Họa Tình

Chương 3: Mị Nữ Thiên Hương.


Mèo Mướp Thích Ăn Rau

Mèo Mướp Thích Ăn Rau

Bà thím tui tên Du, bả mà đọc được bả tế bảy đời nhà tác giả nha =))

Chương 3: Mị Nữ Thiên Hương.

0

Trông cha mình đầy vẻ sầu lo, Nguyễn Tuấn từ tốn rót cho ông tách trà rồi nhẹ giọng: “Chuyện này cha cứ để cho con giải quyết. Con cũng muốn xem xem kẻ nào cả gan dòm ngó đến cái mạng của Nguyễn Tuấn này.”

Nguyễn Khải không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Thấy thế, chàng lại nói thêm: “À. ban nãy con nghe thằng Mậu báo, người mình không tìm thấy xác của tên tướng quân đó?”

“Ừ, chú Bình của con cũng tự thân đi tìm nhưng quả thật không có chút manh mối nào, thậm chí cả một vệt máu cũng không còn sót lại. Khả năng hắn được kẻ đứng sau mang đi rồi.”

0

“Thế cũng lạ thật! Khu này nằm trong địa giới của chúng ta, làm gì có kẻ nào có thể âm thầm, không để chúng ta phát hiện mà mang xác hắn đi được? Con nghĩ… nếu hắn không bị thú dữ ăn thịt, thì chỉ còn lại một khả năng…”

“Ý con là… trong bang chúng ta…?”

Nói tới đây, Nguyễn Khải ngừng lại không nói tiếp nữa. Ánh mắt ông thoáng chốc trở nên thâm trầm, sắc mặt lạnh băng không biết trong lòng đang nghĩ gì.

0

Ngồi bên cạnh, Nguyễn Tuấn cũng không tiếp tục chuyện này nữa mà đổi sang vấn đề khác, hỏi:

“Con nghe bên dưới báo Mị nữ Xích Nam bị các anh em bắt về rồi?”

Nguyễn Khải gật đầu:

“Ừ. Cha cũng đã cho tung tin rằng Mị nữ bị bang Phong Hoa của La Phổ bắt. Chỉ vài anh em thân tín biết ả đang ở trong tay chúng ta. Nếu mọi chuyện diễn ra như kế hoạch, ý định liên quân giữa Xích Nam và La Phổ sẽ tạm thời bị chặn đứng.”

0

Nguyễn Khải đang đang lo ngại về việc Mị nữ Xích Nam xuất hiện lần này, khả năng cao là để thúc đẩy liên minh giữa Xích Nam cùng La Phổ. Nếu liên minh thành, bang Hổ Thiên sẽ là mục tiêu đầu tiên mà bọn họ nhắm tới. Dù Thiên Sơn có địa thế được xem là “bất khả chiến bại”, nhưng quân số áp đảo của hai nước hoàn toàn có thể bù đắp lợi thế này. Chiến sự càng kéo dài, Thiên Sơn khó tránh khỏi thất thủ.

0

Hớp một ngụm trà nóng, Nguyễn Tuấn nghe cha mình nói thế mới nhỏ giọng, nghi ngờ hỏi thêm: “Lạ thật, vốn tưởng lần này bọn chúng chỉ phái sứ đoàn sang La Phổ để liên quân. Nhưng cớ sao lại có cả Mị nữ trong đó? Chẳng lẽ bọn chúng muốn dùng Mị nữ để liên hôn, tạo thành ràng buộc liên minh?”

0

“Cha cũng đang lo bọn chúng có ý này. Nhưng còn điều đáng nghi là việc hệ trọng như liên hôn, tại sao lại phải làm một cách bí mật, đến chúng ta cũng chẳng hề hay biết?” Nguyễn Khải trầm ngâm chốc lát rồi đáp.

Đoạn, ông lại nói thêm: “Nhưng ta càng không nghĩ ra, từ Kinh đô của Xích Nam qua La Phổ rất gần, tại sao bọn chúng lại đi đường vòng ngang lãnh địa của Hổ Thiên chúng ta làm gì? Trong chuyện này có quá nhiều điểm đáng nghi!”

“Ý cha là?”

“Ta sợ chúng ta bị kẻ khác tính kế rồi!”

0

Nguyễn Khải nói tới đây, hai cha con bọn họ đều rơi vào trầm tư. Một lát sau, Nguyễn Tuấn mới lên tiếng: “Con đang sợ là do tên cáo thành tinh Quang Dương Đế kia đang giở trò, muốn dùng chính con gái ruột của mình để chơi một ván cờ lớn. Có lẽ đội tình báo của chúng ta ở bên ngoài cũng điều tra ra được ít nhiều rồi, chúng ta cứ đợi tin bọn họ rồi tính nước cờ tiếp theo cũng không muộn.”

Nguyễn Khải nghe vậy gật đầu đồng ý, rồi bảo: “Được rồi, tạm thời chúng ta đành phải lấy bất biến ứng vạn biến vậy! Ta cũng tính tranh thủ cơ hội này để cho thằng Giang thể hiện, sau này chúng ta già rồi có nó hỗ trợ con cha cũng yên tâm!”

Giang là con trai của phó bang chủ Hổ Thiên, cũng là em họ của Nguyễn Tuấn. Y cũng là một người có thủ đoạn, chỉ mười bảy tuổi nhưng mấy năm gần đây liên tục lập được đại công cho bang, rất được Nguyễn Khải yêu quý.

0

Nghe Nguyễn Khải thủ thỉ tâm sự, Tuấn định nói thêm gì đó nhưng lại thôi. Vừa nhỏm người định trở về phòng, chàng mới sực nhớ ra còn có chuyện khác nên vội ngồi lại, thưa:

“À đúng rồi thưa cha, con cần tìm hiểu chút tin tức của Xích Nam triều, muốn âm thầm khảo cung Mị nữ một chuyến.”

0

“Được, mấy chuyện vặt vãnh này con cứ thoải mái quyết định, chỉ cần không giết chết con nhóc đó là được. Dù sao cũng là con gái của Quang Dương Đế, nếu lỡ chẳng may có chuyện gì thật, e rằng dù lưỡng bại câu thương, [1] hắn cũng quyết diệt tận gốc chúng ta.”

“Dạ vâng, con hiểu rồi. Con xin phép về phòng.”

0

Dứt lời, Nguyễn Tuấn cùng Mậu trở về biệt viện của mình. Vừa vào phòng, chàng đã nhỏ giọng dặn: 

“Mậu, mày cho người dẫn Mị nữ qua đây. Nhớ, chuyện này tuyệt mật.”

0

Thằng Mậu nghe thế mắt sáng lên, nó liếm mép cười đểu cáng, cái miệng cứ thoăn thoắt hỏi: “Ôi! Cậu Cả, chẳng lẽ sau một chuyến ‘đi dạo’ thập điện diêm la, tư tưởng của cậu đã tiến bộ hơn rồi à? Chẳng lẽ cậu muốn đục nước béo cò, rồi cái gì mà ‘gạo nấu thành cơm’, nhân cơ hội này trở thành con rể Quang Dương Đế, thâu tóm Xích Nam triều, tiến quân diệt La Phổ, bình Đại Chu…? Chẳng lẽ sau hai mươi năm gìn giữ, hiện tại cậu…”

0

“Mày còn mở miệng, cậu mang gả mày cho bà Du góa bụa bảy đời chồng...”

0

Lời chàng còn chưa dứt đã thấy thằng Mậu biến đâu mất dạng. Căn phòng vừa rồi còn rộn rã tích tắc đã im lìm.

0

Còn lại một mình trong phòng, sắc mặt vừa rồi còn vui vẻ của Nguyễn Tuấn thoáng chốc liền trở nên ảo não. Nhấp ngụm trà nóng, chàng thở ra một hơi thầm nghĩ: “Mình bị Đầu Trâu, Mặt Ngựa âm một vố, hiện tại đã qua hai mươi năm mới lấy lại ký ức kiếp trước. Nhưng thần lực trong cơ thể mình bây giờ không đủ để phá tan vách ngăn âm – dương trở về Âu Lạc được. Bằng mọi giá phải nhanh chóng tìm cách đặt ‘Vật Tổ’ [2] để nhận hương hỏa tín ngưỡng từ dân chúng, chỉ có như vậy mới may ra có cơ hội trở về thế giới của mình."

0

Thoáng chốc suy tư, cũng không biết từ lúc nào trên má chàng đã lăn dài giọt lệ nóng. Nhớ lại hình bóng Ngọc Hoa phản chiếu trên đá Trữ Niệm khiến lòng chàng quặn thắt. Vào thời khắc này, ký ức cái ngày mà nàng dâng hiến sinh mạng mình để cứu chàng lại ùa về. Từng giọt máu nơi tim nàng rơi trên mặt chàng, nước mắt nàng hòa chung dòng máu thấm đẫm lớp áo rách tả tơi… Nàng cứ vậy say đắm nhìn chàng, cho đến khi nàng gục xuống, mắt nàng từ từ khép lại nàng vẫn nở nụ cười mãn nguyện.

0

Nhớ lại ký ức đau đớn ấy, Nguyễn Tuấn không tự chủ đưa tay siết chặt nơi lồng ngực trái.

“Hoa à, nàng ở đâu? Ta nhớ nàng, nhớ đến cháy lòng, nhớ đến hóa dại. Xin nàng, nhất định phải đợi ta tìm được nàng đấy. Ngàn năm rồi, ta thật sự rất nhớ nàng. Nhớ điên mất thôi!”

*

0

Hơn nửa canh giờ sau, thằng Mậu vác trên vai một túi vải đen lớn, tựa như tên trộm lấm la lấm lét lẻn vào cửa sau biệt viện. Vừa đặt bao vải xuống trước mặt Tuấn, nó vừa thở hổn hển vừa khoe: “Con nói với Cậu Cả, thằng Mậu này đã ra tay thì chỉ có trời biết, đất biết, cậu biết, con biết, ngoài ra không ai biết được!”

0

Nghe nó nói thế, Nguyễn Tuấn gật đầu hài lòng, tỏ vẻ buồn bã sầu bi đáp: "Mày cứ làm mọi việc đều tốt thế này, làm sao cậu nỡ gả mày đi đây Mậu!"

0

Mặt mày thằng Mậu đang hớn hở chờ đợi Cậu Cả khen mình, chợt nghe thấy lời kia nó lập tức xụ xuống, ỉu xìu lí nhí đáp: “Cậu ơi! Kiếp trước con tranh người tình với cậu hay sao vậy?”

0

“Mày đoán xem!” Tuấn như cười như không, vỗ vỗ trên vai nó rồi đáp.

0

“Chắc là vậy rồi, nên kiếp này số con mới khổ thế!” Nó vừa nói, vừa bí xị gục mặt xuống.

0

“Bớt nói luyên thuyên, mày đi làm cho Cậu ít việc này.” Vừa nói, Nguyễn Tuấn vừa phất tay ra hiệu cho Mậu lại gần mình, sau đó có vẻ bí hiểm thì thầm vào tai nó. Một lúc sau Tuấn mới mỉm cười nói tiếp: “Được rồi đi đi. Nhớ, chuyện này cũng phải bí mật, tìm người đáng tin cậy không liên quan tới những thế lực cộm cán trong bang mới được. Hiểu chưa?”

0

“Dạ, con hiểu rồi.” Thằng Mậu lanh lợi đáp lại, sau đó nhanh chóng chạy ra khỏi phòng. Trước khi khuất hẳn nó còn cố ý ngoảnh lại nói vọng vào: 

“Chúc Cậu Cả sớm như ý nguyện, con đàn cháu đống!”

“Bà Du đang tuyển chồng lần thứ tám đấy, mày liệu hồn với tao!”

0

Thấy nó đã chạy mất dạng, Tuấn lắc đầu thở dài nhìn lại bao tải đang không ngừng động đậy, chốc chốc bên trong còn phát ra tiếng kêu “ô ố”. Chàng từ tốn mở một đầu miệng túi vải ra, để lộ rõ bên trong nằm co ro một cô gái độ chừng mười sáu. Nàng một thân váy lụa đỏ dài, trang sức vàng, bạc, ngọc trai vẫn còn đeo lấp lánh khắp người. Mày phượng, má đào, thân hình nhấp nhô uyển chuyển, dù một đời Tôn Thần như Nguyễn Tuấn cũng phải tấm tắc: "Hồng nhan họa thủy."

Nàng chính là Mị nữ Thiên Hương, con gái thứ bảy của Quang Dương Đế, người đứng đầu triều đình Xích Nam.

Vừa thấy Nguyễn Tuấn râu ria xồm xoàm ngồi xổm trước mặt mình, ánh mắt Thiên Hương không giấu nổi vẻ sợ hãi ngấn lệ nhìn chàng, miệng lại phát ra tiếng “ô ô” như đang muốn van xin hãy tha cho nàng một mạng.

0

Nguyễn Tuấn im lặng một lúc lâu, sau đó lắc đầu thở dài khẽ giọng: “Thân là Mị nữ Xích Nam, sao lại trở thành con cờ chính trị thế này!”

Nói tới đây, chàng bất ngờ đưa tay lướt nhẹ trên gương mặt thanh tú của Thiên Hương, rồi kề môi sát tai nàng khẽ giọng dặn: “Mỹ nhân, nàng im lặng thì ta mở trói. Còn nếu lộn xộn, ông đây trước hiếp, sau sẽ bán nàng sang La Phổ làm kĩ nữ cho kẻ khác mua vui. Rõ chưa?”

0

Tên này thủ đoạn dọa dẫm có nghề, nên lời vừa ra khỏi miệng đã khiến Thiên Hương gật đầu răm rắp, miệng mồm lập tức im bặt, thậm chí ngay cả cử động nhỏ cũng không dám. Thấy một chiêu dọa nạt đơn giản của mình có hiệu quả, Nguyễn Tuấn từ tốn đặt nàng ngồi trên ghế, định sau đó mới rút cuộn vải nhét ở miệng nàng ra. Nhưng khi bàn tay chàng vừa khẽ chạm trên da nàng, bất chợt cơ thể Nguyễn Tuấn cứng đờ, cảm giác như có tia sét đang chạy dọc khắp người, phải qua vài nhịp thở gấp chàng mới trở lại bình thường. 

“Gì vậy? Vừa rồi… cơ thể mình cảm giác như kích hoạt được một tia thần lực?” Nguyễn Tuấn ngẩn ra, cứ trân trân vô thức nhìn Thiên Hương một lúc lâu.

Ở đối diện, Thiên Hương thấy tên râu ria xồm xoàm này cứ trợn trừng nhìn mình làm nàng không khỏi sợ hãi, thầm nghĩ kẻ này chẳng lẽ bị nhan sắc của mình làm cho mê mẩn, định làm chuyện đồi bại gì hay chăng? Tinh thần vốn đã hỗn loạn của thiếu nữ bây giờ càng thêm sợ hãi, nước mắt không biết tự lúc nào đã lăn trên đôi má đào.

0

Một chốc sau Nguyễn Tuấn mới thở hắt ra một hơi lấy lại tinh thần, sau đó tiện tay rút cuộn vải chặn nơi cuống họng Thiên Hương ra. Đôi môi đỏ vừa lấy lại được tự do, nàng ta bỗng bất ngờ hét lớn: “Aaaaa, thứ âm binh, đồ cô hồn, tên biến thái. Thả tôi ra, tôi là Mị nữ của Xích… Ưm ưm ưm…”

“Mới tí tuổi đầu mà miệng mồm cũng đanh đá lắm, điếc hết cả đầu!” Lần nữa nhét mớ giẻ vào miệng Mị nữ, Nguyễn Tuấn lắc đầu ngán ngẩm. Chợt, ánh mắt chàng bõng lóe lên, bất ngờ vung tay xé toang một đoạn váy lụa để lộ cái eo nhỏ nhắn của Thiên Hương ra bên ngoài. Xong việc, chàng cười đểu cáng cầm lấy góc áo vừa xé hít một hơi thật sâu, ánh mắt lim dim như thật sự đê mê mùi hương trên người thiếu nữ.

“Đây chỉ là khởi đầu, nếu mỹ nhân còn la lớn nữa, ta đây cũng không ngại chơi trò thoát y với nàng.” Vừa nói, Nguyễn Tuấn lần thứ hai rút mớ giẻ ra khỏi miệng Thiên Hương. Có lẽ nàng cũng biết sợ nên lần này không còn la lớn, chỉ dùng ánh mắt tựa đao kiếm trừng trừng nhìn vào tên “quỷ biến thái” đang ngồi xổm ở đối diện mình.

0

Đặt Thiên Hương ngồi đàng hoàng trên ghế, Nguyễn Tuấn nhấp một ngụm trà rồi nói: “Được rồi, chúng ta bây giờ chơi một trò chơi đi nhỉ. Hiện tại ta hỏi, nàng trả lời. Nếu để bản thiếu gia ta phát hiện nàng nói dối…” 

Nói tới đây, chàng giơ góc áo đang cầm trên tay phe phẩy trước mặt nàng, hiển nhiên lời không cần nói cũng đã thể hiện rõ. Vốn Tuấn định dùng hình bức cung, làm mọi việc nhanh chóng gọn ghẽ là tốt nhất. Nhưng vừa rồi, cái khoảnh khắc tiếp xúc ngắn ngủi khiến đầu óc chàng thoáng chốc mất tập trung kia đã làm Cậu Cả bang Hổ Thiên suy nghĩ lại.

0

“Đồ dâm tặc! Đợi bà thoát khỏi đây, bà cho quân san bằng nơi này thành trại nuôi lợn.” Thiên Hương chửi thầm trong lòng, còn ngoài mặt thì giả bộ khuất phục, gật đầu thuận theo ý Nguyễn Tuấn.

“Cha cô muốn dùng cô để liên hôn với La Phổ?” Nguyễn Tuấn trực tiếp hỏi vào vấn đề chính.

“Đúng vậy!” Mị nữ cũng không nghĩ ngợi gì lập tức trả lời, ánh mắt không giấu được vẻ u uất bất cam.

0

“Tại sao lại là cô mà không phải các Mị Nữ khác?” Nguyễn Tuấn thoáng nghi hoặc. Các cô con gái của Quang Dương Đế đều nổi danh tài sắc vẹn toàn. Nếu muốn liên hôn, lẽ ra nên chọn một con hồ ly tinh tâm cơ khéo léo sẽ tốt hơn là Thiên Hương. Dù nhan sắc nàng có thể vượt trội hơn các chị mình, nhưng chỉ một ánh mắt u uất vừa rồi thì Nguyễn Tuấn cũng đã thấy được nàng không phải là một kẻ giỏi tâm cơ. Người như thế muốn đấu lại các phi tần trong cung của hoàng đế La Phổ e rằng là chuyện viển vông, sớm muộn cũng bị những kẻ kia rắp tâm hãm hại, táng thân xứ người. Lúc đó La Phổ chỉ cần viện đại một cái cớ thì Quang Dương Đế cũng chẳng làm gì được bọn họ. 

Ngồi đối diện nghe Nguyễn Tuấn hỏi, Thiên Hương thoáng chốc lộ vẻ tự tin, lại như đang tự chế giễu số kiếp của bản thân, cười nhạt nói:

“Tôi cũng không biết, có thể do Mị nữ thông minh xinh đẹp, dễ dàng hớp hồn được Lang vương La Phổ [3].” 

Nghe vậy, Nguyễn Tuấn nhìn từ đầu tới chân Thiên Hương một lượt nhưng cũng không phản bác gì. Quả thật với nhan sắc khuynh thành bực này, nàng ta tự tin cũng không có gì là lạ.

0

HẾT CHƯƠNG 3.

Chú Thích:

[1] Lưỡng bại câu thương: là thành ngữ dùng để chỉ hai đối tượng có năng lực ngang nhau tranh đấu lẫn nhau, đều sẽ nhận lấy tổn thất, ai cũng không có được lợi ích gì.

[2] Vật Tổ: Vật tổ, hay còn gọi là totem là vật thể, ý niệm hay biểu tượng linh thiêng có ý nghĩa đối với một cộng đồng người nhất định. Ở trong truyện thì Vật Tổ là bức tượng trung gian, giúp các vị Thần nhận được hương hỏa, tín ngưỡng từ tín đồ.

[3] Lang vương: Là con trai của Vua. Tác giả cải biên từ “Lang Liêu” đồng nghĩa với Hoàng Tử.

0

Bình luận

Mèo Mướp Thích Ăn Rau

Mèo Mướp Thích Ăn Rau

Bà thím tui tên Du, bả mà đọc được bả tế bảy đời nhà tác giả nha =))

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này