giông tố vần vũ ra sức lật đổ gốc cây đang cật lực chống chọi kia.

"Không lẽ mình nhìn nhầm thật?"

Vài nhân viên vây lại hỏi han, cậu nói qua loa rằng vẫn ổn để họ yên tâm làm việc. Thế nhưng sâu trong tâm cậu lại rối ren như tơ vò, không sao bình tĩnh nổi nữa.

Đến mười giờ, khách trong quán vãn dần rồi vắng hẳn, Khang mới nghĩ thông suốt.

"Viễn này, là anh có đúng không?"

"Em biết là anh."

Lời vừa dứt, cậu quyết định đeo túi lên và rời đi. Khang là vị khách cuối cùng của quán, thú thực thì trước giờ chưa từng ở lại muộn tới vậy.

Bé con ra ngoài hiên, mưa vẫn tí tách rơi, bắn lên đôi giày trắng của cậu. Cậu bèn bật mở chiếc ô màu tím than thêu những bông hoa đậu biếc bé xíu, kết nên giấc mộng hạnh phúc mãi xa vời của hai người.

Đông Khang lầm lũi bước vào màn mưa lâm râm, chẳng mấy chốc thân hình nhỏ nhắn đã bị chiếm trọn. Nếu không có chiếc ô kia, có lẽ cậu đã chẳng thể chống đỡ với làn nước lạnh lẽo, vô tình ấy.

Chiếc ô điểm xuyết hoa đậu biếc... cậu nhận từ người thương vào một ngày mưa gió ùa về thành phố này.

Thuở còn là chàng sinh viên năm cuối với bao khát vọng ngây ngô, cậu may mắn gặp được người đàn ông trưởng thành, chững chạc, đôi lúc lại nhắng nhít và quấn quýt bên cậu như chú cún nhỏ. Từ tận đáy lòng, Khang thực sự hạnh phúc khôn xiết vì có anh trong đời.

Nếu để cậu biết được người đàn ông đó đã chết, liệu cậu còn suy nghĩ như vậy nữa không?

Nhưng dù thế nào, cậu vẫn mãi là bé con duy nhất trong lòng Giáp Viễn. Chỉ vậy thôi cũng đủ minh chứng rằng Khang chính là chàng trai hạnh phúc nhất thế gian này.

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này