Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Họa Mộng Sinh Yêu

Chương 2: Vinh quy

Sáng hôm sau, sương mỏng còn đang vương vấn trên tán lá non, mặt trời vừa mới ló dạng thì kinh thành đã phủ lên mình bầu không khí náo nhiệt khác thường.

    Ánh nắng đầu ngày len lỏi qua từng hàng cây phủ lên đường phố một màu vàng nhạt ấm áp. Buổi vinh quy như lễ hội lớn trải dài khắp kinh thành, con đường đá xanh uốn khúc giờ rợp sắc cờ hoa, rộn ràng tiếng trống tiếng chiêng hòa cùng tiếng hò reo náo nhiệt.

   Từ phía hoàng cung, tiếng trống nghi lễ từng hồi vang lên hùng hồn mà rộn rã báo hiệu đoàn tân khoa sắp khởi hành. Dân chúng từ sớm đã đổ ra hai bên đường, người lớn dắt theo trẻ nhỏ, kẻ đứng trên bậc cửa, người chen nhau dưới mái hiên, chỉ mong được tận mắt nhìn thấy tam khôi năm nay.

   Cửa cung rộng mở, đoàn người kẻ đánh trống người gõ chiêng dẫn lối. Đi đầu là đoàn nghi trượng, cờ xí bay phất phới trong gió mai, tiếp đó là những viên quan dẫn lễ cùng đội nhạc, phía sau là ba vị tân khoa chậm rãi cưỡi ngựa tiến ra. Tiếng trống, tiếng chiêng hòa cùng tiếng vó ngựa vang vọng khắp phố phường.

   Trạng nguyên Tư Lăng cưỡi bạch mã đi chính giữa, đầu đội mũ cánh chuồn, trên thân khoác triều phục mới được ban. Y phong thái tuấn lãng, mắt ngọc mày ngài, thần sắc điềm tĩnh, dáng lưng thẳng tắp vững vàng trên lưng ngựa. Mỗi lần đưa tay chắp lễ với dân chúng khóe môi y lại phảng phất ý cười nhàn nhạt, tràn đầy dịu dàng pha lẫn nét trầm mặc nho nhã của bậc Nho sĩ.

   Ngụy Trực cùng Hoắc Thần đi hai bên, ba người ai cũng đều khoác trên mình phẩm phục tân khoa, tuy nét mặt còn non trẻ nhưng lại toát lên phong thái đường hoàng chính trực.

   Đoàn người vừa xuất hiện, hai bên đường liền lập tức vang lên tiếng reo hò náo nhiệt, tiếng gọi “Trạng nguyên gia” vang vọng khắp kinh thành. Đoàn diễu đi tới đâu thì không khí ngập tràn hân hoan tới đấy, có người tung hoa, có người chắp tay vui vẻ chúc mừng, thấp thoáng còn thấy qua khung cửa vài nhà còn có khói hương mới thắp đang lượn lờ hòa vào không khí.

   Đội hình chậm rãi rời khỏi cửa cung, men theo con đường lát đá tiến về phía cổng thành. Hai bên đường, dân chúng nối nhau đứng chật cả phố, tiếng chúc tụng, tiếng cười nói hòa cùng tiếng vó ngựa tạo thành một dòng âm thanh náo nhiệt kéo dài mãi trong tâm trí. 

   Tư Lăng cưỡi ngựa đi giữa đoàn người, thỉnh thoảng lại chắp tay đáp lễ trước những lời chúc mừng từ hai bên đường. Ánh nắng sớm rơi trên gương mặt y soi rõ nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi, nhìn qua đúng là dáng vẻ rực rỡ nhất của cuộc đời. Chỉ là không một ai biết, càng đến gần cổng thành thì đáy lòng y lại ngày một nặng trĩu.

   Bốn chữ vinh quy bái tổ nên là niềm tự hào lớn nhất của đời người đọc sách, áo gấm về làng, ngựa về quê cũ để cha mẹ và hương thân họ hàng cùng chứng kiến ngày mình công thành doanh toại. Thế nhưng đối với y, hai chữ “quê nhà” lại là nơi xa vời không thể quay về.

   Nơi y sắp quay về là nơi đã cưu mang y suốt 10 năm qua, từng gốc cây ngọn cỏ, từng bến nước cây cầu hay mỗi con người ở đây y đều nhớ rõ mười mươi. Nhớ rõ Lý thẩm khẩu xà tâm phật, ngoài miệng thì luôn chê bai y tay chân chậm chạp, làm việc gì cũng không ra hồn nhưng lại luôn dúi vào tay y những chiếc bánh bao thịt mới hấp nóng bỏng tay. 

   Nhớ rõ Trần thúc thúc bán đậu phụ đầu ngõ, mỗi lần thấy y thức khuya đèn sách lại để dành một bát sữa đậu nành nhưng lại cố ý nói rằng hôm nay ế ẩm quá, bỏ đi cũng phí.

   Nhớ rõ Vương đại nương bày sạp bán vải bên đường, khi y còn nhỏ thường trộm đứng nhìn những cuộn vải màu xanh ngọc, màu mà mẫu thân y thích mặc nhất, bà liền mắng y đã nghèo mà còn mơ tưởng tới những thứ đẹp đẽ, rồi cũng chính bà cuối năm lại cắt cho y một mảnh vải thừa bảo mang về mà may chiếc khăn tay, lúc đó y cầm cuộn vải trong tay không khịn được mà nức nở thành tiếng, nhà nào may khăn tay lại cần đến cả mét vải như thế này cơ chứ...

   Y nhớ tất cả những con người chẳng cùng huyết thống nhưng lại dùng cách vụng về nhất để cho y biết rằng trên đời này vẫn còn người quan tâm đến mình. Đó là quê nhà trên danh nghĩa của y, y cũng thật sự xem nơi đây là quê hương của mình, nơi y có thể tựa vào mỗi khi mỏi mệt. 

Nhưng “quê nhà” thật sự của y, nơi có từ đường từng quanh năm hương khói, nơi có phụ thân nghiêm khắc dạy dỗ nhưng lại âm thầm quan tâm, nơi mà mẫu thân từng ngồi dưới hiên mỉm cười nhìn hai cha con vui đùa, nơi y trải qua những ngày thơ ấu tràn đầy tình yêu thương... nơi mà y đã chẳng thể còn quay về.

   Ánh mắt Tư Lăng nhìn qua ngõ nhỏ quen thuộc dù đã trải qua 10 năm nhưng chẳng đổi thay, rồi lại lặng lẽ lướt qua chẳng để ai phát hiện. Không may thay, quê nhà của y lại chính là chốn kinh thành ăn thịt người không nhả xương này. Kí ức cứ như thủy triều ùa về, nhưng ngoài sự chua xót cùng hận ý dâng trào cuồn cuộn dưới đáy lòng thì y lại lực bất tòng tâm.

   Chưa đủ, vẫn chưa đủ, chỉ dựa vào sức lực nhỏ nhoi của một mình y là quá nhỏ bé, y cần đứng đủ cao, cần có đủ quyền lực để chạm tới những hồ sơ bị phủi bụi không ai dám chạm vào, để lôi những kẻ ẩn mình thao túng vụ án năm xưa phơi bày ra trước ánh sáng.

   Khi khoảng cách với kinh thành ngày càng xa, Tư Lăng không kìm được mà ngoảnh đầu nhìn lại. Kinh thành vẫn là cảnh thịnh thế phồn hoa như cũ, những mái điện nguy nga tiếp nối nhau cao cao đứng giữa đất trời, dưới ánh nắng lộ ra bao nhiêu phần rực rỡ thì bóng tối dưới chân lại càng thêm sâu thẳm.

   Tư Lăng nhìn hoàng thành thật sâu, đó là nơi từng quyết định sinh tử của gia tộc y, cũng là nơi kẻ thù của y đang nhởn nhơ sống khoái lạc. Có lẽ hắn đã sớm quên mất một gia tộc từng bị chính tay hắn hủy hoại nhưng y thì chưa từng quên, cũng vĩnh viễn không bao giờ quên.

   Bàn tay đang nắm dây cương của Tư Lăng chậm rãi siết chặt. Sẽ sớm thôi, y sẽ sớm ngày lật lại bản án oan phủ kín gia tộc suốt bao năm, trả lại trong sạch cho những người thân đã mất, sẽ khiến kẻ đứng sau trả cái giá thích đáng cho tội lỗi của hắn.

    Khóe môi Tư Lăng vẫn giữ một nụ cười nhàn nhạt, nhưng trong đôi mắt vốn luôn bình tĩnh ấy lại thoáng qua một tia lạnh lẽo. Rồi y quay đầu, tiếng nói hòa vào trong gió.

“Đi thôi.”

   Cha, nương, nhi tử nhất định sẽ sớm quay về, trả lại công đạo cho mọi người!

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px