Chương 2: Nữ Tà Thần Phương Bắc (2)
2.2
Ngàn quân cứ đi, lướt qua những
vùng mây trắng xóa mênh mông, qua bao khoảng trời yên bình tựa tấm lụa xanh
buông dài vô tận. Rồi từ tứ phương, muôn thần tiên thong thả nương mây bay
ngang. Đủ màu áo xanh đỏ dập dìu dưới nắng, có kẻ cưỡi bò, có nữ thần tiên yêu
kiều lướt mây, xa xa có cả chiếc kiệu nằm trên gió nhẹ tựa chiếc lá đang phiêu
bồng… Có người hướng về Thiên Cung, kẻ hạ phàm, kẻ lại hối hả đi đâu xa tít.
Tiếng nói tiếng cười cũng theo đấy rộn vang, tiếng thần tiên già trầm trầm xen
tiếng tiên nhân trẻ trung, văng vẳng giọng cười nữ nhi hòa cùng giọng nam tử,
thỉnh thoảng còn chen dăm ba tiếng thần tiên nhỏ tuổi. Một bức tranh muôn hình
vạn trạng, đủ màu đủ sắc phơi bày trước mắt, lúc như đàn bướm lộng lẫy khi
giống cầu vồng sặc sỡ. Và đủ tiếng hỏi câu chào tìm đến bên tai toán thiên binh
đang hướng về phương Bắc. Tiếng chào ngày mới, tiếng chúc sớm ngày thắng lợi
đến tiếng khen đoàn quân oai phong lần lượt dệt nên bản nhạc hòa trộn đủ loại
giai điệu vui tươi nhất trên đời. Vậy mà thứ đáp trả chỉ có cái gật đầu chiếu
lệ hoặc ánh mắt lạnh lùng từ vị thần dẫn đầu binh lính.
Toán quân cưỡi mây qua bao phân
tộc thần giới, bỏ qua hàng trăm núi non chập chùng lẫn thác ghềnh. Bao cánh
rừng yên bình cất tiếng hát vi vu, vô vàn hương hoa rừng thơm ngát theo gió ấm
đến quẩn quanh những bộ giáp kiêu hùng. Đoàn quân vẫn đi không ngơi nghỉ, đi từ
chốn rộn rã tiếng nói tiếng nói đến nơi vắng lặng tới nghe rõ được âm thanh lá
rơi. Băng băng đi ngày dài tới đêm lạnh, băng ngang vô vàn lãnh địa màu mỡ lẫn
khô cằn, cuối cùng ngàn quân đã đặt chân vào lãnh địa lác đác mấy vầng mây sậm
màu lẫn giữa mây trắng.
Đất nằm dưới mây cũng màu nâu
đỏ, thứ đất dung dưỡng nên những thảo nguyên đầy loại cỏ gai góc cùng mấy cánh
rừng toàn đại thụ hình dáng quái dị. Lâu lâu còn nghe tiếng gió rít như tiếng
vô số lưỡi dao đồng loạt miết trên đá. Gió ùn ùn thổi cát bụi mờ trời, bụi
giăng cả tấm màn dày mịt mù. Vài ngọn gió ném thẳng cả đống cát vào mắt binh
lính, gió ranh mãnh dẫn đường cho cát chui tới tận kẽ tóc. Mặc kệ thiên binh
đều đội mũ giáp, cát vẫn nhộn nhạo len đến chân tơ. Cát nhảy múa trong những
đáy mắt đỏ hoe, cát phủ đầy những gương mặt phong sương. Nhưng bao nhiêu đó
chưa đủ sức cầm chân ngàn thiên binh. Bóng đoàn quân đổ dài, bước đi xé gió đạp
lên cát bụi mà xăm xăm băng rừng.
Quân sĩ cứ đi, những mũi giáo
đâm xuyên mấy cụm mây khác lạ, những bước chân đạp lên gió lạnh mà lướt tới.
Mập mờ sau mây, cổ thụ nối tiếp cổ thụ, những thân cây nứt nẻ ra muôn khuôn mặt
dị dạng cứ trơ trơ hốc mắt đen ngòm về phía đoàn quân. Mỗi bước quân đi, gió
phương Bắc rung lắc nhành cây, ném xuống hàng đống lá. Rìa lá hóa lưỡi dao cắt
loạn xạ trong không trung, lá chém vào mặt rươm rướm máu, lá khứa lên áo giáp
những vết trầy xen kẽ. Lá cắt lưng thiên mã đau nhói da nhói thịt, đám ngựa
trời lồng lên cùng những tiếng hí dài xé tai. Tiếng móng gõ loạn xạ phía sau
lẫn tiếng ra lệnh ầm ĩ dồn tới làm Chiến Thần phải nhíu mày quát lớn:
- Còn không mau lập tiên chướng!
Lúc này ngàn thiên binh mới cùng
lúc phẩy tay hóa ra một bức màn trong suốt. Màn mỏng như cánh chuồn chuồn nhưng
bao chiếc lá bén nhọn đều chẳng xuyên qua nổi, lá rơi lả tả bên ngoài, vài
chiếc cố đâm vào đều bị lớp màn cắt ngược lại thành muôn mảnh nhỏ. Màn phép
thuật kéo dài bao trùm hết ngàn quân, quân sĩ đi tới tấm màn cũng tiến tới
theo, đoàn quân rẽ trái nó cũng rẽ theo. Màn trong suốt gạt hết mây tối cùng
gió lạnh, mở con đường rộng thênh thang.
Thanh kiếm thần bên hông Chiến
Thần lắc lắc hỏi mấy câu sau khoảng thời gian dài lặng thinh:
- Chủ nhân! Trước giờ chúng ta
chỉ lập tiên chướng khi đi sâu vào đất ma giới thôi mà. Sao nay phải lập tiên
chướng ngay trên đất thần giới?
Vạn Yên nhíu chặt đôi mày rồi
mới đáp:
- Bởi tộc tà thần này cũng có
chút bản lĩnh, biết hóa thứ bình thường thành vũ khí. Nhưng để biến lá cây vùng
giáp ranh này thành vũ khí ắt phải tốn nhiều pháp lực lắm, lúc đánh trận chắc
không còn bao nhiêu sức đâu.
Thiên binh tiến thêm chừng vài
dặm thì đằng xa lờ mờ xuất hiện toán binh sĩ khác cũng mang giáp bạc. Kẻ dẫn
đầu đoàn binh lính ấy cưỡi thần thú nhưng con vật đó nhỏ hơn thú cưỡi của Vạn
Yên một nửa, binh sĩ phía sau chỉ có chừng vài chục toàn kỵ binh. Qua tầng mây
dày, ngàn thiên binh của Chiến Thần đều thấy sáng rực một lá cờ vàng thêu chữ
Thiên (天)…
Nhìn về phía đoàn binh cầm cờ ấy hồi lâu, Chiến Thần liền mới nói lại cùng ngàn
thiên binh sau lưng:
- Thiên binh trấn giữ phương Bắc
đến đón chúng ta đấy. Các ngươi cứ theo họ, ta sẽ đi thám thính xung quanh một
lát.
Chẳng kịp để binh lính dưới
trướng nói câu nào, Vạn Yên đã thúc thần thú đi khuất dạng. Con thú mang màu
lông đêm tối nhảy một cái chở chủ nhân bay xa hơn cả vạn dặm, nó vẫy vẫy hai
cái tai lớn bằng cái quạt mo chốc lát rồi lại nghiêng đầu gầm gừ. Bất chợt, hai
lỗ mũi sâu hút động đậy liên hồi, hàm răng bén ngót nghiến thành chuỗi thanh âm
đinh tai nhức óc kéo theo tiếng gầm cắt được cả gió ngàn. Vạn Yên liền nhẹ
nhàng vuốt lên lớp bờm dài phơ phất và nhỏ tiếng nhắc nhở:
- Ô Cát! Có tà thần sao? Đừng
vội đánh động!
Chiến Thần vuốt thêm chốc lâu
thần thú mới chịu im lặng đôi chút, bốn cái chân khổng lồ vẫn tiếp tục băng
băng đạp mây lao tới. Phía trước, mây càng lúc càng sậm, không khí đặc quánh
tới nặng trình trịch. Thanh kiếm thần bên cạnh ngập ngừng cất tiếng:
- Chủ nhân! Sao không khí lại
nặng thế?
Chiến Thần không thèm liếc nhìn
nó mà cứ điềm nhiên đáp:
- Vì chúng ta đang đi vào vùng
đất không thuộc về ai. Chốn này chưa thuộc về cát thần chúng ta mà cũng chẳng
phải của tà thần, bởi linh khí chính tà lẫn lộn nên ngươi mới khó chịu. Sẽ quen
nhanh thôi.
Hậu Lạc lắc lư một tí rồi lại
hỏi tiếp:
- Tà thần là gì?
Chiến Thần thoáng nhíu mày nhưng
vẫn vung tay vén một vầng mây cho khung cảnh trần gian lộ ra:
- Ngươi chưa từng tham gia trấn
áp mấy tộc nhỏ thế này bao giờ, không biết cũng đúng. Thôi! Tự nhìn đi!
Thanh kiếm bạc cúi về phía trước
và ngó qua vùng đất trần thế bên kia tầng mây dày. Chốn đó vẫn có người phàm
sinh sống, vẫn những cánh đồng màu mỡ nằm im cho gió nâng niu, vẫn các con sông
uốn lượn từ rừng sâu đến tận đồng bằng… Cảnh vật xoay vần trong yên ả, chợt Hậu
Lạc chết sững. Nó thấy một quầng tối đen ngay góc khuất bức tranh thanh bình.
Chốn ấy u ám như có ai lỡ tay làm rơi một giọt mực đen, thay vì thấm sâu xuống
giọt mực lại lan rộng ra thành vùng tối. Khoảng tối loang không nhanh mà cũng
không dừng, từng chút từng phân lấn chiếm các mảng màu tươi sáng. Phần màu tối
có thể mở ra khá chậm nhưng chẳng sớm thì muộn cũng sẽ nuốt mất phần bình lặng.
Đến cơn gió nào nhỡ lướt ngang mảng âm u chẳng những hóa lạnh buốt mà còn tanh
nồng mùi chết chóc.
Kiếm thần vội ngước lên, thì
thào vào tai Vạn Yên:
- Đáng sợ quá!
Vị thần tiên cứng tuổi cười khẩy
đáp:
- Có gì mà sợ! Ngươi thấy lần
đầu nên mới sợ thôi, chứ tà thần thua xa ác ma. Vùng tối ngươi thấy là chốn có
kẻ luyện bùa chú, tất cả người phàm học dùng bùa nơi trần thế đều nằm dưới sự
bảo hộ của tà thần. Càng nhiều người trần học thứ bùa chú đen tối thì giống
loài tà thần càng mạnh. Cũng bởi không hề giống cát thần luôn giúp phàm nhân
trồng trọt, chăn nuôi, học hành… nên tà thần chẳng những không nằm trong số tộc
chư hầu của Long tộc bọn ta mà còn là kẻ thù.
Thanh kiếm bạc lặng im hồi lâu
mới thì thầm hỏi tiếp:
- Loài rồng thống trị cả thần
giới, phía dưới còn vô số tộc chư hầu trung thành vậy sao cứ để yên cho một tộc
làm phản mãi vậy? Sao không diệt từ đầu?
Chiến Thần nghe Hậu Lạc nói mà
không khỏi bật cười:
- Ngươi nghĩ cả thần giới chỉ có
mỗi Tượng tộc là tộc tà thần à? Thế gian này chính tà ngổn ngang, Tượng tộc chỉ
là một trong số rất nhiều tộc tà thần. Như gần Hồ tộc có một tộc tà thần là
Lang tộc, gần Hầu tộc có Hắc Điểu tộc cũng là tà thần… và vẫn còn rất nhiều. Tà
thần sống lẫn vào cát thần, nếu Long tộc diệt một tộc tà thần thì khác nào
khiêu khích những tộc còn lại, cuối cùng tạo nên một trận mưa tanh gió máu dài
vô tận. Vì thế chỉ có thể trấn áp tà thần trong vòng kiểm soát. Riêng tộc
Chiến Tượng này lại quyết tâm lấn át lãnh địa Long tộc. Vùng đất chúng ta đang
đi qua ngày xưa thuộc một tộc cát thần nhưng qua nhiều phen số mệnh chuyển dời
thần tộc đó bị tận diệt, giờ thành đất vô chủ. Long tộc đang xây dựng lực lượng
đóng quân ngay phương Bắc, chỉ tiếc do chưa có nhiều cát thần đến sống mà đất
trống còn nhiều. Nay bọn voi chiến ấy nhăm nhe phần lãnh thổ này,
đương nhiên ta phải mang quân đi trấn áp…
Câu chuyện còn chưa dứt thì thần
thú Ô Cát lại gầm thêm một tiếng. Tiếng gầm còn lớn hơn ban nãy, những cơn gió
lạnh đều đột ngột tan mất, đến kiếm bạc cũng suýt chao đảo giữa không trung.
Mỗi Vạn Yên vẫn nắm chặt dây cương, ghì mạnh con thú cưỡi. Tay còn lại thì xoa
xoa tận mấy lần cái đầu đang lắc lư như cối xay. Đuôi dài quạt mây mở đường
thẳng tắp, bộ móng thú cày nát mặt đất nâu sẫm để lại muôn vết lõm sâu hoắm
cùng mấy dấu tròn lớn tưởng nuốt chửng được một gốc cây. Thần thú nhảy ba bước
đã lao vào vùng mây thẫm màu, mây dày kết thành lũy chằng chịt cản bước, gió
rít từng hồi nhức tai bằng đầy lời đe dọa lạnh toát. Thế nhưng bước chân Ô Cát
vẫn rạch mây, đạp lên những cụm mây vỡ tan tác. Mỗi phút mây mỗi dày, gió càng
gào thét châm chích, những cụm mây vỡ dưới móng thần thú cũng chất chồng theo
từng giây.
Thanh kiếm bạc xoay xoay quanh
quất rồi ghé nhỏ vào tai Vạn Yên:
- Chủ nhân! Liệu có bị lạc
không?
Chiến Thần liền trừng mắt lên
quát:
- Sao lại lạc được, nơi này ta
và Ô Cát đã đến từ khi còn nhỏ. Thần thú này chỉ cần đi qua một lần là không
bao giờ quên.