Khai Vị Tình Yêu

Chương 4. Kí Ức Như Cơn Bão Ùa Về

Chương 4. Kí Ức Như Cơn Bão Ùa Về

Cô còn chưa kịp phản ứng thì Nhật Minh cúi xuống, giọng trầm thấp vang bên tai:

“Tớ nói trước rồi đấy, đừng giận tớ nha… nhóc con.”

Bảo Anh chưa kịp phản bác thì hơi thở của cậu đã áp sát, khiến cô khựng lại. Khoảng cách quá gần làm đầu óc cô chao đảo, tim đập loạn lên.

Cơ thể cô khẽ run. Cảm giác vừa bất ngờ, vừa bối rối, nhưng sâu trong lòng lại dấy lên một chút khó tả.

“Ngoan… nhìn tớ chút được không?” Nhật Minh khe khẽ thì thầm, chất giọng mang theo sự dụ dỗ khó cưỡng.

Cô hơi giật mình, vô thức ngẩng lên nhìn anh.

Ngay lập tức, khoảng cách rút ngắn, nụ chạm nhẹ lướt qua môi cô bối rối, vụng về nhưng đủ khiến trái tim cả hai loạn nhịp.

Cảm giác tê dại lan khắp người, khiến toàn thân Bảo Anh mềm nhũn. Nhật Minh khẽ nghiêng đầu, nụ chạm thoáng siết lại một chút như muốn nhắc cô tập trung.

Không khí trở nên lúng túng và mơ hồ. Cô cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể mình tăng lên, còn cậu ấy thì càng lúc càng… hăng.

Bàn tay đặt bên eo cô khẽ siết nhẹ, như để giữ cô khỏi chạy trốn. Cảm giác căng thẳng khiến Bảo Anh lập tức đẩy mạnh Nhật Minh ra.

Thấy cô phản ứng mạnh vậy, Nhật Minh chỉ cười khẽ, cúi sát tai cô:

“Sợ rồi à? Nhưng mà tớ thấy… vẫn chưa đủ. Phải làm sao đây?”

Lời anh vừa ẩn ý vừa khiêu khích, chạm đúng tính hiếu thắng của Bảo Anh. Cô nghiến răng:

“Cậu thấy chưa đủ thì kệ cậu! Tớ bị cậu ép đến sắp nghẹt thở rồi đây! Chưa đủ cái gì nữa hả?!”

Nhật Minh cố nhịn cười, giả vờ lưu manh:

“Giờ tớ dừng rồi nè. Để cậu hít thở cho đủ… rồi chúng ta lại tiếp tục nhé?”

Độ trơ trẽn này khiến Bảo Anh suýt nghẹn, chỉ biết nghiến răng:

“Đồ biến thái! Cậu nghĩ xem mọi người có biết cái bộ dạng lưu manh này của cậu không hả?!”

Nhật Minh giả vờ như vẫn nghe cô nói, nhưng ánh mắt đã vô thức dừng lại trên đôi môi đang hơi đỏ của cô. Cậu chỉ lặng lẽ quan sát một chút rồi mới chậm rãi đáp:

“Không ai biết đâu. Với lại… trước mặt người khác tớ đâu dám thế này. Chỉ trước mặt cậu thôi.”

Bảo Anh nghẹn lời. Cảm giác bị dắt mũi càng khiến cô tức hơn.

(Không được… phải kéo lại thế trận…)

Một ý tưởng táo bạo lóe lên trong đầu cô.

Bảo Anh nghiến răng, ánh mắt lóe lên vẻ tinh nghịch:

"Ồ vậy à? Để tớ cho cậu biết thế nào là đủ nhé!"

Nói xong, không để Nhật Minh kịp phản ứng, cô bất ngờ dùng đầu của mình đập mạnh vào đầu hắn.

Cái đầu "cứng như đá" của Bảo Anh chỉ cảm thấy hơi nhức nhức một chút, trong khi Nhật Minh thì đau điếng người, vội vàng buông tay khỏi eo cô, ôm trán rên rỉ.

"A! Nguyễn Hoàng Bảo Anh, cậu có chắc đầu mình không phải là đá không đấy?! Đập phát một cái, tớ suýt đi trầu ông bà luôn đây này!"

Bảo Anh không thèm trả lời, cô tranh thủ lúc đối phương mất cảnh giác, nhanh chóng chớp lấy cơ hội, thoăn thoắt nhảy ra khỏi người Nhật Minh rồi ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài.

Chỉ một lát sau, giọng nói trong trẻo của cô đã vang vọng từ trên tầng hai:

"Phòng của cậu ở tầng hai, phía bên trái. Phòng đó trước là kho để đồ, nên hơi bụi một chút. Tí nữa tớ sẽ gọi người dọn dẹp, để tối cậu có thể dùng được.

À mà... tối nay tớ không ăn cơm ở nhà đâu, có việc rồi. Cậu cứ tự gọi đồ ăn hoặc ra ngoài ăn, không cần đợi tớ nhé!"

Cô dừng lại một chút rồi nói thêm, giọng điệu có chút chột dạ:

"Tớ chỉ nói vậy thôi!"

Nói xong, Bảo Anh liền vội vàng biến mất về phòng mình, bỏ lại anh chàng có biệt danh "Sao Chổi" thẫn thờ ôm đầu ngồi một mình trên ghế sofa.

Nhìn bóng lưng Bảo Anh lén la lén lút đi về phòng, Nhật Minh không khỏi bật cười đắc ý:

"Cô nàng này... tính ăn xong rồi bỏ chạy à?"

Nghĩ đến cái dáng vẻ vừa rồi của Bảo Anh, ký ức tuổi thơ trong anh chợt ùa về.

Ngày ấy, khi Trần Nhật Minh chỉ là một cậu nhóc nhỏ xíu, cậu được mẹ nắm tay dắt sang nhà Bảo Anh chơi. Trước khi đi, mẹ Lan mỉm cười dặn dò:

"Đây là em gái nhỏ của con đấy. Sau này phải nhớ bảo vệ em, biết chưa?"

Cậu còn nhớ rõ niềm vui sướng khi nghe tin mình có em gái. Và cậu lúc đó đã nằng nặc đòi mẹ cho mình đi gặp em gái ngay lập tức.

Ấn tượng đầu tiên của cậu về Bảo Anh là một cô bé xinh xắn, đáng yêu như búp bê. Nhưng chỉ ít lâu sau cậu phát hiện ra: đằng sau vẻ ngoài dịu dàng ấy, cô bé này lại cực kỳ bướng bỉnh, hay hờn dỗi và tuyệt đối không chịu thua ai.

Ban đầu, Nhật Minh cứ mặc định rằng Bảo Anh nhỏ tuổi hơn. Vì vậy, anh lúc nào cũng tỏ ra làm "ông anh" thật sự.

Đến khi lên lớp một, cậu mới biết hai đứa bằng tuổi nhau. Từ lúc đó, cậu liền giấu biệt chuyện này, không cho cô bé biết.

Trong bụng cậu nghĩ: "Nếu mà Anh Anh phát hiện chắc em ấy chẳng gọi mình là anh nữa mất!"

Mỗi lần nghe Bảo Anh gọi "Anh ơi!" ngọt xớt, Nhật Minh lại cười tít mắt, vui đến mức không chịu nổi. Dù biết mình giấu bí mật này hơi... kỳ kỳ, nhưng cậu bé vẫn thấy đáng lắm.

Còn cô, với tính cách bốc đồng nên chẳng mấy để ý đến những chuyện nhỏ nhặt, vẫn vô tư gọi cậu là "Anh".

Lên lớp hai, Bảo Anh bắt đầu tò mò, đặt ra những câu hỏi khiến Nhật Minh không khỏi chột dạ:

"Tại sao chúng ta học cùng lớp mà em lại phải gọi anh là anh vậy?"

Hoặc tệ hơn: "Sao anh lớn tuổi hơn em mà vẫn học cùng em? Anh... học lại à?"

Thấy Nhật Minh im lặng không trả lời, sự nghi hoặc trong lòng cô ngày càng lớn. Cuối cùng, Bảo Anh bĩu môi, tuyên bố không thèm gọi anh là "Anh" nữa.

Biết trước sẽ có ngày này, Nhật Minh đã chuẩn bị sẵn một lời nói dối. Khi Bảo Anh hỏi, cậu bịa ra một lý do nghe có vẻ rất hợp lý:

"Mẹ anh muốn anh bảo vệ và chăm sóc em nên mới xin cho anh ở lại một năm để đi học cùng em."

Nghe anh nói vậy, Bảo Anh tin sái cổ, chẳng một chút nghi ngờ. Nhật Minh vẫn nhớ như in khoảnh khắc hôm đó, khi cô bé Bảo Anh rưng rưng nước mắt, nhìn anh bằng ánh mắt long lanh cảm động, rồi ấp úng nói:

"Huhu, tội nghiệp anh quá! Tất cả là lỗi của em... Nhưng không sao, từ giờ em sẽ bảo vệ anh! Em hứa luôn đó!"

Cô bé còn nắm chặt tay anh, mắt rưng rưng như sắp khóc. Thấy vẫn chưa đủ, Bảo Anh vội vàng hứa thêm:

"Cảm ơn anh... vì đã ở lại lớp học cùng em. Nếu có ai bắt nạt anh, anh cứ nói với em, em sẽ dạy cho tụi nó một bài học!

Hay là... có cái gì không hiểu, anh cứ hỏi em nha. Dù em không giỏi bằng anh, nhưng biết đâu vẫn giúp được phần nào!

Với lại... nếu anh có chuyện buồn thì cứ kể cho em nghe. Em sẽ không cười anh đâu, hi hi~"

Nghe những lời thề thốt ngây ngô ấy, Nhật Minh chỉ biết quay mặt đi chỗ khác, cố nhịn cười, rồi cúi xuống xoa đầu cô bé:

"Anh là anh của em, nên bảo vệ em là điều tất nhiên rồi."

Vừa dứt lời, Bảo Anh liền bổ nhào tới, ôm chầm lấy Nhật Minh. Cô bất ngờ hôn "chụt" một cái rõ to vào má cậu, rồi nhe răng cười hì hì như vừa làm được một trò nghịch ngợm.

(Ôi mẹ ơi, cái sát thương này làm sao cậu chịu nổi! Mọi người không hiểu được cảm giác ấy đâu, cổ dễ thương cực kỳ, cười như mặt trời tỏa nắng vậy, iu vãi! Lúc đó tim cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài luôn cơ mà!!!)

Nhưng cảm giác vui vẻ chưa được bao lâu thì một luồng cảm giác tội lỗi lại bất ngờ trào dâng. Nhưng lúc đó cậu vẫn tự nhủ rằng quyết định của mình là đúng.

Cho đến khi bị cô ấy phát hiện ra chuyện đó vào khoảng thời gian mới lên cấp hai. Vì phải chuẩn bị hồ sơ nhập học, hai bà mẹ mới bàn với nhau cho tôi và cô ấy học chung lớp.

Mà giấy thì không bao giờ gói được lửa, cũng như lời nói dối của cậu vậy, nó đã bị Bảo Anh phát hiện trong gang tấc khi mẹ cậu vô tình nhắc đến chuyện lúc cậu còn trong bụng mẹ rất dễ thương.

(Nói thật không phải do tự tin hay gì đâu, nhưng bản thân cậu cũng thấy mình rất là đẹp trai, ngay cả khi còn trong bụng mẹ cậu đã là một thiên thần nhỏ xíu, xiu đẹp trai mà ai ai cũng phải công nhận rồi.)

Vì tò mò, Bảo Anh đã nằng nặc đòi dì Lan cho xem ảnh "anh trai" lúc trong bụng mẹ. Cô bé còn yêu cầu cả tờ giấy khai sinh có ghi rõ năm sinh của cậu.

Khi thấy năm sinh của Nhật Minh, cô bé khựng lại, mắt mở to, tay siết nhẹ vạt áo mẹ, rồi chỉ vào tờ giấy mà hỏi bằng giọng vừa tò mò vừa nghi hoặc:

"Dì Lan ơi! Con hỏi dì một câu hỏi được không ạ?"

Mẹ tôi hơi ngạc nhiên nhưng vẫn dịu dàng hỏi:

"Có chuyện gì không, nhóc con?"

"Nhật Minh... anh ấ... à không, cậu ấy sinh năm 2005 hả dì?"

Mẹ tôi bật cười, rồi vừa mỉm cười vừa đáp:

"Đúng rồi đấy, hai đứa bằng tuổi nhau mà Bông. Học với nhau mấy năm rồi mà con không biết à, cái đứa nhỏ vô tâm này!"

(Chú thích: biệt danh của nữ chính ở nhà là Bông.)

Bảo Anh tròn xoe mắt ngạc nhiên, cô cúi đầu, môi mím chặt rồi lí nhí trả lời nhỏ:

"Dạ, con quên ạ, hi hi..."

Nói xong, cô ngẩng đầu lên, nụ cười tươi rói lại nở trên môi.

Miệng cười, nhưng trong lòng cô bé đã dậy sóng. Dường như một kế hoạch tinh quái vừa lóe lên trong đầu, cô hất mạnh tay lên, đôi mắt sáng long lanh đầy bí ẩn:

"Bây giờ con có việc phải lên trên phòng, tí Nhật Minh về thì dì bảo cậu ấy lên phòng con có chút chuyện nha dì. Con có chuyện muốn nói với cậu ấy ạ."

Dì Lan gật đầu, ánh mắt vừa tò mò vừa mỉm cười:

"Đi đi con, tí thằng nhóc đó về dì bảo nó đến gặp con ngay."

Bảo Anh vụt chạy lên phòng, vừa chạy vừa ngoái lại, nở nụ cười bí hiểm như thể vừa lên kế hoạch gì đó đầy thú vị, khiến dì Lan không khỏi tò mò.

Cậu vẫn nhớ như in lúc đó, vừa đi chơi bóng về đến sân nhà thì bị mẹ gọi vọng từ nhà dì Giản sang.

Nhật Minh vừa sang thì thấy hai người họ đang tán gẫu và sắp xếp gì đó, cậu cũng không để ý lắm... cho đến lúc bị đánh mới phát hiện đó là giấy tờ gì.

Nhật Minh chào hai người, mắt liếc qua nhìn dì Giản - một trong những người có thể khắc chế Bảo Anh từ nhỏ.

Với cậu, dì ấy là một người vô cùng xinh đẹp, là hình mẫu lí tưởng của sự dịu dàng. Thế nhưng, với Bảo Anh thì hoàn toàn khác: cô bé nghĩ mẹ mình là một "phù thuỷ" di động biết đi, trông rất đáng sợ.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thỏ con

Thỏ con

ngại má🙃 sao ổng tự tin dữ zậy

Thỏ con

Thỏ con

Má này đặt ra quả thử thách đúng ác luôn🤦🏻‍♀️🤦🏻‍♀️

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px