Chương 2: Nữ Tà Thần Phương Bắc (1)
2.1
Bao sấm sét trong mắt Chiến Thần vụt tắt, tròng mắt mở ra cả bầu trời đêm ngơ ngác. Giọng nói từ quyết liệt bỗng hóa ngắt quãng lạ lùng:
- Thánh thượng… Ngài có nhớ nhầm chăng? Đấy chẳng phải là tộc tà thần nhỏ nơi thần giới sao? Thần biết bọn thần tiên xấu xa ấy luôn đối nghịch với thần tiên thiện chúng ta nhưng…
Vua thần giới lắc đầu ra dấu cho Vạn Yên im lặng rồi ngao ngán nói tiếp:
- Ta biết Tượng tộc chỉ là tộc nhỏ nằm trong lãnh địa thần giới, còn Chiến Thần trước giờ chỉ tham gia vào những trận chiến lớn chứ chưa từng ngó ngàng tới việc nhỏ nhặt thế này. Nhưng ta thật sự hết cách rồi. Bởi thế mới gọi chú ra đây, ta lo nếu bàn việc này nơi đại điện trước mặt chúng tiên nhân sẽ khiến chú mất mặt.
Vị thần tiên lớn tuổi nắm chặt lòng bàn tay, giọng bắt đầu cao vút trở lại:
- Cái tộc đó vốn chỉ truyền ngôi cho nữ nhi, thủ lĩnh đời này cũng là đàn bà. Không lẽ đối phó với một ả đàn bà lại khó tới vậy, nhẽ nào thần giới ta thiếu thiên binh thiên tướng để đi dẹp yên một toán nữ nhi ồn ào.
Thiên Đế cúi đầu, tay chống lên trán đầy khổ sở:
- Chú chớ nói thế, đàn bà không phải là thứ có thể xem thường đâu, thần giới ta cũng có binh sĩ lẫn tướng quân là nữ nhi mà. Thủ lĩnh Tượng tộc càng không thể coi nhẹ, những mấy vạn năm rồi ta đã chẳng đếm xuể số lượng thiên tướng bại trận trong tay ả. Chưa kể ta còn nghe tin mật thám báo về ả đã nhiều lần cầu kiến Ma Đế…
Nghe tới đây, giọng nói Vạn Yên nhẹ đi thấy rõ, đôi môi nhếch thành nụ cười nửa miệng:
- Tưởng gì… Hóa ra cũng chỉ biết van xin sự trợ giúp từ kẻ khác. Ả định dùng dáng vẻ nữ nhi ỏng ẹo để Ma Đế mủi lòng chắc. Chắc ả chưa biết thứ Ma Đế khinh nhất trên đời chính là đàn bà. Thánh thượng! Ngài không cần lo, cho thần một tháng, tộc tà thần ấy nhẹ thì mãi mãi quy thuận còn nặng thì diệt tộc. Ngay ngày mai thần sẽ dẫn binh lên đường.
Không để chú mình nói tiếp, Thiên Đế vội vàng chen lời:
- Chú chớ vội, đã mệt mỏi nhiều thì ở lại nghỉ ngơi dăm hôm lấy sức đã. Ta còn định mở tiệc mừng công cho chú…
Chiến Thần vẫn cứ đứng phắt dậy, tiếng nói sang sảng như đóng đinh vào cột:
- Thánh thượng cứ chờ tới khi thần dẹp loạn xong thì hãy mừng công luôn một thể. Sẵn tiện thần cũng muốn xem liệu ả voi cái đó có thực sự lợi hại hay do đám thiên binh thiên binh quá vô dụng.
Dứt lời, ông đưa tay về hướng một cụm mây dày tận cuối vườn thượng uyển gọi lớn:
- Hậu Lạc! Theo ta ra trận!
Tiếng nói xuyên qua mây trời, làm nghiêng đổ hàng hoa dài miên man và kéo ra một thanh kiếm sáng bừng ánh sao sa giữa ban ngày. Thần kiếm lao đi vun vút khiến cỏ co rút hết vào trong mây, mấy đóa hoa đào đồng loạt khép hết cánh. Nhưng Vạn Yên vừa chìa tay, kiếm bạc tức thì nhẹ nhàng đong đưa rồi đáp lên lòng bàn tay đầy vết chai sần.
Giọng thiếu nữ thanh thoát tựa những chiếc chuông bạc ngân nga vang lên:
- Chủ nhân đi đâu, Hậu Lạc theo đó.
Câu nói nhẹ như tơ làm Thiên Đế phải cố lắm mới kìm được tiếng cười khúc khích. Trái ngược, Chiến Thần lại quắc mắt lạnh ngắt, miệng gằn từng tiếng khô hơn đá:
- Im đi! Đừng để người ta hiểu lầm nữa.
Nói xong ông còn sẵn chân đá văng một cụm mây đang lởn vởn ngay mũi chân. Đám mây nhỏ lăn lông lốc, đập thẳng lên khóm hoa xanh rì còn say ngủ. Phía trong đình, vua thần giới đứng bật dậy, kêu lên thất thanh:
- Coi chừng cây ngọc trâm.
Bằng hai ba bước, bóng áo vàng đã đến sát bên những nụ hoa còn vô tư ngả mình lên mây. Chiến Thần cũng nhanh bước theo sau, hỏi ngược Thiên Đế:
- Thánh thượng! Cây ngọc trâm này có gì đặc biệt lắm sao? Do vị thần tiên đức cao vọng trọng nào dâng tặng? Hay trong hoa đang ẩn chứa linh khí độc nhất vô nhị?
Vua thần giới chạm nhẹ lên phần cây vừa bị cụm mây văng trúng, mắt không thèm ngước nhìn Chiến Thần mà miệng vẫn nói:
- Không ai tặng cả! Còn đặc biệt thì có, cây này không được trồng mà tự đâm chồi nảy lộc nơi vườn thượng uyển. Chẳng cần ai chăm sóc, nó vẫn lớn lên từng ngày, vẫn kết nụ chờ đến lúc bung cánh.
Chiến Thần tắc lưỡi mấy cái rồi ghé xuống nói thật nhỏ cho mỗi Vạn Vũ nghe:
- Cho thần được một lần dùng vai chú để nói chuyện với ngài. Thân nam nhi còn là quân vương thì chớ để tâm tới mấy thứ hoa cỏ này, trông rất mất khí phách. Hơn nữa, hoa cỏ vốn yếu đuối, tự mọc rồi có tồn tại nổi không.
Vua thần giới không màng trả lời Chiến Thần, chỉ lặng lẽ xem xét khóm hoa nhỏ. Thấy lời mình chẳng được hồi đáp, Vạn Yên chỉ còn biết im tiếng…
Thời gian trôi êm ả như cách cơn gió nhẹ lướt qua những vầng mây trắng. Ngày cũ lùi đi nhường chỗ cho một ngày mới tràn ngập ánh sáng. Ngày rạng rỡ nơi thần giới trải tấm thảm óng ánh dọc theo con đường bồng bềnh sắc mây để nâng bước chân binh đoàn của Chiến Thần. Nơi cổng Thiên Cung uy nghi, nắng sớm phủ bức màn hồng dịu dàng lên hàng cột đá muôn đời lạnh lẽo, ngay cả gương mặt đàn ông cứng tựa núi non cũng phải ửng đỏ khi bàn tay nắng vuốt ngang. Kẻ đó không mấy quan tâm đến nắng ban mai tinh nghịch, bởi đôi mắt chỉ quan sát một ngàn quân đang xếp hàng thẳng tắp đằng sau. Từ đội tiễn binh lăm lăm cung tên đến những kỵ binh cao đầu khí thế trên lưng thiên mã, toán lính giữ chặt giáo mác đang cưỡi mây lướt gió hay đoàn binh sĩ hỗ trợ đứng cuối cùng, đều được thu gọn vào tầm mắt vị thần tiên giáp bạc đang ngự trên lưng con thần thú đen tuyền.
Ông gật đầu rồi quay mắt về con đường mây xa xăm đang mở dài dưới nắng. Bỗng bên tai văng vẳng tiếng nói kính cẩn:
- Thưa Chiến Thần! Cháu gái của Khổng Tước Vương từ tộc Khổng Tước gửi ngài chiếc áo tự tay may…
Lời thưa vẫn vang vọng còn Chiến Thần thì thờ ơ liếc mắt ngó tên binh sĩ đang hai tay nâng cao mâm son có tấm áo xếp gọn. Màu áo xanh hơn sắc trời, óng ả tới nắng còn thua xa. Gió hiếu kỳ vén nhẹ nếp áo lên xem, áo liền chao mình hệt cánh chim lướt trong mây. Áo phất phơ muốn lên tiếng chào nhưng Vạn Yên lại xoay mặt đi, giọng chán chường cất giọng đều đều:
- Trả lại đi! Bao nhiêu lần rồi…
Tên thiên binh cố lắp bắp thêm vài từ rồi bị phớt lờ y cách một cơn gió lướt ngang cọng cỏ. Đôi mắt Chiến Thần hướng lên thật cao, tầm nhìn rộng không khác gì cuộc hành trình phía trước. Vươn tay, ông nắm lấy thanh kiếm bạc đang bay lượn trong mây rồi lớn tiếng ra lệnh:
- Lên đường!
Ngàn thiên binh lập tức ùn ùn bước tới. Tiếng chân chấn động mây trời, chao đảo gió ngàn, vang vọng tới tận vạn dặm. Tuy nhiên, chưa đi được bao xa, một bóng áo vàng đã lướt mây theo sát binh đoàn để gọi vang trời:
- Chiến Thần! Chú định trấn áp Tượng tộc với chỉ một ngàn quân sao?
Chiến Thần vẫn không cho đoàn binh lính dừng lại. Ngồi trên lưng thần thú, ông ngoái về phía vị thần tiên áo vàng mà đáp:
- Thánh thượng! Thần thấy mang một ngàn quân này đi đã là mang dao mổ trâu giết gà rồi. Có lẽ cũng chẳng cần đến một tháng để hoàn thành nhiệm vụ đâu.
Thanh thần kiếm trong tay Vạn Yên cũng lấp lánh lên câu hỏi ngây thơ:
- Chủ nhân! Số lượng thiên binh lần này ít thật mà, chủ nhân hay dạy thần tiên đánh trận khác người phàm đánh giặc, thiên binh xung trận ít nhất cũng phải một vạn...
Ông liếc nhìn vũ khí thân thuộc, miệng cười cả tràng ha hả đến rung chuyển mây trời, cười trào nước mắt xong mới đáp:
- Ngươi ngốc thật! Đi chuyến này không phải đánh trận đâu, chỉ dạo chơi thôi. Ta dẫn ngươi lên phương Bắc chơi.
Và Chiến Thần đi thật, con thần thú màu màn đêm bay vút qua khỏi những tầng mây cao nhất. Phía sau, đoàn thiên binh cũng lướt mây theo. Màu áo giáp nối đuôi nhau, ánh bạc sáng rực kéo dài thành chuỗi lộng lẫy. Thỉnh thoảng các mũi giáo lóe lên hệt những đốm sao nổi bật giữa ban ngày. Mấy đôi cánh thiên mã vươn rộng, mỗi lần vỗ là thổi mây cuộn trào, đập một cái đã đủ khiến gió cũng kinh hồn bạt vía tản đi. Dải sáng bạc bừng lên lóa mắt rồi mất hút sau mây, chỉ để lại cả vùng xanh ngắt lặng thinh.