Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Họa Mộng Sinh Yêu

Chương 1: Tân khoa Trạng nguyên

Dưới ánh nắng ban mai của mùa xuân, cả hoàng cung như được phủ lên mình một tấm tơ lụa mỏng manh nhẹ nhàng mà tinh tế. Trên tán lá xanh là từng đóa hoa đào nở đỏ rực khoe sắc một vùng trời, hương hoa man mác theo gió mà tản đi khắp không gian. Khói trầm hương thong thả bay lên từ những lư đồng chạm khắc tinh xảo hòa cùng từng dải lụa gấm được cung nhân tỉ mẩn treo lên lặng lẽ phất phơ trong gió. 

   Mây mỏng còn đang lững lờ trôi trên mái ngói mà trong ngoài hoàng cung đã bừng lên sắc đỏ, bóng cờ xí bay phấp phới giữa những tiếng bước chân gấp gáp của cung nhân và quan lại. Điện Kim Loan ngày thường nguy nga tráng lệ nay lại được phủ một sắc thái trang nghiêm. Mặt sân trước điện rộng rãi, đá xanh được lát thành từng hàng thẳng tắp, từng viên đều được đánh bóng sáng lóa phản chiếu vào không khí từng sợi nắng xuân.

   Giờ lành vừa điểm, tiếng chuông ngọc ngân vang rền rĩ từ điện Kim Loan, âm hưởng trong trẻo cao vút vọng lên tầng tầng lớp lớp trời mây, xuyên qua sương mờ buổi ban mai lan khắp kinh thành như một khúc nhạc long trọng, báo hiệu cho sự kiện trọng đại sắp diễn ra.

   Lối đi giữa trung tâm điện được lát đá cẩm thạch trắng muốt càng tôn lên sắc đỏ rực rỡ của tấm thảm trên thân. Tư Lăng quỳ giữa trung tâm đại điện, nền ngọc thạch xuyên qua lớp thảm trải truyền từng hơi lạnh đến đầu gối nhưng tấm lưng y vẫn cao thẳng, thần tình trang nghiêm như tượng tạc. Hai bên là hai hàng quan văn tướng võ dáng đứng nghiêm chỉnh, ai nấy đồng loạt hướng ánh mắt vào vị tân khoa Trạng nguyên.

   Trông y tuổi chừng đôi mươi, dung nhan như ngọc, mày thanh mắt sáng, toàn thân tản ra khí chất điềm đạm, ôn hòa mà cương nghị. Y phục trắng thuần ôm lấy dáng người cao ráo thon dài làm y nổi bật giữa sắc đỏ hoa lệ, trước ngực cùng vạt áo thêu hình hoa mai nở rộ giữa nền tuyết trắng, tà áo dài chấm đất song bóng lưng y vẫn thẳng tắp như thân trúc xanh.

  Trên bệ rồng cao ba bậc, thánh thượng ngự giữa ngai vàng chạm rồng uốn lượn, đôi mắt con rồng vàng lóe sáng rực rỡ, tinh xảo tới mức cứ ngỡ giây sau nó sẽ lắc mình bay lên, bễ nghễ nhìn xuống chúng sinh. Người đã vào tuổi trung niên, gương mặt rắn rỏi mà uy nghiêm. Đuôi mắt dài, sắc sảo mà thâm trầm như hồ nước sâu không thấy đáy, hàm chứa mười phần uy nghi. Ánh mắt ấy lúc này dừng trên người Tư Lăng ấy thế mà lại mang theo đôi phần tán thưởng khó giấu.

   Đợi khi chiếu chỉ sắc phong được đọc xong, hoàng thượng mới chậm rãi gọi tên: “Tư khanh”

   Giọng nói của ngài vang lên trầm dày như tiếng chuông đồng xa xôi vọng lại: 

“Văn tài kiệt xuất, lấy đạo nghĩa làm gốc, tâm sáng như gương. Nay trẫm đặc biệt phong khanh làm Tri huyện Vân Châu, thay trẫm trị dân một phương. Chớ phụ lòng trẫm ban.”

   Trước nay hiếm có ai được thánh thượng phá lệ ban chức ngay ngày sắc phong ban chỉ, lại là chức tri huyện cai quản một vùng trù phú, phồn thịnh như Vân Châu càng cho thấy vị thế của người này trong mắt thánh thượng. Ánh mắt các quan đại thần lặng lẽ giao nhau, đáy mắt ai cũng ẩn sâu một phần tâm tư nhưng bề ngoài vẫn giữ lễ tươi cười.

  Thấy rõ những ánh mắt toan tính từ hai bên đổ lại nhưng trong lòng Tư Lăng chẳng mảy may để ý, y theo lễ nghi kính cẩn vái lạy, thanh âm dõng dạc văng vẳng trong nội điện không chút kiêu ngạo:

Thần Tư Lăng khấu tạ thánh ân! Nhờ ơn quốc học khai mở, khai thông dân trí mà thần mới có cơ hội rèn luyện, được góp chút tài mọn vào nghiệp lớn của đất nước đã là vinh hạnh to lớn. Nay lại được thánh thượng ưu ái ban chức, thần nguyện đem hết tâm huyết phụng sự quốc gia, nhất định không phụ tấm lòng của bệ hạ.”

   Hoàng thượng hài lòng khẽ gật đầu, tay áo rồng khẽ phất, theo sau là một hàng cung nhân tay nâng tráp gỗ phủ lụa vàng tiến đến ban thưởng, nào lụa là gấm vóc, nào vàng bạc châu báu... lại ban cho y áo mũ, đai ngọc, lệnh bài cùng một thánh chỉ khen ngợi do đích thân hoàng thượng viết tay – vinh dự mà ít ai trong lứa tân khoa Trạng nguyên từng nhận được.

   Lễ sắc phong trong nội điện vừa dứt, tiếng ca nhạc từ hậu điện đã dập dìu truyền tới. Hoàng thượng chậm rãi di giá tới nơi bày biện Thượng xuân yến, đây vừa là yến tiệc thưởng xuân, vừa chúc mừng cho các vị tân khoa trạng nguyên mới được sắc phong. Hai hàng cung nữ lần lượt tiến vào chính điện, trên tay các nàng là từng giá hương thơm ngát, làn khói hương bay lên từng sợi, dệt thành màn lụa mỏng manh treo giữa trần điện cao vút.

   Ba hàng án gỗ tử đàn được xếp chính giữa điện, phía trên đặt tráp ngọc nạm vàng chạm khắc tinh xảo. Trên bàn bài trí đều là các món quý người thường khó thấy, mỗi món đều được bày biện khéo léo, sắc thái thanh nhã thấm lòng người. Rượu quỳnh tương được ủ kĩ vừa mở nắp đã tỏa ra hương đào phảng phất hòa vào không khí.

   Trong tiếng đàn tì bà trong trẻo, hoàng thượng nâng chén vàng, giọng điệu ung dung khen ngợi: “Khoa thi năm nay người tài xuất hiện lớp lớp, ai nấy đều tài hoa xuất chúng, các khanh đều trẻ tuổi nhiệt huyết, tâm sáng như gương. Người xưa có câu hiền tài là nguyên khí quốc gia, nước muốn hưng thịnh thì hiền tài là không thể thiếu. Nay triều đình có được những người tài giỏi như các khanh, trẫm tin ngày sau xã tắc ắt thêm một phần vững mạnh.” 

   Đám tân khoa cúi đầu cảm tạ, chờ thánh thượng uống xong mới một hơi uống cạn chén rượu trong tay. Tiếng chúc “Nam Sơn Bắc Đẩu, Kim Bảng Lưu Danh” vang lên như sóng triều vỗ vào lòng người.

   Bên bàn gỗ, mỹ nhân Giáng Hoa cục tư thế uyển chuyển rót rượu vào chén, men rượu hồng đào óng ánh dưới ánh đèn. Tư Lăng chỉ nhấp một ngụm, hương ngọt đã tan ngay nơi đầu lưỡi không khỏi khiến y nhớ tới những ngày xưa cũ không thể quay về.

   Ngoài hiên, trống điểm ba tiếng báo hiệu tiệc xuân viên mãn kéo hồn Tư Lăng trở về sau phút chốc ngẩn ngơ, y cho lui cung nữ rót rượu, tự mình rót đầy chén rượu rồi một hơi uống hết giống như muốn trút cạn cảm xúc, đè nén lại dưới đáy lòng.

   Buổi yến tiệc theo quy trình mà diễn ra, quan viên khắp chốn đều lần lượt nâng rượu mừng ba vị tân khoa, bề ngoài đều là nụ cười ôn hòa, hòa khí vui vẻ. Thế nhưng dưới vẻ náo nhiệt ấy, có mấy phần thật lòng lại chẳng ai đong đếm được. 

   Chưa chờ chén rượu này cạn chén khác đã đưa tới, người hỏi quê quán, người nhắc ân sư lại có kẻ khéo léo dò xét chí hướng sau này. Tư Lăng quá hiểu chốn quan trường, hôm nay là yến mừng tân khoa cũng là lúc các phe phái âm thầm đánh giá chọn người, còn những kẻ mới vượt Long Môn như y thì lại lần đầu cảm nhận được sóng ngầm nới triều đình.

   Y ung dung đối đáp, giữ lễ mà kín kẽ; Bảng nhãn Ngụy Trực thì lại ít lời, chỉ nâng chén đáp lễ đúng mực; Thám hoa Hoắc Thần có vẻ tính tính cởi mở phóng khoáng song cũng hiểu rõ chừng mực. Ba người họ tuy mỗi người mỗi vẻ nhưng đều hiểu từ khi bước vào điện Kim Loan thì từng cử chỉ hành động đều sẽ lọt vào tầm mắt bao người, cẩn trọng là điều không thể thiếu.

   Tiếng đàn tỳ bà dần dần lắng xuống, vũ khúc cuối cùng cũng khép lại. Hoàng thượng ngự giá hồi cung, văn võ bá quan đồng loạt quỳ xuống hành lễ. Đợi long giá khuất hẳn sau tấm rèm ngọc mọi người mới lần lượt cáo lui, tiếng trò chuyện cũng theo từng bước chân đi xa mà nhạt dần.

   Đêm ấy, kinh thành vẫn sáng rực ánh đèn, đâu đâu cũng đều bàn tán về ba vị tân khoa trẻ tuổi, rồi lại cũng háo hức mong chờ buổi diễu vinh quy vào ngày mai.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px