Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh
Tam hoàng tử nhìn lại Thất công chúa một lần nữa. Da mặt tái nhợt, tiều tụy đi rất nhiều. Duy chỉ có đôi mắt của nàng là không thay đổi. Nó cô đơn, nhưng cũng thật kiên cường. Tại Mộc Long đế quốc. ngoài Đế vương Ngô Thiên Tuấn thì hắn chính là người nhìn Thất công chúa lớn lên. Tính cách của nàng hắn hẳn là người rõ nhất. Trong kí ức của mình, cô em gái này vốn không phải là một người quật cường đến như vậy. Phía đối diện, ánh mắt mông lung của Tam hoàng tử rơi trên người mình khiến Thất công chúa chột dạ. Lâu lắm rồi nàng mới nhìn người anh trai này ở khoảng cách gần đến vậy. “Máu mủ tình thâm”, bốn từ này bất giác cuộn trào trong huyết quản. Và rồi, mắt nàng đang dừng trên người Tam hoàng tử cũng trở nên xa xăm và vô định. Một loạt những tháng ngày tưởng chừng đã phủ bụi trong tiềm thức nay bỗng nhiên hiện về ngay trước mắt. Ngày Thất công chúa cất tiếng khóc chào đời, cả Mộc Long đế quốc hân hoan trong đại hỷ. Người người giăng đèn kết hoa, nhà nhà treo vải hồng trước ngõ. Dân chúng đổ dồn ra quảng trường, vui không thể tả. Nhưng rồi hỷ sự đâu không thấy. Kinh đô Lai Châu chìm trong cảnh tang tóc, bởi mẹ nàng - Hoàng hậu Ngô Nguyệt Nhu đột ngột qua đời. Cũng chính từ ấy, Đế vương Ngô Thiên Tuấn không còn cười nữa. Nỗi đau mất vợ biến hắn thành một kẻ âm trầm như nước. Khi Nguyệt Nhan còn đỏ hỏn, hắn còn bế nàng trong tay, cũng như yêu thương nàng hết mực. Nhưng cứ mỗi năm trôi đi, Nguyệt Nhan càng giống mẹ. Hễ lần nào gặp nàng thì hắn lại nhớ đến người vợ đã khuất. Cho đến khi nàng lên bảy tuổi, số lần hắn gặp nàng trong năm chỉ đếm trên đầu ngón tay. Như bao đứa trẻ khác, nàng đã khóc rất nhiều. Tình thân đối với nàng vốn đã thiếu thốn, nay lại trở thành một thứ xa xỉ. Ngược với Đế vương và những người anh em khác, Tam hoàng tử lúc ấy lại là người gần gũi với Nguyệt Nhan nhất. Tuy lúc ấy hắn đã mười bốn tuổi nhưng vẫn thích chơi đùa cùng nàng. Với nàng, hắn không khác gì người thân duy nhất của mình, thường xuyên đến chơi, thỉnh thoảng còn giấu vài cái bánh bò, bánh tiêu trong người để dỗ dành khi nàng khóc. Nhưng rồi, niềm hạnh phúc nhỏ bé ấy chỉ tồn tại được vài năm. Lịch hẹn giữa hai người trở nên thưa thớt. Mà cũng đúng thôi, Tam hoàng tử khi ấy đã lên mười sáu, cái tuổi làm quen với sự quyến rũ của quyền uy. Cũng giống như đại ca và nhị ca, hắn lao vào cuộc chơi chính trị, đến nỗi… hắn đã quên mất nàng. Chẳng mấy chốc, cô bé Nguyệt Nhan cũng lên mười. Ấy là lúc nàng bắt đầu hiểu chuyện. Nàng tò mò về ý nghĩa của cuộc đời: Tại sao mình được sinh ra? Tại sao mình là Thất công chúa? Tại sao mình không có mẹ? Tại sao cha không muốn chơi với mình?… Rất nhiều câu hỏi “Tại sao” nhưng chẳng một ai tình nguyện giải đáp cho nàng. Xung quanh chỉ là đám gia nô chỉ biết cúi đầu cung cung kính kính. Nàng chợt nhận ra… mình quá cô độc. Một ngày nọ, khi Nguyệt Nhan lặng lẽ nép mình sau hòn lăng bộ ở hậu hoa viên, quyển sách còn dang dở trên tay, nàng vô tình lọt tai nghe thấy cuộc trò chuyện của đám gia nô trong phủ. “Minh thúc thúc! Từ hôm nay con sẽ được hầu hạ cho Thất công chúa thật sao?” Một cô bé khoảng chín mười tuổi, váy áo đơn sơ, thánh thót nói với một ông lão. “Đúng rồi Dương Nhi. Từ nay nhiệm vụ của con là chăm sóc cho nàng, không được để nàng buồn nghe chưa!” Ông lão tên Minh hiền từ đáp lại lời cô gái nhỏ trước mặt. “Dạ vâng! Minh thúc thúc.” Dương Nhi nhu thuận trả lời, cô bé vui mừng mà chạy nhảy trong vườn hoa. Bất chợt, giọng một người phụ nữ lớn tuổi vang lên. “Trần Minh! Đứa nhỏ này là ngươi sắp xếp hầu hạ Thất công chúa sao?” Ông giật mình quay người lại, lập tức nhận ra đó là ai. Ông thở dài, thấp giọng nói một tràng dài. “Vương Lan à! Bà lại lén qua thăm Thất công chúa sao? Bà thấy rồi đấy, nàng số khổ, mới sinh ra thì mẹ đã tự sát, cha thì ruồng bỏ. Giờ chỉ có những ông lão, bà lão như chúng ta bầu bạn với nàng mà thôi. Ta nghĩ kỹ rồi, nàng cần một người bạn đồng trang lứa để bầu bạn. Vừa hay một hạ nhân trong phủ có cô con gái cũng xấp xỉ tuổi nàng, ta bố trí ở lại bên cạnh nàng để mà chăm sóc. Ít ra… ta làm vậy sẽ giúp nàng vui hơn.” Cuộc trò chuyện diễn ra chóng vánh, nhưng với Nguyệt Nhan chẳng khác nào sét đánh ngang tai. Rốt cuộc cũng có ai đó chịu nói về mẹ của mình. Nhưng đau đớn thay, thứ đầu tiên nàng nghe được về mẹ lại là chết vì tự sát. Từ cái ngày định mệnh ấy, Nguyệt Nhan bắt đầu tìm hiểu về cái chết của mẹ mình, bắt đầu từ hai vị gia nô lớn tuổi. Hóa ra, Vương Lan và Trần Minh là người hầu cũ của Hoàng hậu. Khi bà mất, Trần Minh được đưa về Phủ công chúa làm quản gia, còn Vương Lan thì phải làm người hầu cho một vị đại quan khác. Có mấy lần nàng dò hỏi, nhưng hai người kia miệng kín như bưng. Bí mật này chỉ có hai người họ và Đế vương biết rõ. Nếu không quản được cái miệng của mình, không chỉ họ, toàn bộ gia tộc vì liên lụy mà bị lôi ra chém. Sau nhiều lần thất bại, Nguyệt Nhan không hỏi về mẹ nữa. Nàng nức nở hỏi họ: “Tại sao cha lại ghét bỏ ta, mỗi lần đến thăm chỉ nhìn chứ chẳng thèm bước qua ngưỡng cửa?”. Trần Minh nghe vậy chỉ biết ậm ừ cho qua. Còn Vương Lan, vì quá thương tâm mà ôm nàng vào lòng. Bà vừa nói vừa khóc: “Chỉ vì Nguyệt Nhan là nữ nhi nên ông ta mới đối xử với nàng như vậy.” Và từ đó, cô bé mười tuổi ngây thơ bắt đầu lặng lẽ bắt chước dáng vẻ của những nam nhân trong phủ: từ giọng điệu cộc cằn, thô ráp trong lời ăn tiếng nói, cho đến cái cách nhíu mày, nắm tay mỗi khi nổi giận. Nàng gom góp từng cử chỉ vụn vặt ấy, tất cả chỉ là để cha nàng để ý đến mình hơn. Nàng tin rằng, nếu bộ dáng của mình càng giống một nam hài, hẳn cha nàng sẽ thích. Thời gian thấm thoát trôi đưa, rồi Nguyệt Nhan tròn mười tám tuổi. Dù cố gắng làm một vị “nam tử” đến đâu, thì tạo hóa vẫn biến nàng thành một vị đệ nhất mỹ nhân của Mộc Long Đế Quốc. Không những thế, học thức của nàng vô cùng uyên bác, thiên phú tu luyện cũng rất cao. Ngày sinh nhật năm ấy, Đế vương đã ban Mộc Long Thư Các cho nàng cai quản. Lần đầu tiên được cha mình công nhận, nàng mừng lắm, mấy đêm liền không ngủ. Nhưng nàng đâu có biết, đó là tất cả những gì một công chúa bị thất sủng được nhận. Khác với các anh trai của mình, họ lần lượt được nhận các chức trách quan trọng trong Hoàng thất. Từ kinh tế cho đến quân đội, họ đều có tư binh của riêng mình. Còn nàng chỉ cai quản một nơi chỉ có sách và sách, một chức vị có cũng được, mà không có cũng chẳng sao. Nhưng không vì thế mà nàng ngừng cố gắng. Bằng trí thông minh và nỗ lực của mình, nàng đã biến Mộc Long Thư Các trở thành một nơi có quy củ, tốt hơn người tiền nhiệm rất nhiều. Năm mười chín tuổi, một sự kiện khiến cuộc đời Nguyệt Nhan chuyển biến. Nhờ thông tin lấy từ Mộc Long Thư Các, nàng vô tình phát hiện ra nơi mẹ mình được chôn cất. Ngày sinh nhật mình cũng đúng là ngày mẹ mất. Nàng cùng vài thủ vệ trong phủ lặng lẽ rời khỏi Kinh thành đi về phía Tây một trăm dặm. Theo thông tin nàng nhận được thì lăng mộ Hoàng hậu Ngô Nguyệt Nhu được bí mật an táng tại đỉnh núi Hồng Lĩnh. Trên đường đi, nàng háo hức được gặp mẹ mình, muốn được quỳ bái trước mộ mà tỏ lòng hiếu kính. Nhưng rồi, bất trắc đã xảy ra. Đoàn người của nàng gặp phải bọn đạo tặc khét tiếng là hung ác tại Mộc Long đế quốc. Lúc ấy nàng có tu vi Kết Tinh sơ kỳ, nhưng trước nay chưa hề trải qua thực chiến, chẳng mấy chốc đã chịu thất bại trước nanh vuốt của kẻ thù. Và thế là toàn bộ đoàn người bị đạo tặc bắt đi. Cũng vì quá xinh đẹp, suýt chút nữa nàng bị đám cầm thú đem ra cưỡng bức. Rất may, người của Sát Mộc Sư Đoàn đã xuất hiện đúng lúc và cứu nàng đi. Ấy cũng là lần đầu tiên nàng gặp được Vô Ngân - kẻ mà sau này khiến nàng yêu say đắm. Về tới Kinh thành, Nguyệt Nhan chứng kiến sự phẫn nộ của phụ vương mà trở nên sợ hãi. Ông ta mắng chửi rất nhiều. Mắng nàng tự ý rời khỏi Kinh đô thì ít, nhưng mắng việc nàng đi thăm mộ Hoàng hậu thì lại rất nhiều. Nàng chợt nhận ra, sau bao nhiêu hung hiểm thì tính mạng của nàng trong mắt phụ vương có vẻ… không quan trọng lắm. Và từ đó trở đi, hai cha con không hề gặp nhau nữa. Phủ công chúa cũng không nằm trong Hoàng Thành như trước, toàn bộ bị chuyển ra bên ngoài. Hình phạt này khiến cả Kinh thành phải rúng động. Không chỉ thế, Nguyệt Nhan còn bị Đế Vương cấm túc. Chưa có lệnh của ông ta, nàng không được phép rời khỏi Kinh thành dù là nửa bước. Trớ trêu thay, lần đầu tiên nàng ra ngoài cũng là lần cuối. Kinh thành Lai Châu bỗng chốc hóa thành một cái lồng chim hoa lệ dùng để giam cầm một cô công chúa. Những ngày tiếp theo nàng chỉ nhốt mình trong phủ, gặm nhấm sự cô độc trong trái tim. Một ngày nọ, tiếng trống inh ỏi và rền vang mừng đại quân chiến thắng trở về đã kéo nàng ra khỏi gối. Từ trên lầu cao, thu hút lấy nàng là một thiếu niên lạnh lùng cưỡi trên mình con ngựa bạc. Rất nhanh, một bóng hình tiêu sái liền hiện về trong hồi ức, nàng nhận ra vị thiếu niên cưỡi ngựa dưới phố kia chính là người từng xả thân cứu mình trong gang tấc – Vô Ngân. Và thế là cuộc sống nàng điểm chút màu xanh của hy vọng. Sau nhiều lần tìm cách rốt cuộc nàng cũng hẹn gặp được Vô Ngân. Mối lương duyên ấy từ đó mà nảy nở. Một lần, hai lần, rồi cả trăm lần gặp mặt. Những lúc hắn không có nhiệm vụ, nàng đều bám riết lấy hắn. Ngay cả cái tính bộc trực mà thường ngày giấu nhẹm đi, giờ nàng cũng đem ra cho người ta “chiêm ngưỡng.” Bên cạnh Vô Ngân, nàng thấy ấm áp đến lạ thường. Nàng cảm giác được sống thật với con người mình, được nói ra những gì muốn nói, được nghe những gì muốn nghe và hơn hết là được đối xử bình đẳng như một người bạn. Nàng không phải nhíu mày trước những lời lẽ khúm núm đầy giả tạo của người khác. Vào một ngày nắng đẹp, nhìn áng mây trên trời đâu đâu cũng là hình bóng của người ấy. Nàng ngỡ ngàng nhận ra, mình đã thực sự yêu hắn rồi. Thế nhưng, dù sau đó nhiều lần nàng bạo gan tỏ ý, nhưng chẳng hiểu sao tên kia như nước đổ lá khoai, chỉ giả lơ rồi bỏ trốn. Mối quan hệ mập mờ ấy chỉ tồn tại đúng một năm thì biến cố xảy ra. Khi hay tin Vô Ngân trọng thương mà gục ngã giữa chiến trường, nàng nuốt không biết bao nhiêu là nước mắt để tìm gặp hắn cho bằng được. Nhưng… hắn quá vô tình mà tránh mặt không ra. Ba năm tiếp đó, với nàng nó là một quảng thời gian quá dài. Nó giày vò khiến nàng tức đến không thở nổi. Yêu và hận làm tâm tình nàng bất định, đôi lúc nàng muốn đốt quách cái tửu lầu Xuân Phong kia đi. Sống trong sự lãnh cảm của gia đình, ngọn lửa sưởi ấm linh hồn nàng trên cõi đời này quả thực chỉ còn mỗi hắn. Và rồi, cái ngày hay tin Đế vương ấn định hôn ước với Lý Chiến. Con tim Nguyệt Nhan chết lặng. Vô Ngân khiến nàng thất vọng, cha nàng càng hơn thế. Nàng nhận ra cuộc đời này thật vô nghĩa, sống nhưng không được chọn cách sống của riêng mình. Nếu cuộc đời này đã không cho nàng chọn lựa thì nàng quyết định từ bỏ nó. Nàng cắn răng thề thốt: “Ngày lên kiệu hoa, cũng là ngày mình biến mất.” Trong những ngày đen tối ấy, Vô Ngân tựa một tia nắng ban mai mà đến tìm nàng. Chẳng hiểu sao khát vọng được sống trong tim nàng trỗi dậy. Khi nói ra “Hẹn ước một năm”, nàng đã cho tên kia một cơ hội. Và nàng cũng thế, nàng cũng cho mình một lý do để sống tiếp. Nhưng mọi sự nào như ý. Mấy ngày trước, việc Lý Chiến huy động cả Sát Mộc Sư Đoàn để truy nã Vô Ngân khiến nàng bồn chồn lo lắng. Chưa hết, tin tức Tam hoàng tử vội vã xuất thành như sấm dội bên tai, mọi tính toán trước đó đã trở nên vô nghĩa. Lúc ấy nàng biết mình không thể thầm cầu nguyện cho Vô Ngân được nữa. Tuy là công chúa cành vàng lá ngọc, nhưng nàng cũng là một sĩ tử, kiến thức học được khiến tư duy của nàng được mở mang nhiều lắm. Nàng hoàn toàn ý thức được mức độ nguy hiểm mà Vô Ngân sắp phải vượt qua. Và chuyện gì đến cũng đã đến. Giữa đêm hôm ấy, nàng mở yến tiệc thiết đãi cả Phủ công chúa. Bao gồm người hầu, gia nô, binh lính và cả những cao thủ mang nhiệm vụ giám sát nàng do cha mình đưa xuống. Chưa đầy một giờ, từng người lần lượt ngã ngoài trên sàn đá. Ai mà ngờ được, một vị công chúa lại có thể đánh thuốc mê chính người của mình. Trong đêm đông giá lạnh, hình bóng một thiếu nữ xinh đẹp thúc ngựa chạy ra khỏi Kinh thành. Hơn hai mươi năm luẩn quẩn trong phố thị, Nguyệt Nhan không biết mình sẽ đi đâu về đâu, nàng chạy một mạch theo phương hướng mà ấn ký Truy Tung Linh Thụ chỉ dẫn. Nàng thầm dặn mình phải chạy thật nhanh, như thể không bao giờ được gặp Vô Ngân được nữa. Sau vài ngày ê ẩm trên lưng ngựa, rốt cuộc Nguyệt Nhan cũng đuổi tới Cúc Phương sâm lâm. Những thứ mới lạ đập vào mắt khiến nàng trở nên nao núng. Từ cây cỏ, núi rừng, cho đến cả những con Dị thú ghê rợn. Nàng biết mình phải vượt qua cơn sợ hãi trong lòng mà ra sức chiến đấu. Nàng cho rằng đây chính là thử thách của tình yêu mà Mộc Thần áp đặt. Rất may, những gì đã học được từ Mộc Long Thư Các đã giúp nàng rất nhiều. Chúng cứu nàng ra khỏi nanh vuốt của rừng sâu. Cúc Phương sâm lâm cực kỳ hiểm trở, việc mon men trèo đèo lội suối khiến nàng thấm mệt. Nhưng bù lại, cảm giác được Vô Ngân mỗi lúc một cận kề khiến đôi chân mỏi nhừ trở nên cứng cáp. Nàng tựa phượng hoàng vừa thoát khỏi lồng giam, được sải cánh tự do, được thoải mái bay lượn trên bầu trời rộng lớn. Những ngày kế tiếp, một đường nàng đi bỗng nhiên vô cùng thuận lợi. Cũng bởi trước đó Cúc Phương sâm lâm đã bị Sát Mộc sư đoàn dùng máu mà “quét dọn” sạch sẽ. Thế nhưng, khoảnh khắc thảm họa Dị Thú Triều Nguyên ập đến, nhìn hàng ngàn Dị thú với cặp mắt đỏ au như say mồi khiến nàng suýt ngất đi vì sợ hãi. Khi ấy, cảm giác Vô Ngân đã rất gần rồi. Nàng quyết không bỏ cuộc. Trong tuyệt cảnh bủa vây tứ phía đều là Dị thú, nàng đã tìm ra một kẽ sống trong chỗ chết. Chỉ trong một sát na, nàng quyết định lựa chọn một gốc cây đại thụ thật lớn, dùng Mộc hồn của mình đốt nó thành một cái hang nhỏ để mà chui vào ẩn nấp. Những Dị thú không ngừng cào cấu bên ngoài khiến đôi vai gầy run lên vì sợ hãi. Nàng chỉ biết chắp tay cầu nguyện với Mộc Thần, hãy phù hộ cho mình và… cho cả Vô Ngân. Một ngày sau, khi Dị Thú Triều Nguyên hoàn toàn tan đi. Dù còn rất sợ nhưng Nguyệt Nhan vẫn rời khỏi nơi trú ngụ. Tràng cảnh tiếp đó khiến da đầu nàng trở nên tê dại. Một bước là xác chết, mười bước cũng là xác chết. Một vị công chúa như nàng làm sao chịu nổi, cảnh tượng như địa ngục trần gian khiến nàng không ngừng nôn tháo. Rất nhanh, khi vượt qua sự ám ảnh về mặt tinh thần. Nàng tìm được Vô Ngân rồi. Khoảnh khắc ấy, nàng chỉ biết tạ ơn Mộc Thần từ trong tâm khảm, mọi cố gắng của nàng đã được đền đáp. Hơn nữa, nàng có mặt đúng khoảnh khắc Vô Ngân cận kề cái chết. Khổ nỗi, niềm vui ấy chỉ tựa một cơn gió chiều cuối Thu. Nàng nhận ra mình phải đối mặt với Lý Chiến, một kẻ mạnh mẽ và quỷ quyệt. Nàng tỉnh mộng mà thốt lên trong tâm trí: “Mình cứu Vô Ngân, vậy… ai? Ai… ai sẽ cứu mình đây?” “Phượng khiếu cửu thiên, mây trắng bay, Rừng xanh vẫy gọi, gió xuân gầy. Tâm hồn luyến tiếc, bao ngày đã, Tình ca thanh thoát, lẫn trong say.” Cuộc chiến thảm khốc rốt cuộc cũng dừng lại. Ấy là khi nàng hiến dâng toàn bộ những gì mình có để kéo dài thời gian cho Vô Ngân. Nàng mất tất cả, nhưng ít ra nàng không hối hận. Đến lúc sắp ngất đi nàng vẫn kịp tặng cho chính mình một bài thơ. Nàng không hận. Nàng chỉ tiếc, tiếc rằng mình không đủ quật cường… để được sống cho riêng mình. |
0 |