Hẹn Gặp Anh Ở Một Cuộc Đời Khác
Chương 2: Xin Em Đừng Hiểu Chuyện
"Anh dân văn phòng đó hơi bất ổn nhỉ? Hại tụi mình tan ca trễ mà không dám đuổi người ta đi..." Cô gái trong khu pha chế đang gom lại những gì còn sót và đổ hết chúng vào thùng rác, đánh tiếng bắt đầu cuộc “tám chuyện”. Một nam thanh niên đứng ở quầy thanh toán đang tập trung rà soát thu nhập hôm nay, mau miệng tiếp lời: "Chẳng thế! Mọi khi bà chủ đóng quán lâu rồi, cứ chín giờ là..." "Tên nhóc ấy... xem chừng rất hạnh phúc." Hai đứa nhắc tới bà chủ thì bà chủ lập tức lên tiếng, nhưng không giống thái độ phàn nàn của tụi nó, bà ta lại tư lự như đang nghiền ngẫm điều gì. Người phụ nữ ngoài năm mươi vẫn xinh đẹp mặn mà, không có bất cứ dấu hiệu lão hóa nào đang thư thả ngả người trên cái ghế lót lông vũ. Bà ta ngồi giữa quán cà-phê không người, lặng lẽ trông theo bóng lưng Đông Khang. Lời bà vừa bật khỏi đôi môi đỏ thắm đã thu hút sự chú ý của toàn bộ nhân viên. Họ ngơ ngác nhìn nhau, tay chân đang thoăn thoắt dừng hẳn lại, không hiểu bà chủ ám chỉ ai. Vân Hoa mặc kệ tụi nhỏ, tiếp tục đắm chìm trong ý nghĩ riêng tư, "Cả gã kia nữa, bị đày ra như vậy còn về đây... chẳng dễ dàng chút nào nhỉ?" "Thứ tình yêu này đáng lẽ không nên xuất hiện." Nói đoạn, bà ta ngồi thẳng dậy, chiếc váy lụa mềm mại khẽ động. Vân Hoa thở hắt ra một hơi não nề, phe phẩy cái quạt giấy trên tay. Thôi thì, đến với nhau ắt là duyên số, không thể tránh cũng chẳng tài nào cưỡng ép, nhưng khi duyên đi, người trong bể tình đó chắc chắn sẽ phải hứng chịu đau khổ gấp vạn lần. Biết trước sẽ đớn đau, liệu hạnh phúc ấy có đáng dấn thân vào? Đám nhân viên cũng bắt chước bà chủ, nín thở nhìn theo cái người điềm tĩnh bước vào con hẻm tối om kia. Ai nấy bất giác rùng mình vì những lời bà chủ huyên thuyên. Đôi mắt quá đỗi bình thường của họ đâu thể thấy được những thứ kì quặc, không sạch sẽ. Chỉ có bà là trông rõ mồn một bên cạnh chàng trai kia vẫn còn một người khác đang lặng lẽ sánh bước. Chiếc áo sơ-mi trắng lấm bẩn, nửa gài nửa bung bên thắt lưng da của hắn, tà áo phất phơ hệt những cành cây lòa xòa, vất vưởng trước sức bật mạnh mẽ của gió trời. Cánh tay xước xát song vô cùng chắc khỏe cố giữ chặt thân ô, đẩy nó về phía cậu, để bé con ấy không bị ướt. Giáp Viễn nằm lòng rằng cậu giống một chú mèo yêu thích sự khô ráo, cảm mến những ngày nắng đẹp trời. Vậy nên bất cứ giọt nước mưa nào ngang ngược vấy ướt áo cậu, anh đều ra sức cản ngăn. Chiếc ô xanh thẫm cứ thế nghiêng hẳn về phía Khang trong sự khó hiểu của cậu, nhưng bé con ấy cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, chỉ đoán mò do gió bão mà thôi. Trong cơn mưa dai dẳng cuối hạ, đôi bên - giữa linh hồn và người trần mắt thịt rảo bước về phía căn nhà nhỏ đang đón chờ họ trở về. Cánh cửa bật mở cũng là lúc bỏ lại sau lưng tiếng mưa ồn ào, Đông Khang mò mẫm tìm công tắc điện. Dường như trong bóng tối, phản xạ của cậu chậm chạp hơn. Loay hoay mãi chưa thấy công tắc đâu, cậu đành mở điện thoại lên để bật flash thì đột nhiên đèn trong phòng vụt sáng. Khang ngớ người, suýt chút nữa đã đánh rơi nó xuống đất. “Oái!” Cậu lúng túng túm chặt điện thoại, chẳng hề biết Giáp Viễn đang đứng ngay phía sau. Tấm lưng rộng của anh trùm lên thân thể mảnh dẻ kia, cánh tay dài vươn ra bật công tắc một cách dễ dàng sau khi đợi cậu tự lần mò quá lâu. Khóe môi người đàn ông ấy khẽ cong lên khi ngắm nhìn gương mặt ngơ ngác của cậu. “Vụng thật chứ.” Nụ cười dịu dàng hiện trên môi anh chưa quá ba giây thì tắt hẳn, bởi lòng anh nghẹn lại trước nỗi bận tâm thoáng qua. Đông Khang hậu đậu như vậy, sẽ thế nào nếu không có anh ở đây? Nếu đèn không được bật sáng, cậu sẽ mãi chìm trong bóng tối đó có phải không? Viễn chẳng dám nghĩ tới nữa, vội lắc đầu để tỉnh táo lại. Anh ngẩng mặt lên đã thấy cậu tháo giày và chạy vào phòng khách. Đi theo sau, anh vô tình nghe được mấy lời tự hỏi vẩn vơ từ khuôn miệng nhỏ xinh kia: "Mưa to thế mà người mình không bị ướt nhỉ? Lạ thật..." "Vì em có tôi đấy, ngốc ạ." Bác sĩ Viễn bật cười khe khẽ, lòng đã bớt não nề đi một chút. Hiện tại dẫu có rối ren đến mấy, chỉ cần anh còn ở đây, mọi thứ đến với cậu đều sẽ được gọt giũa cho hoàn hảo nhất. Bởi vì... chàng trai của anh nhất định phải hạnh phúc. Đang tự nhủ, người đàn ông ấy giật bắn mình khi thấy cậu cởi quần áo ngay giữa phòng khách. Anh hốt hoảng chạy quanh bé con, mặt mũi đỏ lựng vì ngại, luống cuống gào lên: "Sao em lại tùy tiện thế hả? Trước giờ em đâu có..." Dưới ánh đèn vàng ấm áp, Khang cúi đầu nhìn cơ thể trần trụi của mình. "Phù!" Cậu thở hắt ra như vừa trút bỏ được gánh nặng đeo bám, bấy giờ trên người chỉ còn mỗi chiếc quần lót mà thôi. Cái lạnh nhanh chóng bủa vây nhưng Khang lại mỉm cười vui vẻ, cậu tiến về phía phòng tắm, vừa đi vừa lẩm bẩm một mình: "Anh Viễn mà biết mình lôi thôi thế chắc sẽ bỏ mình mất, ha ha..." "Sao em lại... tôi không..." Giáp Viễn dừng chân, ngập ngừng nói. Thú thật thì anh có chút bất ngờ, nhưng chưa từng nghĩ sẽ bỏ cậu chỉ vì trông thấy một khía cạnh khác ở con người cậu. Chàng trai trước mặt anh vẫn là Vũ Đông Khang, vẫn sẽ chiếm trọn tình yêu của anh hệt như thuở ban đầu. "Tôi không cần em hiểu chuyện vậy đâu, em ngốc lắm..." Viễn bước nhanh tới, ôm chầm lấy cậu từ phía sau. Người đàn ông ấy tì má vào đỉnh đầu Khang, cặp lông mày hình chữ Nhất nhíu chặt đầy đau lòng. Bé con của anh không giống những người khác, khi yêu sẽ mè nheo, đòi hỏi đối phương đủ điều. Cậu ngoan ngoãn tới mức khó tin, hệt như que kẹo bông làm ngọt lòng anh. Nếu hôm nay không xuất hiện trong bộ dạng nửa người nửa ma này, anh sẽ chẳng bao giờ biết được Khang cũng có lúc bừa bộn, bung xõa như bao người, thậm chí còn nghĩ ngợi không đâu, cho rằng chồng sắp cưới sẽ ghét bỏ mình. * * * Đêm. Mưa vãn dần rồi ngớt hẳn, từng giọt từng giọt rỏ xuống những phiến lá vừa được gột rửa sạch sẽ. Đông Khang lim dim chìm vào giấc ngủ, chợt phía sau lưng hiện hữu hơi ấm lạ lùng. Dù đã đóng hết các cửa sổ và đắp chăn mỏng, nhưng hơi ấm kia vẫn mang lại một cảm giác rất khác. Chính cậu cũng chẳng rõ vì sao mình lại thấy khác, chỉ là nó thân thuộc tới mức cậu vô thức xoay người lại. "Ư... ưm." Giữa lưng chừng cơn mơ, bé con ấy thấy chồng tương lai đang nằm cạnh bên, thân nhiệt ấm áp của anh bao quanh, vỗ về cậu. Ở thực tại, cũng có một Giáp Viễn lặng lẽ ngắm nhìn cậu say giấc, anh dang rộng vòng tay để ôm hết cả bé con cuộn tròn trong chăn vào lòng, tâm trạng bồi hồi khó tả. Rõ ràng đang ôm cậu rất chặt, mà sao nhẹ bẫng như không. Bác sĩ Viễn thở hắt ra một hơi khó nhọc, chàng trai kia lập tức nhíu mày như cảm nhận được sự hiện diện của anh. Anh thoáng sửng sốt, sau đó là vui mừng khôn xiết. Bờ môi khô chạm vào vầng trán mềm mại ẩn sau tóc mái lòa xòa của cậu, người đàn ông ấy chầm chậm lần xuống đôi môi chúm chím để đặt cái hôn thật khẽ, vòng tay anh càng siết chặt. "Ư..." Lại một lần nữa, Khang cựa mình vì nhận ra có ai đó đang kề bên, ôm cậu đến nghẹt thở. Bé con dụi dụi đầu vào cằm anh, buột miệng hỏi một câu khiến anh ngớ người: "Giáp Viễn à, bao giờ anh mới về thế?" |
0 |