Chương 3: Dư Âm (3)
3.3
Mắt tà thần càng cong thêm,
giọng điệu trả lời lại mấy phần thong thả hơn ban nãy:
- Đến hái hoa! Liên quan gì
chàng? Hay chàng có sở thích chọc ghẹo đàn bà con gái?
Chưa để chủ nhân lên tiếng, Hậu
Lạc đã nhao nhao tranh lời:
- Ả đàn bà không biết lượng sức,
dám sỉ nhục chủ nhân ta.
Nó xoay vòng tít mù cuộn lên cả
cơn lốc, lốc tuy nhỏ nhưng cuốn theo tầng tầng lá lá cùng sỏi đá, con đường lốc
đi qua chẳng mấy chốc bị cày cho trơn nhẵn. Lốc ùn ùn tràn tới, tà thần cứ dửng
dưng đứng nhìn, lúc lốc còn cách mười bước chân ả lại hóa ra một mảnh giấy đỏ.
Tờ giấy vừa mới xuất hiện, cơn lốc lập tức vỡ vụn, bao lá cây cùng đá sỏi đều
rơi lộp độp như mưa. Hậu Lạc cũng vội vã chui lại vào tay Chiến Thần.
Chiến Thần siết chặt chuôi kiếm,
tuy vậy tiếng ông lại nhỏ đi:
- Đây đâu phải lãnh địa tà thần
mà ngươi đến hái hoa.
Ả tà thần gửi thêm cho Vạn Yên
một tràng cười và lời nói nhẹ bẫng đến hiển nhiên:
- Cũng đâu phải lãnh địa cát
thần, đất hoang vô chủ thì ai đến chẳng được.
Lời đã nghe nhưng thay vì đáp
trả vị thần giáp bạc cắn chặt đôi môi tới trắng bệch, hồi lâu sau cất giọng
nói:
- Nhưng sớm muộn vùng đất này
cũng thuộc về cát thần. Lũ tà thần các ngươi muốn giữ mạng thì mau đầu hàng.
Lời Vạn Yên như ngọn roi quất
lên hàng cây, vỏ cây hằn từng vết lỏm sâu hoắm, cành cây cũng oằn mình rũ lá.
Nữ nhi đeo mặt nạ thì gửi cho gió một câu trả lời bình thản:
- Chưa đánh mà đã chắc chắn
thắng vậy sao. Còn tộc ta đầu hàng thì được gì? Sẽ phải quy thuận Long tộc
thành tộc chư hầu như Hồ tộc, Hầu tộc, Hạc tộc… Giống loài ta tuy là tộc
nhỏ không đủ sức uy hiếp Long tộc nhưng cũng chẳng dễ thu phục đâu.
Bầu trời đen hun hút trong mắt
Chiến Thần trừng lớn đến tưởng nuốt được cả ánh sáng bên ngoài. Ngón tay khô
ráp trỏ thẳng về phía tà thần:
- Lũ mang danh thần tiên mà hãm
hại người phàm như bọn ngươi, ta còn đang muốn diệt tộc đây chứ nói gì đến thu
phục. Chiến Thần ta chưa từng thua trận nào, bọn Chiến Tượng các ngươi rồi cũng
chung số phận với những kẻ từng nằm dưới kiếm ta thôi.
Ông nói xong, thanh kiếm thần
còn giương lưỡi kiếm lấp lánh lên dưới nắng, viên ngọc trên kiếm lóe mấy lần
thị uy. Nhưng nữ nhi áo trắng chỉ đẩy con thần thú về phía Vạn Yên, tiện lời
nói ra một điều:
- Bọn ta có ép người phàm dùng
bùa phép không? Hay phàm nhân vì tham lam, lười biếng mà tự tìm tới tà bùa để
kiếm lợi. Bọn ta có thất hứa với người phàm không? Họ dùng bùa cầu xin thì tà
thần đáp ứng thôi. Và đương nhiên cầu xin bất cứ gì đều phải có trả giá, họ tự
cầu xin thì cũng phải chấp nhận cái giá phải trả. Còn chuyện chưa từng thua
trận thì chàng nghĩ lại đi, chẳng phải vừa thua ta đó sao. À! Đến chế ngự thần
thú cũng chẳng xong, không hiểu chàng thuần nó bằng cách nào.
Ả vừa nói vừa lắc đầu quay đi,
bỏ mặc vị thần sau lưng đang trút từng đợt hơi thở nóng như phun lửa. Tận lúc
tà thần bước đến gần tấm màn tiên khí mờ mịt, Chiến Thần mới nhẹ giọng gọi:
- Dư Âm! Ta công nhận pháp lực
của ngươi cũng không tệ, có thể nhận ra ta giữa vô vàn hình ảnh y hệt. Nhưng
khi làm phép nhận diện, chắc ngươi phải vận không ít pháp lực rồi, sau này ra
trận nên tiết kiệm sức lực chút đi.
Dư Âm vẫn thong dong rảo bước,
lời nói xen vài tiếng cười vọng ngược lại rõ mồn một:
- Cần gì vận phép để nhận ra
chàng. Trong số hàng ngàn Chiến Thần lúc đó, chàng là kẻ duy nhất có bóng, chỉ
có kẻ ngốc hay kẻ mù mới không thấy thôi. Thôi! Ta phải về rồi, mai gặp nhé
Chiến Thần, gặp ở đồi lớn phía Đông. Nhớ đừng đi một mình nữa đấy.
Màu áo trắng tan biến vào bức
màn u ám, không chừa cả cái bóng. Chỉ còn gió mây thổi lá xào xạc, sẵn tiện
thổi luôn dư âm tiếng cười lơ lửng hệt những nhát dao bay cắt sượt cuống họng
vị thần giáp bạc. Không một vết thương, không nhói đau mà cổ Vạn Yên tựa vừa
bị khứa một lằn, bao lời muốn nói đều im bặt trong tiếng gió rít.
Chiến Thần lôi con thần thú xềnh
xệch, vừa định trèo lên thì thanh kiếm cạnh bên liền đong đưa hỏi:
- Chủ nhân! Tại sao trước giờ
cũng dùng chiêu phân thân với bọn ma nhân mà không bị phát hiện?
Vị thần giáp bạc sựng lại giây
lát, đuôi mắt quắc ngược lên. Thêm một chốc, cổ họng ông mới thốt ra tiếng quát
làm Hậu Lạc giật mình dúi hẳn về phía sau:
- Ở chiến trường ma giới, ma khí
mịt mờ có ai thấy bóng đâu.
Thanh kiếm bạc khẽ chao đảo, hòn
ngọc lam tắt lịm ánh sáng, mọi lời nói đều vụn nát. Chiến Thần lẳng lặng cưỡi
thần thú về, con vật không còn đạp mây đạp gió mà chậm rãi từng bước trên lá
rụng. Ô Cát lừ đừ đi giữa các tầng mây, miệng không ngừng nhóp nhép nhai mấy
mẩu dâu rừng. Tiếng nhai không lớn mà cứ lặp tới lặp lui suốt quãng đường dài,
rốt cuộc khiến Vạn Yên phải giật mạnh cương kéo hàm thú cưỡi:
- Ngừng ăn đi!
Giọng ông làm thanh kiếm bên
hông hoảng hồn rơi bộp xuống đất, nhưng thần thú vẫn ngoan cố nhai mớ quả dại
không ngưng mồm. Chiến Thần phải giật cương thêm ba bốn lần Ô Cát mới chịu
ngừng nhai. Hậu Lạc lắc mình bay lên từ đất cát cũng chẳng quên xen vào hỏi:
- Ngày xưa chủ nhân làm sao
thuần được Ô Cát vậy?
Chiến Thần không thèm liếc nhìn
thanh kiếm, chỉ quát thêm một câu như mắng vào mặt:
- Được tặng! Không thuần!
Tới lúc này chẳng ai nói thêm
lời nào nữa, thanh âm bao quanh cả ba chỉ còn tiếng chân Ô Cát rào rạt trên đá
sỏi, thỉnh thoảng lẫn vài tiếng gió rì rầm trò chuyện với cây. Chốc chốc có cái
lá lắc lư rồi rơi vào thinh lặng… Thêm một lúc, cả tòa thành trầm mặc hiện lên
giữa mây mờ, bức tường xám ngủ vùi chẳng buồn chào đón vị thần uy nghi. Dưới
cổng thành xây dáng mái vòm cong, một toán lính xếp hàng đều tăm tắp. Bao ánh
mắt nhìn thẳng đăm đăm, bao gương mặt lạnh cứng như đá, nhưng khi bóng con thần
thú đen tuyền vừa lướt qua vách tường những ánh mắt kia liền đảo ngược đảo xuôi
liên tục. Ngay cả những khuôn mặt tưởng đâu vô cảm cũng thoáng tái đi, dăm kẻ
quay đi mà vẫn không giấu được nụ cười.
Một trong số các nụ cười lén đã
lọt vào mắt Chiến Thần, ông lập tức sờ lên mặt rồi sực nhớ chưa hề chỉnh trang
lại, cứ để nguyên bộ dạng đầu bù tóc rối đi vào thành. Vài binh lính thuộc quân
ngũ của ông trờ tới. Có tên nhanh nhảu chạy tới định đỡ lấy dây cương từ tay
Vạn Yên. Tay tên thiên binh chưa động vào sợi cương thì Chiến Thần đã nhảy phắt
xuống. Chẳng để thuộc hạ có thời gian thắc mắc, ông biến mất vào những tầng mây
dày tựa cơn gió thoảng bỏ lại thanh kiếm thần và con thú cưỡi cũng ngơ ngẩn
nhìn quanh quất không biết phải đi đâu.
May thay, tên thiên binh đã kịp
lúc kéo Ô Cát đi cùng mình, Hậu Lạc thấy vậy cũng nhanh chóng bay theo sau. Một
tên lính khác đi song song với kiếm thần ghé đầu vào hỏi:
- Này! Sao Chiến Thần rối tung
hết đầu tóc vậy?
Thanh kiếm bạc nhảy dựng lên
trước câu hỏi, giọng nói thanh thoát bỗng hóa chua loét:
- Vì một ả tà thần, ả dám sỉ
nhục chủ nhân. Hình như ả tên Dư Âm…
Lời nói còn dài nhưng tên lính
đã trợn ngược mắt, môi lắp bắp cắt lời:
- Dư Âm? Ả là… là thủ lĩnh Tượng
tộc đấy…