Họa Tình

Chương 4: Thẩm Vấn.

“Chân Long xuất thế cõi trời Nam

Hổ khiếu động vang tại chốn phàm

Đông, Bắc, Tây triều chung mối họa

Xích Nam không diệt, thể nào cam!”

Chương 4: Thẩm Vấn.

Nhàn nhã ngồi xuống ghế hớp một ngụm trà nóng, chàng đăm chiêu nhìn vô định, lòng thầm nghĩ: “Quang Dương Đế chỉ mới lên ngôi ba mươi năm, nhưng loạn trong giặc ngoài đều được hắn dẹp yên. Đây không phải việc một kẻ tầm thường có thể làm được. Đế vương tài lược bực này, không thể nào bắn tên không đích. Rốt cuộc con cờ Thiên Hương này hắn muốn chủ động đưa tới Hổ Thiên, hay vẫn là chuyện phát sinh ngoài ý muốn đây?”

Truyền kỳ về Quang Dương Đế khắp Tứ Liên không ai không rõ. Hơn ba mươi năm trước, Xích Nam nằm dưới sự cai trị của triều Trần, do Thuận Đế nắm quyền. Lúc bấy giờ, Quang Miện - cha của Quang Dương Đế đương là Quốc Sư Xích Nam. Nhờ lập nhiều công trạng hiển hách, ông được Thuận Đế ban cho họ Trần. Con trai ông là Trần Vọng Dương lúc đó mới mười tám, đương giữ chức võ quan nhỏ không có mấy uy vọng trong triều, sau nhờ mang họ vua mà địa vị cũng dâng cao, sánh ngang với hoàng thân quốc thích.

Khi Thuận Đế già yếu, vì không có con trai nối dõi nên ông quyết định truyền ngôi cho con rể Triệu Tiền Hải. Đây là sai lầm lớn nhất của Thuận Đế, khiến hoàng tộc họ Trần bất mãn, đồng loạt nổi dậy tạo phản dẫn quân xông vào tận hoàng thành giết chết Triệu Tiền Hải. 

Vua mới đăng cơ chưa kịp làm ấm long ỷ đã bỏ mạng, Xích Nam lập tức rơi vào cảnh loạn lạc. Triều cương tan vỡ, biên thùy chao đảo, thậm chí suýt nữa bị ba quốc gia láng giềng thừa cơ thôn tính, xóa tên khỏi địa đồ Tứ Liên.

Trong cơn loạn trong giặc ngoài, Trần Vọng Dương dựa vào uy vọng bản thân cùng thế lực mà cha hắn tích lũy từ trước đứng lên chiêu binh mãi mã. Ông cưới con gái của Thuận Đế, rồi lấy danh nghĩa báo thù cho phu quân đã khuất của nàng, chính là Triệu Tiền Hải, người được Thuận Đế nhường ngôi. Khi đã “danh chính ngôn thuận”, Trần Vọng Dương phát động một cuộc huyết chiến kéo dài suốt mười năm, quét sạch gần như toàn bộ các chi phái hoàng tộc họ Trần đối địch. Sau một thập kỷ chinh chiến, Trần Vọng Dương chính thức xưng đế. Ông khôi phục họ gốc, húy gọi Quang Vọng Dương, lấy hiệu Quang Dương Đế, chính thức mở ra triều đại mới cho Xích Nam.

Ở trong phòng, Nguyễn Tuấn dứt khỏi suy tư, thở dài một hơi định thần lại hỏi tiếp: “Đường tới La Phổ không phải chỉ có mỗi lộ nhỏ ngang qua vách vực Thiên Sơn, cớ sao quân của cô lại chọn đi hướng này? Chẳng lẽ triều đình không sợ chúng ta chặn cướp?”

Nghe vậy, Thiên Hương trừng mắt nhìn Nguyễn Tuấn. Khuôn miệng thiếu nữ cong lên, có vẻ lại tính la lối gì đó nhưng khi bắt gặp ánh mắt chàng ta đang dán trên eo mình, làm nàng bất giác nổi cả gai ốc. Vẻ bất cam trong mắt Mị nữ thoáng chốc thu lại, một lát sau nàng mới hừ một tiếng, khẽ đáp:

“Cái thứ vừa ăn cắp vừa la làng! Chẳng lẽ không phải do Hổ Thiên các ngươi đã sắp đặt, ép quân ta phải đi đường này sao?”

“Ồ, ý Mị nữ là…?” Nguyễn Tuấn cười nhạt, có vẻ hứng thú kéo ghế ngồi lại gần nàng hơn chút nữa.

Thiên Hương bắt được vẻ ngạc nhiên của Nguyễn Tuấn, nàng như nghĩ đến gì đó nên im lặng chốc lát, nhưng cuối cùng cũng thành thật đáp: “Đoàn hộ tống ta do Tướng quân Phạm Nguyên Ly chỉ huy. Lộ trình dự định ban đầu sẽ đi qua trấn Phong Ô đến La Phổ. Ban đầu, mọi chuyện đều thuận lợi. Nhưng khi vừa qua tới địa giới của La Phổ, chúng ta lại bị quân cướp Phong Hoa chặn đường. Tướng quân Ly định rút lui nhưng đường về cũng bị bọn chúng bọc hậu, buộc chúng ta phải tránh về hướng Thiên Sơn các ngươi.”

“Phong Ô cách nơi này những bảy ngày đường, chừng ấy thời gian, chẳng lẽ quân triều đình các cô không có viện binh?”

“Ta cũng không rõ, chỉ biết rằng tướng quân Ly báo chúng ta bị bao vây, bắt buộc phải mở đường cánh qua Thiên Sơn tẩu thoát!”

Nguyễn Tuấn nghe vậy lòng càng dấy lên nỗi ngờ vực, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ tên Quang Dương Đế kia cố ý? Nhưng mục đích của hắn là gì? Còn cả tên tướng quân Phạm Nguyên Ly kia nữa, chính hắn là kẻ liều chết muốn lấy mạng mình, nếu người bình thường nhất định sẽ ưu tiên bảo vệ Mị nữ mới phải… Chuyện này…!”

Sau thoáng chốc suy tư, Nguyễn Tuấn gật đầu đáp: “Được rồi, chuyện này ta sẽ cho người điều tra, còn cô tạm thời ở tại biệt viện này đi.”

“Cái gì? Ở lại nơi này? Với ngươi sao?” Thiên Hương giật mình, vội bật người đứng dậy chất vấn.

Nguyễn Tuấn không đáp, chàng đứng dậy tới trước mặt Thiên Hương đẻ nàng ngồi lại ghế, sau đó mới cúi xuống vòng tay ra sau lưng mở trói cho nàng ta. Ở khoảng cách gần như vậy, Thiên Hương thậm chí có thể nghe được hơi thở đều của Nguyễn Tuấn. Mặt nàng bỗng chốc nóng ran, vội vã gục mặt xuống không dám nhìn kẻ trước mặt nữa. 

Chợt, Nguyễn Tuấn bất ngờ ghé sát tai nàng, khẽ giọng nhắc: “Mị Nữ yên tâm, nếu cô ngoan ngoãn ta tất sẽ không động đến một sợi tóc của cô. Nhưng nếu cô dám bỏ trốn, cô biết kết cục của mình rồi đấy.” Lời cuối cùng chàng còn cố ý kéo thấp giọng, bờ môi mỏng chạm đến cả vành tai Thiên Hương khiến nàng ta run lên một cái.

Thấy mặt mày Thiên Hương tái nhợt, hiển nhiên là bị lời của mình dọa cho rồi, nên Nguyễn Tuấn mới an tâm xoay lưng bước ra ngoài, để lại một mình Mị nữ ngồi ngẩn ra đó. Bên ngoài sân, Nguyễn Tuấn dặn dò kỹ lưỡng đám hộ vệ canh gác cẩn mật, tuyệt đối không cho ai vào phủ của mình nửa bước. Sau đó còn chu đáo nhắc đám tì nữ nhớ chuẩn bị đồ ăn thức uống đầy đủ cho người trong phòng, rồi mới một thân một mình rời khỏi viện.

Cùng lúc đó, một nơi hẻo lánh ở phía nam thành Thiên Sơn. Nơi đây chỉ có một gian nhà lá được bài trí đơn sơ, nhìn từ ngoài vào chỉ có mỗi cái chõng tre, một chiếc giường nhỏ nằm trong góc, cùng cái bàn con đặt ở giữa phòng. Trên chõng là cụ già độ chừng chín mươi, đang trò chuyện với một người trung niên ngồi trên chiếc ghế tre ngay sát cạnh lão. Bộ dạng trung niên có vẻ hơi khép nép, như thể học trò đang nghe thầy mình giảng dạy.

“Thằng Tuấn còn chưa tỉnh à?” Cụ già thở dài, giọng trầm khàn hỏi.

“Dạ vừa tỉnh ban sáng, thưa Thầy. Nó tới tìm con, muốn đặt bàn tế lễ để thờ phụng một vị cao nhân vô danh mà nó gặp trong mơ.” Người kia lễ phép đáp.

“Cao nhân trong mơ? Tứ Liên chúng ta từ khi nào có cao nhân nhập mộng rồi?” Lão nhướng mày, đoạn lại hỏi thêm: “Rồi anh giải quyết thế nào?”

“Con sai người đặt bàn cúng tạ lễ rồi. Nhưng thằng Tuấn lần này tỉnh lại, con trông nó có vẻ gì đó khác xưa. Không biết…” Nói tới đây, người trung niên ngừng lại không nói tiếp.

“Lại muốn lão mở quẻ xem bói cho anh à?”

Nghe vậy, người trung niên cười gượng đáp: “Thì… cũng bởi Thầy cao tay, nên con mới phải nhờ cậy để an tâm chút.”

Nếu hiện tại có Nguyễn Tuấn ở đây, chàng chắc sẽ chết sốc khi thấy bộ dạng hiện tại của người trung niên đang khép nép cầu cạnh ông lão này. Kẻ kia còn ai khác ngoài Bang chủ bang Hổ Thiên, kẻ có thể ngồi ngang hàng với hoàng đế các nước, lúc này lại tìm tới một lão già ở tuổi gần đất xa trời để nhờ xem bói cơ chứ.

“Mày bớt mê tín, gieo quẻ chỉ là khả năng, nó không đại diện cho tương lai.”

Lộp cộp…

Nguyễn Khải định nói thêm gì đó, nhưng chưa kịp lên tiếng đã thấy thầy mình lấy từ trong túi áo ra một nắm sỏi, rồi tiện tay vứt xuống dưới nền nhà. Yên lặng suy nghĩ chốc lát, lão gật gù rồi nhìn Nguyễn Khải bảo: “Quẻ tốt đấy, đầy biến động. Anh chuẩn bị tinh thần đi.”

“Hả? Ha ha, chẳng lẽ Hổ Thiên chúng ta sắp lên mây rồi hả Thầy?” Nguyễn Khải mừng rỡ, cười lớn hỏi.

“Không. Quẻ nam thì đồi núi trập trùng.” Lão chỉ sang vài viên đá chụm lại ở hướng nam, sau đó lại chuyển tay qua những viên đá nằm rải rác đằng bắc, rồi tiếp tục: “Quẻ bắc thì… bình nguyên vô tận.”

“Ý thầy là…?” Nguyễn Khải nghi ngờ không dám nói tiếp.

“Thiên Sơn sắp bị san thành bình địa rồi!” Lão dửng dưng đáp, tựa như đây chỉ là chuyện nhỏ chẳng đáng nhắc tới.

Nguyễn Khải đứng hình, nụ cười trên mặt ông tắt ngấm. Ông còn đang mở cờ trong lòng khi vừa nghe thầy mình bảo quẻ tốt. Ấy vậy mà chỉ mới chớp mắt, lão đã tạt vào mặt ông một gáo nước lạnh. 

“Thầy… Thiên Sơn bị san thành bình địa mà tốt cái gì hả thầy?” Nguyễn Khải run giọng hỏi.

Lão già thì vẫn dửng dưng như cũ, chốc lát sau lão mới nhếch môi, tỏ vẻ khinh bỉ đáp: “Mày còn non lắm! Tận cùng của hủy diệt là tái sinh. Thiên Sơn như cái trụ chống trời. Nhưng là chống hay là giữ trời thì còn chưa biết được. Phải bỏ nó đi, trời cao đất rộng mới mặc sức phát triển, mặc sức sinh sôi.”

Nghe thấy lời này, Nguyễn Khải không nói thêm gì nữa. Ông ngồi lặng một lúc lâu rồi đứng dậy, cúi chào thật sâu:

“Thì ra là vậy! Con hiểu rồi, thưa Thầy con đi. Ngày mai con lại tới thăm Thầy.”

“Tới nhờ lão già này coi hung cát thì thôi, miễn đi. Bảo thằng con của anh rảnh rỗi nhớ tới thăm lão là được rồi.” Lão vắt chéo chân, nhắm mắt, xua tay, giọng hờ hững ra vẻ tiễn khách.

Chẳng bao lâu sau khi Nguyễn Khải rời đi, lão ngó ra con đường đá gồ ghề trước nhà thì trông thấy Nguyễn Tuấn đang từ xa chậm rãi bước tới. Đợi chàng vào sân, lão nở nụ cười hiếm hoi, giọng pha chút trách móc hỏi: “Cậu Cả bang Hổ Thiên ghé chơi sao? Rồng đến nhà tôm, lâu lắm mới thấy cậu đến thăm lão già này đấy!”

“Dạ con chào cụ Thành, độ này nhiều việc phát sinh nên con không ghé thăm cụ được, mong cụ chớ trách.” 

Vừa nói, Tuấn tiện tay đặt vài thang thuốc bổ chàng mang tới lên bàn gỗ, sau đó mới tiếp tục: “Con mang gửi cụ ít thuốc bồi bổ thân thể. Độ này thằng Mậu nó có thường ghé trò chuyện với cụ chứ?” 

Lão Thành từng là quân sư của bang Hổ Thiên, cũng là tri kỷ một thời của ông nội Nguyễn Tuấn. Ngày thường, mỗi khi cha Tuấn gặp chuyện nan giải đều tìm đến lão để xin đôi ba lời góp ý. Dù tài trí hơn người, kiến thức cũng uyên bác không kém ai, nhưng lão bây giờ chỉ thích ẩn cư, trồng cây, nuôi cá, chẳng còn màng đến chốn giang hồ chém giết. Bởi thế lão mới rời xa chốn thành thị náo nhiệt của bang, dựng một căn nhà nhỏ ở góc hẻo lánh này.

“Ha ha.” Nghe Tuấn nhắc đến Mậu, lão cười lớn có vẻ rất hài lòng về nó, nhưng lời lẽ thì như đang trách móc bảo: “Thằng nhóc đó à, cái miệng nói tía lia làm lão nhức hết cả đầu! Mày bảo nó sớm lấy vợ xem có khá khẩm hơn không!”

Nguyễn Tuấn nghe vậy chỉ biết cười trừ, cũng không tiếp tục xoáy sâu vào chuyện này, hơi ậm ờ chốc lát rồi đáp: “Hôm nay con đến là có chuyện muốn nhờ cụ góp ý giúp.”

“Con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh mà!” Lão Thành thở dài cảm thán một tiếng, sau đó mới hỏi: “Có phải chuyện lập đền thờ tự một vị cao nhân không?”

Nghe vậy, Tuấn thoáng chốc ngạc nhiên nhưng cũng không giấu giếm, gật đầu đáp: “Dạ đúng thưa cụ. Con muốn hiểu hơn ngọn ngành việc này, nếu cụ biết gì kính xin cho con được rõ ạ.”

“Cha mày nó cũng mới tìm tới lão.”

“Ông tìm cụ vì chuyện gì ạ?”

“Ngoài vài chuyện vặt vãnh trong bang thì còn hỏi chút về mày.”

Nguyễn Tuấn nghe cụ Thành nói vậy, liền thắc mắc: “Về con? Con thì có gì để cha phải nhờ đến cả cụ chứ?”

“Àiiiii…” Nghe chàng hỏi, lão cũng không trả lời ngay. Chợt, lão quét mắt nhìn ra ngoài trời đã sắp ngả về chiều, ngâm:

“Chân Long xuất thế cõi trời Nam

Hổ khiếu động vang tại chốn phàm

Đông, Bắc, Tây triều chung mối họa

Xích Nam không diệt, thể nào cam!”

Lời dứt, cụ Thành quay sang Nguyễn Tuấn, ánh mắt lão bây giờ sắc lẹm, tựa thanh đao giấu trong vỏ bọc lúc này mới lộ ra dưới ánh mặt trời.

“Con có biết chuyện hai mươi năm trước, Xích Nam quốc chúng ta trời sinh dị tượng hay không?”

“Bẩm cụ, con có từng nghe cha nói qua. Nhưng những chuyện này có liên quan gì đến con à?” Nguyễn Tuấn nghi ngờ đáp.

Cụ Thành gật đầu, chậm rãi nói tiếp: “Tương truyền, muốn làm bậc đế vương phải có long khí phù trợ. Long khí là thứ mịt mờ, là vật trời ban.” 

Nói tới đây, lão có vẻ thận trọng ngồi dậy, ghé sát tai Nguyễn Tuấn, thủ thỉ: “Và con, chính là người nắm giữ phần long khí mờ mịt này!”

“Con giữ long khí? Sao cụ lại chắc chắn người con có long khí?” Chàng thắc mắc.

“Có phải thể trạng con khác người, bất kỳ vết thương gì đều nhanh chóng hồi phục không?”

Nguyễn Tuấn gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Thấy vậy, lão mới gật gù nói tiếp: 

“Đó chính là nhờ tác dụng của long khí. Cơ thể như rồng, lực bộc phát như hổ, sức khôi phục người thường chẳng tài nào sánh được!”

Lời của cụ Thành làm Nguyễn Tuấn khá bất ngờ, bởi chỉ có chàng mới biết bản thân có khả năng khôi phục mạnh là nhờ vào thần lực, nào phải do long khí gì đó đâu chứ. 

“Nếu thần lực là long khí, vậy chẳng phải những bậc Đế Vương khác cũng như mình…?” Nguyễn Tuấn theo tin tức vừa nhận được từ cụ Thành, lập tức lâm vào trầm tư.

Ở đối diện, nhìn ánh mắt thất thần của Tuấn, lão tưởng rằng chàng bị lời mình nói làm cho sợ ngẩn ra, nên từ tốn kéo thấp giọng bảo: “Số mệnh đã định, nếu con muốn thực hiện tâm nguyện của mình, bắt buộc con phải xưng Đế.”

Nghe vậy, Nguyễn Tuấn thoát ra dòng suy tư, trong lòng không khỏi cảm thấy hơi hụt hẫng. Mong ước duy nhất của chàng hiện tại là nhanh chóng lấy lại thần lực, sau đó tìm được đường trở về Âu Lạc đoàn tụ với vợ mình. Còn chuyện bản thân xưng Đế, vướng vào thị phi chốn hồng trần làm sao khiến một vị đã từng là Thần như chàng để tâm cơ chứ!

Suy nghĩ thoáng chốc, Nguyễn Tuấn lắc đầu trầm giọng đáp: “Chí con không nằm ở việc xưng Vương, xưng Đế. Hiện tại con được ơn trên nhờ vả, muốn con đặt tượng thờ của ngài để nhận hương hỏa từ bách tính, chẳng hay cụ có thể cho con đôi điều dẫn lối chăng?”

“Ha ha, vẫn là xưng Đế.” Lão cười lớn, không chút do dự liền đáp.

“Con nói rồi, hiện tại…”

Nguyễn Tuấn còn chưa phản bác hết câu, lão đã ngắt lời tiếp tục nói: “Chỉ có xưng Đế, thống nhất bốn nước lục địa Tứ Liên thì lời nguyền xưa mới được phá bỏ!”

Đoạn, lão lại ngâm bài thơ vừa mới sáng sớm chàng nghe Phi Bình đọc:

“Đền này chỉ phụng gia tiên
Không thờ dị khách, đảo điên cõi trần
Trời này gốc cội minh phân
Ngoài kia dị thổ vạn lần đừng mong
Dân ta nếu dám sai lòng
Lôi đình giáng tội, thân không vẹn toàn.”

Dứt câu, lão nhìn trực diện vào chàng, vô cùng nghiêm túc nói: “Người đời chỉ truyền miệng sáu câu, nhưng ít ai biết bài thơ này còn có hai câu nữa.”

“Còn nữa?” Nguyễn Tuấn nghi ngờ hỏi lại.

“Đúng vậy. Hai câu cuối là:

Trừ phi thế đạo xoay vần

Tứ Liên hợp nhất, không phân trong ngoài.”

HẾT CHƯƠNG 4.

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này