Chương 3: Dư Âm (2)
3.2
Kẻ ngồi sau lưng Vạn Yên chồm
tới… bẻ những ngón tay vị thần tiên giáp bạc ra khỏi sợi dây cương. Chiến Thần
vội vàng nắm mạnh tay lại, nhưng giờ tay đâu còn vâng lời chủ. Đã sức cùng lực
kiệt, nay được tà thần giải thoát khỏi sợi dây cứng ngắc, các ngón tay nhẹ
nhàng buông rơi sợi cương và không nhấc lên nữa… Chẳng còn ai nắm giữ, thần thú
Ô Cát đổ nhào. Tà thần nhanh chóng nhảy xuống, Vạn Yên theo quán tính lăn hẳn
ra đất. Thân hình cường tráng cuộn tròn trong đất cát, chiếc mũ giáp văng thẳng
vào bụi cây, tấm áo giáp lẫn lộn vụn lá cây cùng bụi đỏ. Tóc bung ra, cuộn theo
cả đống sỏi đá. Thanh kiếm bạc cũng vì ở gần mà bị đuôi thần thú quất trúng,
bay tít tận mấy dặm rừng.
Con thần thú nằm lăn lóc một
góc, thêm giây lát mới dần nâng đầu lên. Cái bờm rối bù, phủ dài che cả mắt.
Chân cố chống tấm thân to lớn nhưng bị trượt tận ba bốn lần, cuối cùng khi thần
thú chật vật đứng được thì nữ tà thần lại lửng thửng tới gần. Ả cúi mình nhìn
xuống con vật rồi từ tốn đặt tay lên cái đầu vướng đầy đất đá. Bàn tay nữ nhi
vừa xoa vừa gỡ mớ lông xoắn tít, tiện thể phủi luôn mớ bụi vương bên khóe mắt. Bàn
tay vừa lướt tới bên mắt, Ô Cát đã hất miệng lên gừ một tiếng. Hàm răng bén như
lưỡi kiếm nhe ra luồn hơi nóng rực táp vào người nữ tà thần. Ả vẫn đứng yên,
bàn tay vỗ vỗ đầu thần thú và bất ngờ tỏa luồng ánh sáng thẫm màu. Vầng sáng
thoạt nhìn mỏng hơn sương mai mà vừa ấn nhẹ đã khiến Ô Cát gập đầu xuống. Thần
thú cố gượng dậy liền bị ấn mạnh thêm, cái đầu ngẩng lên một tí lập tức bị đè
nặng trình trịch. Cả thân nó vùng vẫy, quầng sáng siết mạnh. Ánh sáng kéo ghị
bốn chân, nền đất bên dưới sụp thành bốn cái hố lớn chôn chặt thần thú. Đất giữ
chặt, Ô Cát muốn rút chân nhưng ánh sáng như sợi dây siết chặt theo từng phút.
Chiến Thần đã gượng đứng lên
được. Sau một hồi vỗ trán cho cảnh vật trong tầm mắt trở nên rõ ràng, đáy mắt
ông phản chiếu rành rành hình ảnh con thú thân thuộc bị đè bẹp dưới ánh sáng tà
thần. Mặc kệ thân thể rã rời trong bụi bẩn, Vạn Yên vẫn lao đến. Tiếng gào thất
thanh hòa vào tiếng gió rít:
- Thả nó ra!
Giờ Ô Cát đã không còn sức phản
kháng, thân hình to lớn đổ ập. Hai con mắt nhắm nghiền, mũi yếu ớt trút hơi
thở, hàm răng chỉ run nhè nhẹ chứ chẳng phát ra tiếng gầm nữa. Tới giờ ánh sáng
thẫm màu từ tay tà thần mới chịu tắt đi. Nhưng từ đằng sau những tán cây, một
ánh sáng khác lại lóe lên trong mây. Tia sáng mới đó còn xa mịt tận chỗ mấy
bóng cây um tùm, thoáng chốc đã gần sát bên nữ nhi áo trắng. Ả tà thần ngước
mắt nhìn rồi thong thả buông giọng:
- Thanh kiếm bạc này cứng đầu
nhỉ!
Cùng với lời nói, ả chìa tay hóa
phép ra một mảnh giấy màu đỏ lấp lánh. Tờ giấy thoạt trông nhỏ vừa bằng bàn tay,
lúc lưỡi kiếm bạc vừa vung tới giấy lập tức biến lớn đến đủ trùm lên cả khoảng
rừng. Hậu Lạc bị một màu đỏ sẫm xâm chiếm hết tầm nhìn. Nó chẳng nhận biết được
đó là gì, chỉ thấy toàn bộ không gian đều hóa sắc màu chết chóc. Cứ như ai đó
vừa chém cho hư không một nhát sâu tới tứa máu, chưa thấy vết thương mà máu đã
tuôn ào ạt nhuộm khắp tứ bề. Thanh kiếm bạc xoay trước xoay sau, dẫu xoay thế
nào thì mọi thứ nó thấy vẫn toàn sắc đỏ. Ngay đến mặt đất lẫn khoảng trời phía
trên đều bị nuốt trọn tự bao giờ, Hậu Lạc cũng bị nuốt. Thứ màu đỏ ép chặt,
từng giây thứ ghê rợn cứ chuyển động từng chút đều đặn. Những cử động nhịp
nhàng hệt con vật nào đó đang thở, màu đỏ xung quanh thì càng tiến tới gần và
siết mạnh. Giờ kiếm thần mới hoảng hốt phát hiện bản thân đang bị giam hãm
trong bụng một quái thú. Nó điên cuồng vung vẫy mũi kiếm, những đường kiếm chém
loạn xạ vào thứ màu đỏ. Vật ấy sờ sờ ngay đó mà chẳng chạm tới được, kiếm chém
lên như chém phải hư không. Vật màu đỏ phất phơ như dải lụa, uốn éo tựa mảnh
giấy mỏng trong gió, Hậu Lạc liên tục cắt từ dưới lên hay từ trên xuống, cắt từ
trái hay từ phải đều không làm rách nổi mẩu nhỏ nào. Nó xoay tít mù giữa khoảng
trống ít ỏi, mũi kiếm hết chém lại đâm, đâm hết nhát này đến nhát khác. Sau mỗi
nhát lại có tiếng cười ngặt nghẽo vang lên, giọng cười trầm, châm chích y ngàn
mũi kim. Thân kiếm làm từ bạc mà cũng đau tới tận cốt tủy, nó quằn quại giữa
không gian chật hẹp đang bị bóp nghẹn.
Mũi kiếm đâm tứ tung, nơi nào có
tiếng cười liền đâm nơi đó. Tiếng cười lớn dần, giã từng đòn đanh thép lên thân
kiếm tạo thành liên hoàn chấn động âm ỉ. Các dao động nhỏ kết hợp thành rung
chấn dữ dội, giờ không chỉ lưỡi kiếm mà cả chuôi kiếm cũng lắc mạnh. Hậu Lạc
chẳng còn thấy gì nữa, mọi thứ quanh nó xoay vòng đảo điên đến choáng váng. Thứ
màu đỏ lộn nhào, nghiền cả Hậu Lạc. Thanh kiếm lăn tròn, mũi kiếm lê dài cuộn
theo cả đống thứ nhớp nháp. Kiếm thần giãy lên, cố lắc lư như con cá mắc phải
lưới vô hình càng giãy càng bị cuốn chặt. Không thấy mắt lưới, cả dây lưới cũng
mơ hồ thế mà thanh kiếm thần vẫn phải dùng hết sức lực vùng dậy. Nó cuồng loạn
cắt lung tung vào không khí rồi các nhát cắt yếu dần, mũi kiếm gục xuống… Cho
đến khi một giọng nam nhi quen thuộc vang lên:
- Hậu Lạc!
Vật màu đỏ tự dưng rách ra một
đường dài cho ánh sáng ùa vào. Tia sáng rọi lên thanh kiếm bạc, viên ngọc xanh
trên chuôi bừng lên những đốm sáng xanh li ti. Muôn đốm sáng nhỏ tụ lại thành
quầng sáng lớn, hòn ngọc liền hóa trong vắt màu sâu thẳm của ánh mắt thiếu nữ.
Ánh sáng trên ngọc chớp nhẹ, từ sâu chuôi kiếm vọng ra giọng nói thỏ thẻ mà
nghẹn ngào:
- Chủ nhân!
Nghe giọng mà tưởng đâu nó đang
chìm trong biển nước, vừa uất nghẹn vừa đứt quãng:
- Chủ… nhân…
Gom hơi tàn, thanh kiếm vung lên
cắt một nhát ngay chỗ ánh sáng xuyên qua. Mũi kiếm lướt nhẹ, vật màu đỏ lập tức
rách tung, muôn mảnh giấy đỏ rơi lả tả tựa ngàn xác pháo. Giấy đổ thành thác,
phủ kín đất trời, che mờ hết mây gió. Thấy mập mờ bóng áo bạc Hậu Lạc liền lao
qua. Nó xé toạc màn giấy dày đặc, lắm mẩu giấy bén như gươm giáo cắt thẳng vào
bảo ngọc. Tia sáng vừa lóe trong chuôi kiếm lại chùng xuống, kiếm thần vẫn cố
bay đi vùn vụt dưới màn mưa đau cắt thân mình. Khi đáp được lên bàn tay đầy vết
chai, nó mới trút ra từng lời thều thào như nức nở:
- Chủ nhân! Không thoát được…
Trong viên bảo ngọc xanh thẳm
phản chiếu gương mặt một vị thần mặc giáp bạc, cặp lông mày kiếm trên khuôn mặt
ấy nhíu chặt vào nhau, đôi mắt sâu thẳm trừng lên cho bao lớp sóng chực chờ
tràn khỏi khóe mi. Cặp xương quai hàm vuông vức nghiến chặt câu nói ngay đầu
môi khô khốc:
- Vô dụng! Đánh bại bao nhiêu ma
binh mà có một mảnh giấy mà cũng không thoát ra được.
Mỗi từ ngữ sinh ra từ miệng
Chiến Thần là mỗi lần viên ngọc xanh tối lại, và rồi Hậu Lạc khẽ cất lên tiếng
thì thầm:
- Bởi…
Nó chưa kịp nói trọn câu, thì có
giọng nữ nhi hơi trầm cắt ngang thanh kiếm thần và vị thần giáp bạc:
- Mắng nó làm gì, đấu mạnh quen
rồi không quen đấu yếu thôi.
Kết thúc câu nói còn cả tràng
tiếng cười khúc khích. Giọng cười kéo ánh mắt Vạn Yên ngoái lại đằng sau, nơi
đó có nữ tà thần một tay từ tốn vuốt ve lớp lông bờm của Ô Cát, tay kia thì
nhét thứ đo đỏ khó nhận diện vào miệng thần thú. Cảnh tượng đấy thúc Chiến Thần
đạp mây chạy tới nhanh hơn cả gió trời, lời quát càng đến nhanh gấp bội:
- Ngừng tay…
Nữ nhi áo trắng ngước mắt lên
theo tiếng quát, cặp mắt lá răm cong thành hình trăng khuyết, đằng sau tấm mặt
nạ gỗ phát ra tiếng nói khàn khàn mà giọng điệu thư thả hệt gió xuân miên man
qua mặt Chiến Thần:
- Chàng sợ ta đầu độc con thú
này à? Lo xa quá! Chàng nghĩ ta giết nó thì có cần dùng độc không?
Lời lướt qua vô hình vô dạng
nhưng hun đỏ cả gương mặt Vạn Yên, chút đỏ ùa luôn vào hai tròng mắt đang mở
to. Còn nữ nhi kia vẫn tiếp tục vuốt ve Ô Cát, lời nói thì chẳng khác nào tiện
thể nối đuôi nhau tuôn ra:
- Chàng muốn ăn không? Dâu ngọt
lắm!
Ả ném quả đỏ về phía Chiến Thần.
Ông nhanh chóng chộp lấy, quả thực là một quả dâu chín mọng. Nhưng trái dâu
bóng loáng lại bẹp dúm giữa các ngón tay sần sùi, dòng nước đỏ ối tràn qua kẽ
tay lăn xuống khủy tay, tấm áo giáp lấp lánh giờ hiện lên cả vết bẩn dài.
Vạn Yên vứt quả dâu nát sang một
bên rồi ném ngược cho tà thần câu hỏi đắng nghét:
- Ngươi làm gì ở đây?