Hẹn Gặp Anh Ở Một Cuộc Đời Khác

Chương 3: Điềm Rủi Báo Trước


Nắng lên chan hòa và tươi tắn.

Vạn vật như được tiếp sức sau đợt mưa dài ngày, tiếp tục cuộc đấu chọi trường kì với bụi bặm rong ruổi khắp thành phố.

Tay Đông Khang nắm chặt quai túi da đeo bên vai trái, vừa vui vẻ rảo bước, cậu vừa nghêu ngao hát. Trên lề đường, dưới hè phố, người và xe tấp nập hòa vào nhau như một dải lụa muôn màu.

Do mải ngắm đôi giày Loafer mới mua, cậu đã va phải một người phụ nữ đi tới từ phía đối diện. Cuộc va chạm cũng không quá nghiêm trọng nên đôi bên vui vẻ đỡ nhau đứng dậy.

Sau lời xin lỗi chân thành, Khang cứ tưởng có thể rời đi dễ dàng, nào ngờ đối phương lại nghiêng đầu nhìn cậu khắp một lượt. Bấy giờ Khang mới để ý bà ta ăn mặc có phần khác những người đi làm đang vội vã xung quanh. Bộ váy lụa đen tuyền suông dài tới mắt cá chân, khéo tôn những đường cong quyến rũ của cơ thể mảnh mai như hạc. Bà ta mang giày cao gót đen, trâm cài tóc đen, đến cái quạt giấy cầm trên tay cũng màu đen nữa. Duy chỉ có bộ móng tay và đôi môi là đỏ son, nổi bần bật giữa làn da trắng bệch như thể không thuộc về cõi trần này. Nhìn qua chỉ đoán bà ta khoảng độ ba mươi, chẳng thể ngờ đối phương đã là một bà lão trung niên.

Sắc sảo, mỹ miều mà cũng bí ẩn, khó lường, Đông Khang bất giác lùi lại một bước vì cảm thấy không an toàn.

Trước vẻ sợ sệt kín đáo của cậu, ả đàn bà kia xòe quạt, che miệng cười, "Ha ha, chồng sắp cưới của cậu... điển trai nhỉ?"

"Dạ?" Chàng trai ấy đơ ra. Ngay giây sau, cậu cười xòa, đáp cho có lệ: "Cô biết anh ấy ạ? Chắc cô là khách ở phòng khám thú ý anh ấy đang làm việc nên…"

Suốt từ nãy tới giờ, Giáp Viễn luôn đứng sau đỡ cậu. Ánh mắt anh bình thường dịu dàng, điềm đạm bao nhiêu thì hiện tại lại dữ dằn bấy nhiêu. Vân Hoa chẳng hề sợ sệt, trái lại còn tiếp tục chòng ghẹo bé con kia thêm.

“Chà, chồng cậu hung dữ quá nhỉ? Bình thường cậu ta cũng “giữ của” thế này à?” 

Đông Khang càng lúc càng thấy người này kì quái, cậu vội viện cớ để rời đi: "Trễ mất rồi, cháu phải lên công ty. Cháu rất vui vì gặp được cô, cháu chào cô ạ!"

"Ừm." Ả đàn bà đối diện gật đầu khi Khang bước vụt qua, đồng thời gã cao dong dỏng phía sau cậu cũng đi xuyên qua người bà như thể dằn mặt.

"À phải rồi, nhóc ơi!"

Chẳng biết nghĩ thế nào, bà ta đột nhiên gọi với cậu lại. Khang đành dừng chân, ngoái đầu cười gượng, "Vâng?"

"Chồng sắp cưới của cậu đấy, xảy ra chuyện rồi. Tôi chỉ nhắc vậy thôi, tin hay không tùy cậu."

Dứt lời, Vân Hoa bèn xoay gót rời đi. Nhìn theo bóng lưng trần xa dần, Khang cứ đứng chôn chân tại chỗ. Dòng người đông đúc lại qua, chỉ có cậu là như cái cây khô chết lặng.

Rất lâu sau, cậu mới bần thần hỏi:

"Anh ấy... gặp chuyện gì rồi sao?"

Nghe cậu nhắc tới mình, Giáp Viễn từ giận run chuyển qua hoảng hốt. Anh khom người nhìn khuôn mặt cúi gằm của cậu, đoạn nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn mà ra sức an ủi những lời cậu chẳng thể nghe được:

"Không phải đâu, Khang à. Tôi vẫn ổn, vẫn luôn ở bên em."

Đông Khang cắn chặt môi tới trắng bệch, cảm nhận những ngón tay mình đau nhói như có một thế lực nào đó siết mạnh. Đôi mắt cậu dâng lệ, bé con ấy cố ghém nỗi bất an vào sâu tận đáy lòng. Chừng nào cậu chưa tìm được thông tin chính xác về anh, cậu nhất quyết không tin vào lời vẩn vơ của bà ta, càng không cho phép bản thân rơi một giọt nước mắt nào.

Dường như nghe được tiếng lòng của cậu, khóe mắt vị bác sĩ kia đỏ sọng, bờ môi anh run rẩy đầy đau đớn. Ngay lúc này, anh khát khao được ôm bé con của mình vào lòng, nhưng lại bất lực trước thân xác đã hóa thành hồn ma u uất.

"Khang à, xin em đừng tìm thấy bất cứ điều gì về tôi. Nếu không... em sẽ sống tiếp thế nào đây?" 

Giáp Viễn quỳ gục xuống trước người cậu, áp má lên mu bàn tay ngửa ra của cậu, nước mắt anh âm thầm rỉ ra từ khóe mi nhắm hờ, rỏ qua từng kẽ tay Khang mà cậu chẳng hay biết.

* * * 

Chỉ đợi tan làm, Đông Khang lập tức tới trung tâm quản lý bay, nhờ họ kiểm tra thông tin về chuyến đi của chồng sắp cưới. Đáp lại kì vọng của cậu là những câu trả lời qua quýt, ấp úng vô trách nhiệm của hàng loạt nhân viên thuộc bộ phận kiểm soát.

Khi mọi thứ đều đâm vào ngõ cụt, cậu uất ức đến phát khóc, thậm chí còn nổi đóa, gây gổ với họ. Kết quả là cậu bị đưa lên đồn cảnh sát giải trình về hành vi gây rối trật tự công cộng của mình.

Nhìn một Đông Khang vốn yên lặng, hiền lành trở nên điên cuồng, bất chấp như thế, Giáp Viễn chỉ có thể ở cạnh mà chẳng làm gì được cho cậu. Trong đồn còn có một nghi phạm trong vụ giết người vừa bị áp giải đến, bà ta bỗng nổi điên khi đi ngang qua chỗ Khang ngồi trình báo, liên tục chỉ trỏ vào người cậu rồi gào rú:

"Mày bị ma ám rồi đó! Đáng đời lắm, tội cặp bồ với chồng tao! Mày đấy, con ma ngay phía sau lưng mày kia kìa! Ha ha... A ha ha..."

"Cậu cứ bình tĩnh làm việc với chúng tôi, mặc kệ người ấy." Bác cảnh sát trước mặt phủi tay trấn an, ánh mắt bác ta hiền queo khiến cậu thấy yên tâm hơn chút.

Đứng bên cạnh, lòng Giáp Viễn nóng như lửa đốt. Anh xoa vai cho bé con đỡ sợ, sau đó quay ngoắt lại, trừng mắt lườm người đàn bà điên đang bị còng số tám siết chặt ở phía xa. Bà ta biết điều ngậm miệng ngay, không dám hú hét nữa, chỉ rên ư ử rồi chúi mặt vào hai hốc tay mình.

Vài tiếng đồng hồ trôi qua, Khang mới được “thả” đi. Cậu cố lết thân xác rệu rã về nhà sau một ngày không mấy thuận lợi.

Vào phòng ngủ, Khang không bật đèn mà cứ thế ngã xuống giường, úp mặt vào gối. Lúc bấy giờ cậu mới nhận ra cổ chân sau đau rát vì cọ nhiều vào mép giày còn cứng, da thịt mỏng mềm đã trầy xước hết cả, máu khô lại từ khi nào rồi.

Chợt một ý nghĩ nảy ra trong đầu giữa lúc cậu đang tuyệt vọng, Khang liền bật dậy như cái lò xo. Giáp Viễn ngồi bên mép giường cũng giật bắn mình, ngã xuống đất. Cậu lục lọi túi xách đi làm để tìm điện thoại, bấm gọi cho một dãy số dài lạ hoắc mà rất lâu chưa động đến.

Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy, giọng người đàn ông nước ngoài cất lên bằng tiếng Anh: "Xin chào? Cậu là..."

"Cho hỏi anh có đang ở Nga không? Tôi là con trai của bạn mẹ anh, chúng ta từng gặp nhau vài lần vào thuở bé."

"Đông Khang?" Người đó lập tức gọi tên cậu bằng tiếng Việt, dù có chút khó khăn trong việc phát âm.

Khang bật cười thành tiếng, đã rất lâu rồi không gặp nhưng chỉ nhờ thế mà cậu thoải mái với người này hơn chút. Ở đâu dây bên kia, đối phương cũng cười theo.

"Gọi cho anh có chuyện gì vậy, bé yêu?"

“Tôi muốn nhờ anh tìm thông tin về chuyến bay AS830, hãng bay S tới thành phố Moscow. Thời gian cụ thể tôi sẽ nhắn chi tiết."

"Ồ..." Người đàn ông phong lưu ở đầu dây bên kia thư thả rít hơi thuốc cuối cùng trước khi đặt điếu xì gà xa xỉ xuống, chân hắn đang vắt chữ ngũ, khẽ đung đưa. Đợi Khang nói hết, hắn mới nghiêm túc trả lời: “Tiếc là giờ anh đang ở Tomsk. Phải mất chút thời gian nhưng anh chắc chắc sẽ báo lại cho em sớm thôi, baby à.”

"Vâng, trăm sự nhờ cậy anh. Tạm biệt!"

Màn hình điện thoại vụt tắt, nụ cười trên môi Đông Khang cũng tắt theo. Cậu không dám gọi cho bố mẹ Giáp Viễn, bởi họ đang tận hưởng kì nghỉ dưỡng, hơn nữa cậu cũng chưa thực sự chắc chắn với linh cảm trong lòng mình.

Khang lại nằm phịch xuống giường, vừa lúc ấy, có một cánh tay rắn chắc vắt qua eo, âm thầm ôm lấy cậu. Hơi ấm kỳ lạ một lần nữa bao trùm, vỗ về cậu chìm vào giấc ngủ chập chờn - nơi chẳng còn những mỏi mệt bủa vây.

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này