Chương 3: Dư Âm (1)
3.1
Tròng mắt Vạn Yên chợt chao đảo, một chút gió động thoáng lướt qua nhưng nhanh chóng bị nhấn chìm trong cơn lốc giận dữ nơi đáy mắt. Ông ném ánh nhìn trừng trừng về phía nữ nhi ngay trước đầu thần thú, cặp lông mày dựng đứng hóa luôn thành hai lưỡi dao sắc lạnh. Hàm răng tiếp tục thả ra từng chữ đay nghiến:
- Dư Âm? Ngươi là Dư Âm?
Ả tà thần quắc mắt nhìn ngược về phía Chiến Thần. Cặp mắt lá răm đen láy phừng phừng sóng dữ, cả đại dương đầy bão tố đều nằm gọn dưới áng mi cong vút. Đuôi mắt thanh mảnh mà nhọn hệt mũi tên đang nhắm thẳng vào vị thần chiễm chệ trên lưng thần thú. Hai bên hừng hực linh khí, cơn bão muốn xé rách cả tròng mắt Vạn Yên mà trào ra, sóng biển bên mắt tà thần cũng ồ ạt sắp vỗ nát bờ mi. Thời gian ngỡ đứng yên mãi mãi, gió lạnh ngừng lại sau lưng, mây chẳng dám động đậy dù chỉ một phân. Không gian tựa bị đóng băng bởi loại phép thuật mạnh đến không lường, đóng băng tà thần lẫn Chiến Thần, đóng băng từng hơi thở cùng ánh mắt… Rốt cuộc, Vạn Yên xé toạc vùng băng giá bằng câu hỏi như quát:
- Ngươi đến đây làm gì?
Tà thần vẫn không nói, chỉ nhẹ nhàng phẩy tay. Mây gió đang cứng đờ xung quanh liền ùn ùn dạt sang bên, gió lạnh rào rạt dẫn mây tối nép mình vào sâu trong cây lá để phơi bày bằng hết cảnh vật im lìm nãy giờ.
Mây dày tản đi, những cội cổ thụ hàng vạn tuổi chằng chịt dây leo lần lượt giương những hốc mắt đen ngòm, mớ rễ bò ngang bò dọc cũng thoáng rướn lên. Hàng đống dây leo rung rinh thành hình dáng vô số con rắn cố nương gió trườn ra. Đất đá dưới chân va nhau lục cục, mấy viên lớn đập liên miên vào móng Ô Cát. Thần thú vừa gầm rú theo từng lần va đập vừa bay vút lên cao, nhưng bay chưa bao nhiêu lưng nó đã động phải thứ gì đó lạnh toát.
Linh cảm được chút linh khí rờn rợn rất gần, Vạn Yên ngoái lại và thứ đập vào mắt là một bức màn tiên khí u ám. Tấm màn mờ ảo màu tăm tối tỏa ra từng đợt gió cắt da cắt thịt, màn run nhè nhẹ làm nhòe nhoẹt hết khung cảnh phía xa. Nhưng vẫn thấy được sau tấm màn tối nhòa có sừng sững một cổng thành cao ngất, ước lượng bằng mắt ắt cũng lớn không thua cổng Thiên Cung. Có vẻ cổng làm nên từ gỗ, thế mà vẫn chạm trổ đủ loại họa tiết. Tiếc thay, có căng mắt thế nào, Vạn Yên cũng chẳng nhìn ra được mấy họa tiết ấy muốn thể hiện gì.
Sau tích tắc, ông lập tức quay lại quát tiếp vào mặt tà thần:
- Gài bẫy ta ngay cổng biên giới tà thần! Tưởng cái bẫy trẻ con này bắt được ta sao!
Cả thân hình ông lẫn thần thú Ô Cát đều sáng rực lên. Quầng sáng vàng chói mắt bao trùm cả khoảng rừng bao la, ánh sáng đổ ập xuống làm ngàn cặp mắt sâu hút nơi các gốc cổ thụ đều chẳng hẹn mà cùng lúc đóng chặt. Đám dây leo run rẩy nép chặt hơn vào thân cây, rễ cây cũng nằm rạp tưởng sắp chui tọt vào đất. Đến cỏ cây cũng rũ oặt ngỡ đang gục đầu khóc… Rồi từ một quầng sáng, hàng ngàn hàng vạn quầng sáng khác xuất hiện, ánh sáng ngập tràn dệt thành tấm lưới rộng bằng cả biển khơi mênh mông. Vầng sáng chồng chồng lớp lớp từ trên cao tới tận trước mặt tà thần, thi nhau vây kín hết tứ bề. Trong mỗi quầng sáng là một Chiến Thần cưỡi thần thú y nhau, không biết ngần bao Chiến Thần bủa vây trùng trùng. Trên các ngọn cây, bên các cụm mây, lẫn trong cơn gió đều có bóng dáng kẻ mặc giáp bạc. Và cả vạn kẻ đều đồng loạt thét lên một câu chấn động gió mây:
- Đưa cả đại quân của ngươi đến đây đi!
Tiếng ông bén như lưỡi kiếm, chỉ lướt ngang đã chém tơi bời cành lá. Lá rơi thành mưa, ồ ạt đổ thác. Mây cùng gió rụng rời tạo nên muôn lời gào thét. Riêng nữ nhi áo trắng vẫn đứng vững giữa vô số quầng sáng, đôi mắt lá răm cong cong sau mặt nạ gỗ rồi lóe lên. Trong đáy mắt đen láy hiện lên bóng dáng oai vệ của một nam nhi giáp bạc. Bất thần, ả nhảy tới. Đôi chân đạp các cụm mây, lướt theo các cơn gió tựa cánh hoa. Tích tắc tấm thân nhi nữ nuột nà đã ngồi gọn phía sau lưng một trong số những Chiến Thần. Giờ ả mới mở miệng nói câu đầu tiên:
- Cần chi cả đại quân!
Có lẽ vì mặt nạ gỗ chắn ngang nên giọng nghe ra khá trầm và khàn. Từng chữ là từng nhát búa gõ nhức cả tai Vạn Yên. Ả ngồi sát sau lưng, thân hình nữ nhi dù cách lớp áo giáp mà vẫn phả vào lưng ông cảm giác nóng rẩy đến rạo rực. Chiến Thần rùng mình một cái, gương mặt thoáng đỏ lên. Cả quầng sáng quanh ông cũng rung rinh biến mất. Hàng vạn vầng sáng khác nối đuôi vụt tắt hệt ánh sao sa bừng lên rồi lụi tàn chẳng chừa lại chút le lói. Bao Chiến Thần oai phong giây trước còn vây bốn phương tám hướng, giây sau chỉ còn một.
Liếc nhanh hai bên, Vạn Yên vội kéo cương thúc Ô Cát lùi về, nhưng con thần thú lông đen lồng lên. Bốn chân quẫy đạp điên cuồng, sỏi đá cuộn thành những đợt sóng cát dập nát mấy gốc cổ thụ gần nhất. Rễ cây oằn oại muốn bật khỏi đất, thân cây đứng vững mà vẫn rung rinh mỗi phen Ô Cát đập mạnh chân. Không riêng cây cối, kẻ trên lưng thú cưỡi cũng lắc lư chẳng thua gốc cổ thụ đang bị giằng xé trong gió bão. Bàn tay đàn ông vốn cứng như đá giờ mềm oặt, năm ngón tay ghì lấy sợi dây cương mà tưởng đâu con bọ ngựa sống chết bám lên cọng cỏ. Chiến Thần càng ghìm dây, Ô Cát càng vùng vẫy dữ dội. Cái đầu khổng lồ hất ngược, lông bờm quất phần phật vào mặt. Ngàn sợi lông là ngàn ngọn roi đánh nát gương mặt bụi bặm, màu cát bụi đường xa bị màu đỏ trầy xước lấn hết. Cảm giác đau nhói dần xuyên qua da, cào cấu xương thịt… Chiến Thần cứ ghì cương, miệng quát lớn tới cây rừng nghiêng ngả:
- Ô Cát… Ô Cát…
Thanh kiếm bạc cũng xoay vòng trong gió, kêu lên bằng giọng run run:
- Chủ nhân! Chuyện gì vậy?
Vạn Yên vừa nghiến hàm vừa thốt ra lời nặng như chì:
- Ô Cát không quen chở người lạ…
Hậu Lạc khẽ chao mình, vung lên một đường sáng loáng rồi nhắm thẳng xuống nhi nữ sau lưng Vạn Yên. Mũi kiếm lóe lên những tia sáng lạnh lẽo, lướt chỉ mới đoạn ngắn mà bao cụm mây đều bị cắt vụn thành mấy mảnh… Tà thần vẫn chẳng màn động đậy. Ả ngồi một bên, hai chân thon dài buông thõng mà thân người vững vô cùng. Gương mặt sau mặt nạ gỗ ngẩng cao cho cặp mắt lá răm soi rõ lưỡi kiếm lạnh lùng, bờ mi cong đung đưa nhưng không chớp lấy một lần. Đến khi mũi kiếm gần trong gang tấc, ả mới chồm người… tựa sát vào lưng Chiến Thần. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp tới cơn gió còn không chen qua nổi, tưởng chừng tà thần chỉ cần đưa tay lên sẽ ôm gọn được Chiến Thần. Ả ngước nhìn thanh kiếm bằng cặp mắt cong vút và thản nhiên thốt lên mấy lời:
- Chém ta đi! Nếu chắc chắn chém không trúng chủ nhân mình thì cứ chém.
Ả nháy mắt, hàng mi dập dìu nhè nhẹ trái ngược hoàn toàn với thanh kiếm đang xoay ngược xoay xuôi trong cuống cuồng. Nó nghiêng trái nghiêng phải liên tục nhưng con thần thú còn nhanh hơn, thần thú chồm lên chồm xuống làm hai kẻ trên lưng cũng lắc lư theo. Mũi kiếm đâm tới mấy lần rồi rụt lại, chốc lát chuyển hướng lách qua phía sau chẳng dám tấn công. Nó xoay vòng vòng, lúc cắt phải cành cây khi chạm phải các đám mây chứ tuyệt nhiên không chạm tới nổi góc áo của tà thần.
Thần thú lại nhảy chồm thêm một cái. Bốn cái chân đập vào đất hệt cả ngọn núi vừa đổ ập, mặt đất lờ mờ gãy ra mấy khe nứt nhỏ nhưng đen ngòm hút mắt. Nếu lắng nghe được, ắt còn nhận ra khá nhiều thanh âm răng rắc vọng tới từ đám rễ cây ngổn ngang. Tiếc thay, Chiến Thần chẳng nghe thấy, Hậu Lạc càng không để tâm, cứ như vậy tận lúc bàn chân thần thú đạp lên hàng đống mẩu rễ cây vỡ nát. Con vật nghiêng mạnh, xô lệch cả kẻ trên lưng. Chiến Thần giật cương, cánh tay gồng cứng. Hai tay dồn hết bình sinh kéo con thú to lớn lại, mười đầu ngón hực lên sắc đỏ như sắp bị xé rách. Nhưng Ô Cát quá lớn, còn trên đà ngả ngang rốt cuộc hai bàn tay cố bấu víu sợi cương cứ trôi tuột. Càng nắm lại càng vuột mất…