Khai Vị Tình Yêu

Chương 2. Ngại Đến Phát Ngất

Chương 2. Không Ngại Chuyện Lớn

Không khí lặng đi vài giây.

Thầy Vương chắp tay sau lưng, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng dãy bàn.

“Không ai à?”

Ông nhướng mày, nụ cười lộ rõ vẻ nguy hiểm quen thuộc.

“Thế thì… thầy chọn ngẫu nhiên vậy.”

Ngay lập tức, hàng chục cái đầu cúi thấp hơn nữa. Có người thậm chí còn che nửa mặt sau cuốn tập, như thể chỉ cần tránh ánh mắt thầy là có thể thoát nạn.

Không gian bỗng chốc khựng lại, chỉ còn tiếng quạt trần kẽo kẹt xoay trên đầu.

Rồi chẳng biết từ đâu, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Cả lớp nhanh chóng rơi vào trạng thái náo loạn nho nhỏ: bàn ghế khẽ xê dịch, giấy vở lách cách, tạo nên một bản nhạc hỗn độn của sự hồi hộp.

“Thầy vui vẻ vậy mà vẫn không tha tụi mình nhỉ?” một bạn nam thở dài, nhíu mày rồi nheo mắt nhìn lên bục giảng.

“Biết ngay mà, thầy đâu dễ bỏ qua đâu.” Một cô bạn phía sau lắc đầu, ánh mắt vừa nghiêm túc vừa buồn cười.

“Thôi, ai bị gọi thì đành chịu, đừng nghĩ nhiều nữa.” Một người khác nhún vai, cố trấn an chính mình.

“Mình chỉ mong không phải mình là ‘người may mắn’ thôi…” một cô gái thì thầm, khiến cả bàn khẽ bật cười.

(Hừm, mấy đứa này làm như mình sắp gọi lên xử tội không bằng.)

Thầy Vương khẽ vỗ tay xuống mặt bàn. Tiếng “bộp” vang lên, đủ lớn để cả lớp lập tức im bặt.

Ông hắng giọng:

“Được rồi. Không ai xung phong thì thầy chọn vậy.”

Ánh mắt ông lướt một vòng rồi dừng lại ở phía cửa sổ.

“Bạn nữ ngồi bàn thứ hai, gần cửa sổ, đối diện bục giảng kia.”

Ông chỉ tay.

“Lên đây giúp thầy một chút. Nhanh lên nhé, chậm một phút là cả lớp ở lại thêm năm phút.”

Lời vừa dứt, hơn năm mươi cái đầu trong giảng đường lập tức quay phắt sang một hướng, như thể vừa có drama bùng nổ. Tiếng xì xào dấy lên rì rầm, lan khắp căn phòng.

"Ai thế?!"

"Trời, là cái bạn xinh xinh ngồi bàn đầu đó kìa."

"Hình như là Nguyễn Hoàng Bảo Anh, năm hai khoa Quản trị Kinh doanh."

"Chuẩn rồi. Nghe nói thi đại học điểm cao lắm..."

"Uầy, profile ngon vậy mà vẫn dính chưởng, tội ghê."

"Đen như chó mực luôn, haha."

"Công nhận thầy Vương chọn khéo ghê, toàn bắn trúng gái xinh thôi!"

Tiếng bàn ghế kéo loạt xoạt. Vài đứa còn tranh thủ rút điện thoại ra bật camera quay lén, háo hức chờ xem màn “lên thớt” bất đắc dĩ.

Trong bầu không khí rộn ràng ấy, nhân vật chính đáng thương vẫn chẳng hay biết gì. Cô ung dung cúi gằm trước màn hình điện thoại, ngón tay lia lia như đang combat một trận game online.

Mãi cho đến khi Vy Vy, cô bạn ngồi cạnh, huých nhẹ khuỷu tay.

“Này! Bảo Anh!”

Cô khẽ gọi, giọng gấp gáp.

“Cậu đang làm gì vậy? Không định lên trên kia à? Thầy đang đợi kìa. Nhanh lên, cậu mà muộn là cả lớp phải ở lại thêm năm phút nữa đấy!”

Bảo Anh còn chưa kịp phản ứng thì xung quanh đã nổ ra thêm một tràng trêu chọc hỗn loạn.

“Hot girl của lớp bị gọi rồi kìa!”

“Coi chừng phát biểu xong nổi luôn đó!”

Tiếng cười rộ lên khắp dãy bàn.

Tiếng bàn ghế kéo loạt xoạt vang lên khắp giảng đường. Vài đứa còn tranh thủ rút điện thoại ra bật camera quay lén, háo hức chờ xem màn “lên thớt” bất đắc dĩ.

Trong khi đó, nhân vật chính của buổi “biểu diễn” vẫn hoàn toàn chẳng hay biết gì.

Mãi đến khi Vy Vy, cô bạn ngồi cạnh, huých nhẹ khuỷu tay cô.

“Này! Bảo Anh!”

Cô hạ giọng, gấp gáp nhắc:

“Cậu đang làm gì vậy? Không định lên trên kia à? Thầy đang đợi kìa. Nhanh lên, cậu mà muộn là cả lớp phải ở lại thêm năm phút nữa đấy!”

Bảo Anh lúc này mới chậm chạp ngẩng đầu lên, ánh mắt mơ hồ như vừa thoát khỏi một thế giới khác…

Cả phòng học đã ồn ào hẳn lên. Giữa khung cảnh náo nhiệt ấy, cô chợt bừng tỉnh khi nghe Vy Vy nhắc khẽ bên tai. Hiểu ra tình hình, Bảo Anh vội đứng dậy, bước nhanh về phía bục giảng giữa những tiếng thúc giục xung quanh.

Trong lòng cô gào thét, cố tự trấn an mình:

(Nguyễn Hoàng Bảo Anh, mày không phải sợ gì cả! Chẳng qua chỉ là lên phát biểu thôi mà, dễ như ăn kẹo ấy! Không có chuyện gì làm khó được mày đâu! Cố lên!!!)

Khoảng cách từ bàn đến bục giảng chỉ vài bước chân, nhưng với cô lúc này lại dài như cả chục mét.

Cả lớp dần im lặng. Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía cô, khiến tiếng xì xào ban nãy cũng lắng xuống.

Mùi phấn bảng, tiếng giấy xào xạc, ánh nắng từ khung cửa sổ chiếu lên bục giảng… tất cả dường như khiến áp lực trong lòng Bảo Anh càng lúc càng rõ rệt.

Cô bước lên bục, đưa tay nắm lấy chiếc micro. Ngón tay vô thức siết chặt, ánh mắt căng thẳng tìm một điểm để nhìn.

Hít sâu một hơi, Bảo Anh khẽ cúi đầu.

“Dạ… em chào thầy. Em là Nguyễn Hoàng Bảo Anh ạ.”

Thầy Vương mỉm cười, giọng dịu dàng nhưng vẫn vang khắp lớp:

“Vậy em đại diện cho thầy chúc tất cả các bạn vài câu đi.”

Ông còn khẽ vỗ nhẹ lên vai cô, ánh mắt mang theo ý động viên, nụ cười thoáng chút hài hước.

Bảo Anh hơi khựng lại một giây, rồi khẽ gật đầu.

Hít thêm một hơi, cô đưa mắt nhìn quanh lớp. Khi bắt gặp những gương mặt quen thuộc, giọng nói dần trở nên tự tin hơn:

“Như thầy Vương vừa chia sẻ, mình cũng mong mọi người đều ‘thuận buồm xuôi gió’, không ai phải nợ môn hay phải nhìn lại đề thi này lần thứ hai. Chúc tất cả đạt điểm cao để tuần sau đi học với tâm trạng thật vui vẻ.”

Lời vừa dứt, thầy Vương liền tiếp lời. Ánh mắt ông vừa ấm áp vừa nghiêm nghị:

“Qua lời phát biểu của Bảo Anh, thầy cũng nhắc các em một chút. Đừng vì thi xong mà vui chơi quá đà rồi quên mất việc học. Nghỉ hè không có nghĩa là được bỏ bê kiến thức đâu.”

Ông dừng lại một nhịp, ánh mắt quét qua cả lớp, nụ cười thấp thoáng nơi khóe môi.

“Thầy nói trước luôn nhé, đề kiểm tra sau hè thầy đã bắt đầu soạn rồi đấy. Đừng có mà kêu thầy không báo trước. Lão Vương ta nhắc các em từ mấy tháng nay rồi cơ mà, haha!”

Cả lớp lập tức rần rần. Tiếng thở dài, tiếng cười pha lẫn những lời than thở vang lên khắp giảng đường.

Thầy Vương khoanh tay trước ngực, giọng nửa đùa nửa thật:

“Lão Vương này đã nhắc các em từ mấy tháng trước rồi đấy.”

"Aaaa, biết ngay mà!"

"Bây giờ bỏ môn có được không, huhu..."

"Vừa thi xong, không biết điểm ra sao mà lão Vương đã thế này rồi..."

"Aaaa, trù cho thầy hói suốt đời đi!"

"Cứu với, thầy nói xong em tụt hứng đi du lịch luôn rồi!"

Bảo Anh ngồi xuống chỗ, thầm nghĩ: (Thầy Vương đúng là lão địa chủ hói đầu mà!!!)

Ngay lúc đó, Vy Vy khẽ nghiêng người bên cạnh:

"Bảo Anh, nãy điện thoại cậu có người gọi á. Họ gọi từ nãy giờ rồi, cậu đi kiểm tra lại đi."

Cô cầm điện thoại, mở hộp thư, mắt giật mình khi thấy thông báo chín mươi chín cộng tin nhắn. Hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ từ cùng một số khiến cô không khỏi hoang mang. 

Cô định gọi lại để xác minh, thì bên cạnh Vy Vy đã cười trêu:

"Bảo Anh à, số cậu đỏ thật đấy! Gần năm mươi người trong lớp mà thầy lại để ý mỗi cậu, ha ha!"

Bảo Anh chỉ biết lắc đầu, thầm than: (Sao hôm nay đen đủi vậy? Chắc về phải xem lại hạn mất thôi... huhu, mất mặt quá!)

Cô và Vy Vy buôn chuyện một lúc, rồi mới yên tâm ra về. Trong lúc đó, cô cũng quên trả lời nhóm bạn thân "Bộ Ba Siêu Đẳng" gồm:

Đỗ Khánh Vy, biệt danh "Cô Nàng Đa Phúc Khí.

Nguyễn Hoàng Bảo Anh, biệt danh "Ở Đây Có Con Bọ Ngựa."

Phạm Tâm Giao, biệt danh "Ca Sĩ Mặt Lạ."

Toàn những biệt danh quái đản, nhưng đấy lại là phong cách là "chất riêng" của nhóm.

Vừa bước ra khỏi cửa lớp, điện thoại của Bảo Anh lại reo lên. Thấy có người gọi, cô liền nhấc máy.

Chưa kịp lên tiếng, một giọng nữ đầy hào hứng vang lên từ đầu dây bên kia:

"Sao không trả lời tin nhắn nhóm hả? Cậu có biết là mình đã bỏ lỡ chuyện gì khô...ng..?"

Giọng nữ thứ nhất còn chưa dứt lời, thì ở đầu dây bên kia lại vang lên một giọng nói khác.

Cô nàng thứ hai này đúng chuẩn con gái miền Bắc, với giọng the thé đặc trưng cùng âm lượng cao đến mức ai đi ngang qua cũng phải ngoái đầu nhìn lại.

"Sao bây giờ cậu mới bắt máy hả? Hội chị em chỉ chờ mỗi cậu thôi đấy! Trả lời nhanh lên, tối nay có đi ăn liên hoan được không?"

"Nghe này, có quán buffet mới mở ngay ở phường Thành Công, quận Ba Đình, Hà Nội. Tớ thấy review quán này đồ ăn ngon lắm, giá cả lại sinh viên nên không lo chi phí nhé! Nếu không ổn thì cứ quán cũ mà chốt, dù sao thì đồ ăn quán cũ cũng ngon."

Bảo Anh nghe thấy giọng của hai cô bạn thân thì vội vàng tắt loa ngoài. Nhưng đã muộn mất, những tiếng xì xào bàn tán cùng ánh mắt dò xét, đánh giá của mọi người xung quanh đã đổ dồn về phía cô.Cô thầm nghĩ:

 (Huhu, hôm nay là ngày gì mà đen đủi thế này... aaaa!)

Đầu dây bên kia thấy cô im lặng định nói tiếp thì nghe thấy giọng nói vội vã của Bảo Anh:

"Tớ biết rồi! Tối nay tớ cũng rảnh. Chốt kèo bảy giờ qua đón tớ đi ăn nhé. Bây giờ tớ đang vội lắm, có gì lát nhắn tin lại sau. Còn địa điểm thì tuỳ các cậu chọn."

Đầu dây bên kia nghe được câu trả lời vừa ý thì không so đo nữa, chỉ đáp lại:

"Ok, chốt vậy nhé! Bảy giờ tối bọn này đến đón cậu đi nhậu."

Bảo Anh thuận miệng đáp: "Ok." rồi cúp máy.

Để tránh bầu không khí ngượng ngùng này, cô nhanh chân bước đi, mong không ai nhận ra mình. Đi được một đoạn đến cổng trường, cô vừa đi vừa ngân nga vài giai điệu vui vẻ vì cuối cùng cô cũng được tự do thoải mái rồi. Thì bất ngờ, có người gọi cô từ phía sau. Tưởng mình nghe nhầm, cô tiếp tục đi. Vừa đi, cô vừa nghĩ:

(Trong trường này mình không thân với ai ngoài hai con nhỏ kia ra cả, cũng chẳng quen biết ai, đặc biệt là con trai. 

Vậy nên, việc có người gọi mình lại, mà còn là giọng nam, thì chắc chắn một trăm phần trăm người đó không có ý tốt gì. 

Tốt nhất là coi như không nghe thấy, để tránh rước họa vào thân. Dù sao cả ngày hôm nay mình đã quá đen rồi, huhu.)

Người nọ thấy cô không ngoái lại mà vẫn tiếp tục đi, liền đuổi theo nắm lấy vạt áo cô.

Thấy cô vẫn không dừng lại, thậm chí chẳng thèm ngoái đầu, anh chàng kia liền hét lên như một đứa trẻ bị bỏ rơi:

"Nguyễn Hoàng Bảo Anh! Cậu không thèm để ý đến mình nữa, cậu ghét mình lắm phải không? Mình biết ngay mà...huhu."

Cô nàng còn đang ung dung tự đắc thì giật bắn khi nghe tiếng hét vang lên sau lưng. Không rõ anh ta là ai mà gan lớn đến thế. 

Nhìn quanh, cô thấy đám đông đang tụ lại xem trò vui. Bảo Anh bỗng có cảm giác mình như con khỉ trong chuồng thú, bị soi mói đến mức muốn độn thổ.

Biết không thể làm ngơ nữa, cô đành xoay người lại.

Ánh mắt cô chạm phải ánh mắt nóng bỏng của chàng trai đó đang nhìn mình đầy khí thế, rồi lại bày ra vẻ mặt tủi thân khiến lòng cô sôi trào như núi lửa.

(Trong lòng, cô thầm chửi tên sao chổi này cả ngàn lần.)

Bị cô trừng mắt nhìn không nói gì, anh chàng gây rối kia lại giở trò, đặt tay lên véo má cô một cái. Thấy cô vẫn im lặng. 

Hắn hoảng, vội rụt tay lại rồi đứng chắn trước mặt cô, hai tay khua loạn như diễn kịch khiến Bảo Anh chỉ biết câm nín.

(Thật ra, lúc đầu cô đã cảm nhận được có người nắm vạt áo mình, nhưng vì không muốn dính dáng đến phiền phức nên cô kệ, nghĩ người kia sẽ bỏ cuộc. Ai ngờ, tên này liều lĩnh tới mức khiến cô muốn độn thổ ngay giữa thanh thiên bạch nhật.)

Tạm gác lại mớ suy nghĩ hỗn độn kia, quay trở về thực tại, điều khiến Bảo Anh không ngờ tới nhất chính là cái tên sao chổi đáng ghét, đối thủ không đội trời chung của cô, Trần Nhật Minh đang ở đây, lại còn bày ra vẻ mặt tủi thân, hờn dỗi với cô?

Cô không thể kiềm chế được, nắm đấm đã siết chặt, chuẩn bị vung lên cho kẻ trước mặt một cú trời giáng... thì chút lý trí còn sót lại trong đầu đã kịp thời ngăn cản.

(Nghĩ đến đây đã là lần thứ BA trong ngày cô trở thành tâm điểm của sự bàn tán, bất giác cô lại nhớ đến câu ca dao: "Một điều nhịn là chín điều lành.")

Thế là, cô từ từ thả lỏng nắm đấm, rồi kéo tay tên to con kia đi. Chưa để hắn kịp phản ứng gì, cô đã lên tiếng:

"Có gì về nhà rồi nói chuyện. Bây giờ cậu đi theo tớ. Nhanh lên!"

Thanh niên kia vẫn còn đang dở trò con bò thì nghe thấy giọng nói có phần giận dữ của cô, liền ngoan ngoãn nghe theo.

Thấy hắn hiểu ý mình, Bảo Anh liền kéo hắn chạy thật nhanh rời khỏi cái nơi đầy rẫy thị phi này.

(P/s: Ảnh cố ý chắc luôn.)

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thỏ con

Thỏ con

tên nu9 hay nhỉ🥹🤌🏻

Thỏ con

Thỏ con

Ê cái bdanh này hay nha🤣

Thỏ con

Thỏ con

ê bdanh hay nha, xin ý tưởng nha shop😋

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px