Fergus Mortem 1: Kẻ Vong Thân

23. KHÓA HUẤN LUYỆN ĐẶC BIỆT

Tin đầu tiên đón chào Fergus khi bước lên năm ba chính là việc anh chàng Errans Alighieri đã vụt sáng trở thành kiếm sĩ hạng nhất toàn học viện. Năm hai của Fergus vừa xảy ra đủ thứ sóng gió, vậy mà mới vào năm ba, đâu đó đầu tháng Ba, ngài hiệu trưởng Khirad đã đưa ra một chỉ thị gây sốc: Tất cả kiếm sĩ nằm trong Nhóm Năm mươi phải tham khoá huấn luyện đặc biệt. “Khoá huấn luyện đặc biệt” thuộc chương trình chính quy do chính phủ tài trợ chứ không phải là ngài ngẫu hứng nghĩ ra.

“Khóa huấn luyện đặc biệt này kéo dài hơn một tháng. Tất cả năm mươi trò, cùng ba giáo sư hướng dẫn sẽ sống bên ngoài dãy núi sinh mệnh. Chiến đấu với lũ Infernii, cố gắng sinh tồn trong thời gian đó. Chúng tôi sẽ quan sát đánh giá và chỉ can thiệp nếu tình huống chuyển biến xấu. Tuỳ mức độ thể hiện trong một tuần (vì di chuyển cả đi cả về ngốn gần bốn tuần[1]), ngài hiệu trưởng sẽ có những phần thưởng tương xứng. Ờ, ta hiểu mối lo ngại của các trò, không một người dân nào được phép băng qua dãy núi Sinh Mệnh ngoài các Bellatorix và đội trinh sát. Đây là chuyện chưa từng có tiền lệ trước đây. Có lẽ chính phủ tin rằng đây là phương pháp giáo dục hiệu quả. Vì thế hãy dốc sức chứng minh các em là những kiếm sĩ xuất sắc nhất học viện!”

Giáo sư Clement giới thiệu xong đến giáo sư Lockhurt, năm mươi đứa học trò ngồi im thin thít, co cụm trong phòng hội trường tầng ba - một nơi đầy hoài niệm đối với Fergus, tại đây năm ngoái cậu đã giao chiến với Enoch để đòi lại công bằng cho hội Victus. Thấp thó sau cánh cửa mở hé là mấy đứa hậu bối tò mò đút đầu vô coi. Biểu cảm của bà Lockhurt vẫn đanh lại như mọi ngày, vành miệng ngang phè trong lúc thao thao bất tuyệt về vấn đề lương thực và mức độ nguy hiểm của khoá huấn luyện lần này. Họ chưa từng được diễn tập với các tình huống khẩn cấp có thể xảy ra. Ordinis Gladii tất nhiên là đào tạo các học viên phương pháp chiến đấu với Infernii, nhưng chúng mới chỉ được đánh lộn với mớ sách giáo khoa cùng một đống lý thuyết, nếu không tính “tai nạn” đã xảy ra tại Linh Thu Dạ Hội năm ngoái thì chúng chưa hề có kinh nghiệm chiến đấu với Infernii. Nhưng tạm gác lại vấn đề ấy, còn một vấn đề khác quan trọng không kém, để đáp ứng nhu cầu ăn uống cho đám học trò, chính phủ đã cấp mười chiếc xe ngựa để tiện trong việc di chuyển và mang vác hành lí. Ngoài ra, vấn đề vệ sinh nặng nhẹ đều phải tự giải quyết.

“Các trò sắp dấn thân vào chiến trường thực sự, không phải nghỉ dưỡng. Ở đây chắc ai cũng từng chiến đấu với đám Infernii vào tháng Chín năm ngoái rồi phải không? Vậy thì các trò đã có kinh nghiệm chút đỉnh, nhưng Cielago chỉ là một chủng cấp thấp. Nếu chăm nghe giảng thì các em đã biết, chủng Kraghzul và Dravosk chiếm phần đông bên ngoài dãy núi. Chúng cao gần hai thước và vô cùng hiếu chiến.”

Giáo sư Adela bổ sung, cái kẹp tóc của cô trông ngố tàu hết chỗ nói làm tụi nó phải cúi gằm mặt giấu điệu cười.

“Tôi, giáo sư Lockhurt và giáo sư Clement sẽ theo chân sát sao mấy đứa, ra chỉ thị chiến lược. Một Bellatorix cũng sẽ tham gia khoá huấn luyện này, nhằm quan sát địa hình và đề phòng bất trắc. Nếu bị tập kích bất ngờ hoặc đụng độ thủ lĩnh chủng, Bellatorix sẽ tới ứng cứu. HƠN HẾT, nghe kỹ đây, nếu tình huống xấu nhất xảy ra, các trò phải CHẠY! RÕ CHƯA? Tánh mạng bản thân quan trọng hơn tất thảy, không được cố chiến đấu khi thua thiệt quân số hoặc chênh lệch sức mạnh.”

Lúc này, giáo sư Clement với ánh mắt sắc lạnh, chốt lại bằng một màn diễn thuyết khiến cả hội trường câm lặng:

“Lũ Infernii không quan tâm cha mẹ các trò là ai, ra khỏi lãnh thổ Vicnimt thì đến heredivar của lãnh chúa cũng có thể bị giết. Các trò là những chiến binh ưu tú nhất học viện, tôi không mong bất cứ ai đang có mặt ở đây phải chết vào tháng sau.”

Ngài Khirad quay sang thì thầm to nhỏ điều gì đó với giáo sư Clement, Fergus nghe loáng thoáng được nội dung, rằng họ đang không hiểu nổi chính phủ đang âm mưu điều gì với một chương trình giáo dục nguy hiểm đến vậy.

Fergus nghe bảo khoá huấn luyện này chưa từng có tiền lệ trong lịch sử. Trong suy nghĩ của mỗi người dân Vicnimt, rời khỏi dãy núi chẳng khác nào hành động tự sát, tự dâng mạng mình cho lũ Infernii. Kết thúc buổi sinh hoạt, ngày mai năm mươi kiếm sĩ sẽ lên đường. Vài lời trong hành lang lọt vào tai cậu khi tất cả học viên bước ra:

“Thằng đó mới năm ba à? Hỉ mũi chưa sạch mà vào được Nhóm Năm mươi á?”

“Ừ, đếch hiểu sao được tham gia!”

“Nghe đâu nó thắng hai chủ tịch hội Salvator với Victus.”

“Mà trận đó có ai chứng kiến không?”

“Hình như là giao đấu bí mật.”

“Dàn dựng hả? Hay người ta nhường?”

Một người khác chêm vào:

“Chắc lại được thương hại ấy mà.”

Fergus vờ như không nghe thấy, tiến thẳng đến ký túc thu dọn hành lý. Còn việc phải làm trước khi đi, cậu cần một thanh gươm. Không chần chừ, cậu băng qua quán rượu Deditio để ghé thăm quán của cụ Vetus như mọi khi, lần cuối Fergus gặp cụ đã là hơn ba tháng trước. Vừa mở cửa thì, cái mùi khét nồng nặc đã sộc ngay vào mũi cậu.

Cụ hớn hở:

“Đây rồi! Mạnh giỏi chứ hả?”

“Vâng, con đã gặp được Icelove và tìm ra kẻ đứng sau vụ đánh cắp thanh hắc ín, tất cả đều nhờ tác phẩm của cụ.”

Khuôn mặt Vetus khuất sau lớp mặt nạ nên Fergus không biết cụ có phản ứng gì hay không. Cụ đang bận bịu với việc gõ búa liên hồi lên cái khối sắt vừa được lôi ra từ lò nung. Mồ hôi đầm đìa, vừa lấy tay quẹt mồ hôi trên má, cụ vừa nói:

“Ta mừng là giúp được con, thế thanh hắc ín sao rồi?”

Fergus buồn bã đáp:

“Một Bellatorix đang giữ nó ạ. Ả không chịu trả nên đành chịu thôi. Nefas!

“Vì sao?”

Fergus thấy giọng mình hoà lẫn với tiếng búa, nên cậu phải nói thiệt to để cụ nghe được:

“Ả ép con về quê, ả nói là muốn tốt cho con. Nhưng con chẳng hiểu tốt chỗ nào khi mà cổ chém con thừa sống thiếu chết! Sức mạnh của một Bellatorix đúng là vượt xa giới hạn con người, kiếm kỹ lẫn ma pháp đều lão luyện. Con chưa từng nghĩ sẽ phải đối đầu với một con quái vật như thế. Cụ biết gì không? Bellatorix đó bằng tuổi con!”

Vetus giật mình, ngừng tay rồi cởi mặt nạ bảo hộ:

“Bằng tuổi con? Chà… Vậy thì chắc là thiên tài trăm năm có một. Trong lịch sử ta chỉ biết đúng hai người trở thành Bellatorix trước khi đủ tuổi tốt nghiệp Ordinis Gladii. Họ đều là bạn ta. Phù Dung 002 và Diệc Bạch 002.”

Fergus nói:

“À còn điều này lần trước con quên hỏi. Về tên thật của cha con ấy ạ… Con đã biết David Red Motana chỉ là tên giả, nhưng thiệt là bất công nếu con không được biết tên thật của cha mình.”

“Tên thật hả? Những hậu cận theo ông ta suốt nhiều năm thậm chí còn không biết. Ông ta sống hoàn toàn dưới lớp vỏ David Red Motana, ngay từ thời chỉ là một thiếu niên trẻ tuổi. Ông đã định hướng con đường cách mạng ngay từ những ngày còn ở học viện.”

Nghe vậy mặt Fergus xìu hẳn đi, vẻ thất vọng. Cụ Vetus liền nói:

“Tất nhiên là ta biết, chỉ mình ta. David đã tin tưởng kể ta nghe một bí mật trước khi khơi màu cuộc nội chiến, rằng ổng mang dòng máu Infernii. Dermot Mortem.”

Dermot Mortem… Fergus sẽ nhớ kỹ cái tên này. Cậu tạm cất nó vô ngăn tim rồi quay lại chủ đề chính:

“Về chuyện thiên tài gì đó… Họ đều mang mã số 002 ạ?”

Cụ gật đầu:

“Mã số 002, là những người kế vị thất hoàng kỵ sĩ - một heredivar. Người mà con nói có mã như vậy không?”

Heredivar? Nếu mã số là do ngài Supram đặt thì làm sao họ biết ai sẽ là người kế vị? Sức mạnh ngang bằng? Hay tương đồng cách chiến đấu? Cuối cùng Fergus quyết định không hỏi chuyện này, chỉ đáp:

“Vâng ạ, đó là Ánh Sao 002.”

Vetus trầm ngâm, xoa nhẹ cằm. Fergus hỏi ngay:

“Thế đã xuất hiện heredivar của Huyết Nữ chưa cụ?”

“Heredivar của Huyết Nữ? Con hỏi thử người trong kỵ sĩ đoàn xem liệu có ai mang bí danh Huyết Nữ 002 không? Tất nhiên chẳng ai dại mà trả lời con đâu… Danh tính của các Bellatorix đương nhiệm là tối mật. Chúng ta không thể biết cho tới khi người đó về hưu.”

Nghe vậy, Fergus nghĩ ngay đến Phù Dung 004, người mà cậu có thể hỏi. Vetus nhận thấy điều này làm cậu lưu tâm, cụ lại đeo mặt nạ và tiếp tục rèn thanh sắt. Cụ đổi chủ đề:

“Thế kể ta nghe, con thấy thế nào sau khi vào địa đạo và gặp Icelove Motana?”

“Con cảm thấy ma lực nội tại ngày càng trương phình, rất khó kiểm soát. Như thể nó sẽ bùng nổ bất cứ lúc nào.”

Vetus gật gù:

“Sức mạnh to lớn đi đôi với trách nhiệm to lớn, Fergus ạ. Hãy học cách kiểm soát thứ sức mạnh con vừa thức tỉnh. Con sẽ còn mạnh hơn rất nhiều.”

Mạnh hơn rất nhiều ư? Fergus nhìn xuống đôi tay mình, nhớ lại lần đối đầu với Ánh Sao, cậu chỉ biết chạy. Cô Adela đã nói: “Tình huống xấu nhất, phải CHẠY!” Không được cố chiến đấu khi chênh lệch sức mạnh.

Cậu dám chắc dù có thanh hắc ín trong tay khi đó, nó cũng sẽ vỡ làm đôi ngay ở đòn thứ hai. Uy lực của Ánh Sao quá khủng khiếp. Nghĩ tới đây, Fergus lại càng muốn bản thân mạnh mẽ hơn nữa. Chừng này vẫn chưa đủ, đánh bại những kiếm sĩ hàng đầu học viện chưa đủ để trở thành một Bellatorix. Cậu muốn mạnh hơn để đánh bại Ánh Sao hòng giành lấy thanh hắc ín - thanh gươm của mẹ, mạnh hơn để sát cánh cùng Xương Cá trên chiến trường. Và quan trọng nhất, mạnh hơn để được gặp lại Zoe.

Thế là Fergus đã hạ quyết tâm cho cuộc viễn chinh sắp tới. Cậu chợt nhớ ra một chuyện, liền hỏi:

“Chính phủ có cho phép kết hôn hai người không cụ?”

“Hai lần hả? Tất nhiên rồi.”

“Không, là hai người ạ, cùng lúc.

Vetus cười khục khặc đến buông cả búa, trước khi thốt lên một câu bông đùa:

“Fergus nhà ta đào hoa quá hén! Yêu hẳn hai người cơ à? Đa thê được chấp nhận với đàn ông, nhưng với đàn bà thì không.”

Vetus tiếp:

“Đàn bà không có nhiều đặc quyền như đàn ông, thế mà thời nay lại lòi đâu vài gã đàn ông muốn làm đàn bà đấy. Vì vậy một loại thuốc được tinh luyện từ vẩy Hắc Long và máu Bạch Mã đã xuất hiện ở chợ đen, Corpus-Inversio, còn được biết tới là White Veil - Bạch Thùy Liêm. Con có thấy kì quặc không? Chính phủ chưa có giải pháp gì cho việc này. Thời ta thì không có chuyện đó. Đàn ông ra đàn ông, đàn bà ra đàn bà, mỗi giới tính đóng một vai trò riêng. Không thể thay thế lẫn nhau. Không thể có chuyện đàn ông yêu đàn ông, và đàn bà yêu đàn bà. Chính phủ cho rằng đó là tư tưởng độc hại do Infernii tiêm nhiễm hòng khiến loài người diệt vong. Đàn ông yếu đuối sẽ không còn dũng khí chiến đấu, từ đó lũ Infernii sẽ dễ dàng đánh chiếm Vicnimt hơn.”

Nhưng Phù Dung đâu có yếu đuối! Thậm chí nàng còn là một trong những Bellatorix mạnh nhất kỵ sĩ đoàn… Fergus cố bịt miệng mình để không tiết lộ sự thực, rằng cậu đang yêu một người đàn ông. Từng con chữ trong đầu cậu lúc này tự động sắp xếp thành một lý lẽ hoàn chỉnh, như chỉ trực chờ được nói ra. Fergus từng được học lexaeter, trong sách có một đoạn thế này:

Từ thuở hừng đông ban đầu, đàn ông gắn bó đàn bà, hai người sẽ trở nên một. Lửa thiêng chớ về đồng minh. Chớ để vật chứa lấy thứ không thuộc về mình. Vì như vậy là tổn hại trật tự giao ước của Đấng Supram.

Tất nhiên cậu biết rõ Imperion đang ám chỉ rằng tình yêu đồng giới là trái với luân thường đạo lý. Ngoài ra việc White Veil (dù hoàn toàn an toàn về mặt y khoa) bị xem là chất cấm đã cho thấy chính phủ cứng nhắc thế nào với vấn đề này.

Thấy cậu cúi mặt làm thinh, cụ Vetus lại hỏi sang chuyện khoá huấn luyện đặc biệt:

“Chuẩn bị thế nào?”

“Hành lí xong hết rồi ạ. Nhưng con chưa tìm ra thanh gươm nào phù hợp. Không cái nào thay thế được thanh hắc ín.”

“Ta sẽ cho con mượn tạm, cùng người chế tác chắc sẽ dùng quen ngay thôi.” Cụ Vetus dập đám lửa trong lò nung và khởi sự đi vô lục lọi nhà kho. Cuối cùng cụ trở ra với một thanh bảo kiếm cùng kích cỡ với loại mà Phù Dung sử dụng. “Đây là thứ ta đã sài từ thời hỗn mang, mọi công đoạn đều được thực hiện y như cách ta làm với thanh hắc ín. Chỉ khác kích thước và linh hồn. Thanh gươm của mẹ con mang đầy tội ác vì đã xuống tay giết hàng trăm đồng loại. Còn thanh này, chất chứa vô số linh hồn của Infernii. Con cầm lên sẽ thấy sự khác biệt.”

Fergus nhận lấy nó. Quả thực cảm giác rất khác biệt, dù to hơn thanh hắc ín nhưng lại nhẹ hơn rất nhiều. Không biết đó là do cậu đã mạnh hơn trước hay vì điều gì khác…

Cậu chợt hiểu điều cụ Vetus vừa nói, thanh kiếm mang đầy tội ác vì đã xuống tay giết hàng trăm đồng loại. Không phải thế! Nó nặng hơn vì nỗi đau giết những người nó không hề muốn giết. Cậu tin mẹ không hề vui sướng khi giết người. Nếu vậy, chẳng lẽ giết Infernii thì đỡ tội lỗi hơn sao? Chính cậu cũng đang mang dòng máu Infernii… Một suy nghĩ phản động vụt ngang đầu, mình là hậu duệ của gia tộc phản động, Fergus nghĩ… thì tự nhiên Maria bước vô tiệm.

Cả ba đưa mắt nhìn nhau đầy ngớ ngẩn.

“Nữa hả! Sao cậu cướp cụ Vetus của tôi hoài!”
 
[1] Tương ứng 960km trong thế giới thực.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px