Khai Vị Tình Yêu

Chương 5. Sự Thật Bị Phơi Bày

Chương 5. Sự Thật Bị Phơi Bày

Thấy Nhật Minh về, mẹ Lan nói:

"Nãy Bông dặn mẹ là khi nào con về thì bảo con lên phòng con bé, hình như con bé có chuyện gì muốn nói với con đấy. Tốt nhất là con nhanh cái tay cái chân lên, không được để con bé đợi."

Nghe vậy, tuy hơi bất ngờ nhưng cậu không nghĩ nhiều, liền phi một mạch lên phòng Bảo Anh. Trước khi đi cậu còn không quên ngoái lại dặn dò:

"Tối nay Bông ăn cơm ở nhà mình nha mẹ! Em ấy hứa với con rồi, mẹ nhớ làm thêm món ngon nha."

Mẹ Lan nghe thấy vậy thì gật đầu ra dấu hiệu:

"Biết rồi đi đi."

Còn Dì Giản bên cạnh thì bật cười khúc khích, vừa cười dì vừa nói:

"Bọn trẻ ngày ngay đúng là manh động thật."

Còn Nhật Minh lúc này thì háo hức không thôi, trong đầu liên tục tưởng tượng xem em gái định tạo bất ngờ gì cho mình. Là một nụ hôn, một cái ôm... hay là bộ mô hình siêu nhân Gao phiên bản mới nhất mà cậu chưa được mua.

Vừa đi vừa nghĩ, chẳng mấy chốc Nhật Minh đã đứng trước cửa phòng của Bảo Anh. Cậu bé hít một hơi thật sâu, hồi hộp chuẩn bị tinh thần tốt nhất để đón nhận "món quà" đặc biệt này.

Mới vừa mở cửa, cậu nhóc đã bị ăn ngay một cú đấm trời giáng thẳng vào mặt. Đầu cậu quay cuồng, chưa kịp phản ứng thì thêm một cú nữa. Nhật Minh đau tới mức không kêu được, chỉ kịp khẽ rên.

Khi đỡ được một chút, cậu nhìn thấy hình bóng một cô gái với nụ cười đầy tinh nghịch, ánh mắt lấp lánh, háo hức nhìn thành quả của mình, cô đứng nhìn cậu từ trên xuống dưới. Bảo Anh vừa cười vừa lẩm bẩm:

"Ai bảo cậu dám lừa tôi! Đúng là đáng đời nhà cậu, ha ha ha."

Nhật Minh đã bớt mơ hồ sau khi nghe thấy tiếng cười và giọng lẩm bẩm quá quen thuộc ấy. Đang định thắc mắc tại sao Bảo Anh đánh mình thì thấy cổ làm mặt quỷ:

"Cho cậu một cơ hội nhận sai, cậu có điều gì giấu tớ không?"

Thấy cậu không lên tiếng, cô liền bổ sung:

"Cậu mau nhận sai đi, thì tớ mới tha cho! Nếu không thì..." Cô bé trợn mắt, hít một hơi rồi hét thật to "...cậu sẽ phải trả giá đắt đó!!!"

Nghe Bảo Anh nói vậy, Nhật Minh giật mình nhớ ra, chắc chỉ có vụ hai đứa bằng tuổi mà cậu lỡ giấu thôi... Mặc dù có chút chột dạ, nhưng cậu vẫn cố cãi bướng:

"Không có! Anh trai không giấu em cái gì hết!"

Vừa nghe thế, khuôn mặt đang tươi cười của Bảo Anh lập tức xị hẳn xuống. Đôi mắt cô bé nheo lại, giọng nói thì hệt như đang "tuyên án".

"Trần Nhật Minh! Tớ thấy thế này là còn nhẹ tay với cậu đấy, cậu nên biết ơn tớ đi thì hơn!"

Nhìn thấy cậu vẫn ngơ ngác, chưa hiểu mình sai ở đâu, cô bé hậm hực chống nạnh, nói tiếp:

"Cái vụ cậu lừa tớ là em gái cậu á, tớ nghi ngờ từ lâu rồi! Chỉ tại hồi đó bà đây ngốc quá nên mới tin thôi.

Nhưng mà bây giờ thì khác rồi nhé, tớ lớn rồi! Với lại... nãy dì Lan cũng nói rõ rồi, tụi mình bằng tuổi nhau! Cậu đừng có chối nữa!"

(Nghe Bảo Anh nói thế, cậu liền bật cười vì cứ tưởng Anh Anh nhà mình giận vụ gì to tát, ai dè hóa ra ngốc thật, đến bây giờ mới nhận ra.

Cậu còn nghĩ bụng: Nếu cậu không nói, hay mẹ cậu với mẹ Bảo Anh không vô tình lộ ra, chắc cả đời Anh Anh nhỏ cũng không phát hiện ra mất. Nghĩ tới thôi đã thấy buồn cười, cậu ôm bụng cười ngặt nghẽo, hahaha.)

Thấy Nhật Minh không những chẳng sợ mà còn cười tươi, Bảo Anh liền chống nạnh, phồng má, gằn giọng như bà cụ non:

"Cậu cười cái gì hả? Hóa ra tớ ra tay quá nhẹ nên cậu mới có thời gian để cà khịa tớ đúng không?"

Nhật Minh thấy dáng vẻ hờn dỗi kia thì buồn cười gấp đôi nhưng cậu cố nhịn, rồi dỗ ngọt:

"Không, tớ xin lỗi mà. Để tớ đền bù tổn thất cho cậu nha. Tớ sẽ xin mẹ mua cho cậu một con gấu bông thật là to luôn!"

Nghe đến hai chữ "Gấu bông", cô bé liền sáng rực mắt lên như có đèn. Bảo Anh bật dậy, lập tức nhảy cẫng lên:

"Thật hả? Cậu không lừa tớ chứ?"

"Không lừa cậu đâu. Vì tớ đã nói dối cậu nên sẽ đền bù bằng một con gấu bông cực kỳ lớn luôn, thêm cả ba thanh sô cô la cậu thích nữa, cậu có chịu không?"

Nghe vậy, cơn giận của Bảo Anh lập tức tan biến, cô khoanh tay ra vẻ đạo mạo, gật gù như đang suy nghĩ rồi từ tốn phán:

"Ừm... thôi thì nể tình cậu có quà cho tớ, tớ sẽ nhường đùi gà cho cậu mỗi ngày trong vòng một tháng, còn cả bánh kẹo cuối năm được thưởng nữa sẽ chia cho cậu một nửa.

Cậu có thấy tớ có trượng nghĩa không, có lòng bao dung không, có vị tha không?"

Nhật Minh suýt bật cười lần nữa, nhưng kịp nhịn. Cậu chỉ biết gật đầu lia lịa, coi như đồng ý với lời Bảo Anh.

Cậu biết rõ lý do nhường đùi gà: Bông bị mẹ cấm ăn, lại còn ăn nhiều quá nên tăng cân, trong khi cân nặng bình thường của cô bé vốn đã hơn các bạn cùng trang lứa.

Nhìn cô bé tròn trĩnh, đáng yêu như cục bột, Nhật Minh thực sự chỉ muốn... cắn một miếng cho thỏa thích.

Còn về phần bánh kẹo thưởng cuối năm... Thật ra, kể cả không có vụ này thì hầu như năm nào cũng vậy.

Bánh kẹo phát cuối năm, cả hai sẽ chia theo cách quen thuộc: Bảo Anh thích món gì, cô bé sẽ lấy hết phần của cậu.

Còn phần mà cô không thích, sẽ để lại cho cậu hết. Như vậy, chia ra vẫn mỗi đứa một nửa mang về.

Nghĩ vậy, cậu liền vui vẻ nói:

"Quyết định vậy nha! Với lại tớ thấy cậu gọi tớ là anh cũng đúng mà, do tớ sinh trước cậu hai tháng cơ. Lớn hơn hai tháng thì không được làm anh hả?"

Cô thấy cậu ta bất chấp lý do để được gọi là anh thì cô liền từ chối, vừa chống nạnh vừa nghiêng đầu ra vẻ người lớn:

"Đó là việc của cậu, nó đâu có liên quan đến tớ. Tớ không đồng ý, với lại chả có ai bằng tuổi nhau mà gọi là anh em cả, nghe mà thấy kỳ."

Nghe cô nói vậy, cậu liền phản đối, giọng lắp bắp nhưng đầy lý sự:

"Cậu không biết à? Để tớ lấy ví dụ nhé, ví dụ như chị em sinh đôi ấy, cùng năm nhưng hơn nhau có mấy giây mà vẫn phải xưng hô chị em hay anh em ấy thôi.

Mà đằng này tớ hơn cậu tận hai tháng, cho nên việc cậu gọi tớ là anh quá đỗi bình thường mà!"

Thấy Nhật Minh nói cũng có lý, nhưng Bảo Anh chỉ khoanh tay, lườm một cái rõ dài rồi hất cằm lạnh lùng đáp:

"Mơ đẹp nhỉ, tớ đâu có ngốc, cậu tưởng lại lừa tớ được một lần nữa à? Không có chuyện đó đâu."

Nghe thế, cậu chỉ biết rụt cổ, xoa gáy ngượng ngùng, không dám cãi thêm.

Từ lần đó thì cô ấy đổi cách xưng hô với cậu, nhưng tình cảm hai đứa vẫn vậy. Thân thiết vui vẻ như xưa, vẫn vô tư hồn nhiên.

Nhớ lại khoảng thời gian này đúng là rất vui... mà cho đến hiện tại cô ấy lại tránh cậu? Buồn cười thật!

Đinh đong, đinh đong...

Trần Nhật Minh ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, trong lòng anh là những cảm xúc, những suy nghĩ hỗn độn đan xen vào nhau.

Anh nhớ lại những kỷ niệm của hai người từ bé đến lớn, nhớ lại đêm hôm đấy khi cô gọi điện tỏ tình mình, khiến bản thân chỉ muốn mọc thêm cách để bay nhanh đến gặp cô. Nhưng anh đâu ngờ sự thật nó lại phũ phàng như vậy.

Đang mải nghĩ ngợi, tiếng chuông cửa vang lên khiến Nhật Minh giật mình. Anh nhìn đồng hồ, nghĩ thầm: (Chắc là bạn của vợ iu đến.)

Anh Anh đã nói sẽ ra ngoài ăn với bạn, và giờ anh biết mình sẽ phải gặp những người bạn này, tốt nhất là nên lấy điểm cộng trước.

Nghĩ vậy Nhật Minh nhanh chóng chỉnh lại quần áo, kéo tay áo lên rồi bước ra cửa. Dù sao thì gây ấn tượng trước mặt bạn của vợ tương lai cũng khá quan trọng.

Cánh cửa vừa mở, anh lập tức thấy hai cô gái đứng ngoài cửa một người ăn mặc đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh thoát, người còn lại thì nổi bật với bộ đồ đen từ đầu đến chân.

Hai cô vừa trông thấy Nhật Minh liền sững sờ, ánh mắt thoáng hiện vẻ khó tin. Không ai mở lời trước, chỉ âm thầm im lặng quan sát đối phương.

Thấy vậy, Nhật Minh càng đắc ý, mở miệng trước với giọng cà trớn quen thuộc:

"Tưởng ai xa lạ, hóa ra lại là người quen à?" 

Cô gái có mái tóc đỏ cherry xoăn sóng nhẹ, buông xõa ngang lưng, khoác trên mình bộ đồ trẻ trung, vai đeo chiếc túi nhỏ xinh, lập tức cất giọng châm chọc:

"Ồ, tao còn tưởng mày định cư ở nước ngoài luôn rồi chứ. Sao về nhanh vậy? Bộ bên đấy không ai chứa chấp à?"

Nghe Phạm Tâm Giao nói vậy, sắc mặt Nhật Minh vẫn thản nhiên. Anh đáp trả bằng giọng điệu nửa thật nửa đùa:

 "Vì bên đó không ai chứa chấp nên tao mới phải về đây, để bạn gái tao nuôi. 

Còn hai đứa mày thì sao? Suốt ngày bám lấy bạn gái ông đây làm gì? Bộ không có người yêu à?"

Đỗ Khánh Vy. Cô gái với mái tóc vàng chanh dài, duỗi thẳng gọn gàng, diện nguyên cây đen từ đầu đến chân, toát lên vẻ sắc sảo cùng khí chất thẳng thắn, nóng tính. Kiểu người nhìn qua đã biết  không dễ chọc vào mà vẫn yên ổn được.

Đang thoải mái "ăn dưa" xem màn đấu khẩu giữa hai kẻ kì phùng địch thủ, bỗng bị gọi tên, cô liền nhanh chóng phản bác:

"Nó thì chưa, còn tao thì có rồi! Với lại, mày nên cảm ơn bọn tao vì đã xua đuổi đám đào hoa xung quanh Bảo Anh đấy."

Nghe vậy, Trần Nhật Minh nhướng mày:

"Không lẽ bọn mày học chung một trường à?"

 Khánh Vy thản nhiên đáp:

"Đúng rồi đấy, có vấn đề gì không?"

Sắc mặt Nhật Minh thoáng sa sầm. Anh khẽ "trật" một tiếng, tỏ vẻ không vui khi nghe ba người kia học chung trường đại học.

Trong đầu anh bất giác hiện lên những hình ảnh bất lực của quá khứ. Anh nhớ lại, hồi mới lên cấp hai, nhóc con nhà anh từng quen hai cô bạn gái. 

Cô ấy từng kể rằng họ rất tốt bụng và dễ thương. Ban đầu Nhật Minh cũng chẳng mấy để tâm. Nhưng rồi, thời gian trôi đi, khoảng thời gian Bảo Anh dành cho anh lại ngày một ít dần...

Mỗi lần Nhật Minh rủ Bảo Anh đi chơi, câu trả lời anh nhận lại luôn là: 

"Xin lỗi, tớ có hẹn với hai đứa bạn rồi." 

Ban đầu anh còn nhẫn nhịn, nhưng càng về sau, sự kiên nhẫn trong anh càng cạn kiệt.

Cho đến một ngày, kèo đi chơi của hai người bị cô bùng thẳng thừng, khiến Nhật Minh không kìm được mà âm thầm điều tra. Anh theo dõi từ xa, muốn biết rốt cuộc cô đi đâu, đi với ai, và đang làm gì.

Quan sát mãi, anh chẳng thấy điều gì "khả nghi" ngoài trừ việc ba người họ ríu rít nói chuyện, rồi cùng nhau cười khúc khích như chẳng có chuyện gì.

Tối hôm đó, khi Bảo Anh vừa về đến nhà, cô liền bị Nhật Minh chặn lại. Ánh mắt anh lúc ấy khiến cô chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Chỉ thấy Nhật Minh cầm hai tờ giấy chìa ra, giọng bình thản nhưng không cho phép kháng cự:

"Ở dưới đây đã có chữ ký của tớ rồi, còn thiếu chữ ký của cậu thôi. Bảo Anh ngoan ngoan ký đi." 

Bảo Anh, vẫn còn vui vẻ sau buổi đi chơi, nào có mảy may nghi ngờ. Cô chẳng buồn đọc qua nội dung mà liền tay ký vào.

Và đó chính là điều mà cô hối hận nhất cho đến tận bây giờ.

Tờ giấy ấy, thực chất là một "hiệp ước bán thân":

-Bạn Nguyễn Hoàng Bảo Anh phải dành nhiều thời gian hơn cho bạn Trần Nhật Minh.

-Bạn Nguyễn Hoàng Bảo Anh phải ngoan ngoãn nghe lời bạn Trần Nhật Minh. 

-Và hứa hẹn, khi đủ mười tám tuổi, sẽ đính hôn với bạn Trần Nhật Minh.

Điều khoản cuối cùng thậm chí còn nực cười hơn: nếu một trong hai bên thất hứa, thì phải giao toàn bộ tài sản hiện có hoặc đang đứng tên cho người còn lại.

Kể từ ngày có "hiệp ước" ấy, Trần Nhật Minh hoàn toàn lột xác. Anh bớt bướng bỉnh, bớt phá phách đi hẳn. Đơn giản bởi, trong lòng anh đã khẳng định chắc chắn một điều: Nguyễn Hoàng Bảo Anh sớm muộn gì cũng sẽ là của mình, không ai có thể cướp cô đi được.

Và lý do bạn nhỏ Nhật Minh có thể viết ra cái "hiệp ước" kỳ quặc ấy cũng đơn giản thôi. Một hôm, cậu lên mạng gõ câu hỏi: 

"Làm thế nào để một người con gái mãi mãi thuộc về mình?" 

Google rất thật thà trả lời: "Đăng ký kết hôn." 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thỏ con

Thỏ con

T thấy ảnh giống diễn á🤦🏻‍♀️

Thỏ con

Thỏ con

èo ôi🙃

Thỏ con

Thỏ con

aaaa nổ hũ lớn rồi🤣🤣 ảnh manh động thật

Thỏ con

Thỏ con

ok nói trc dữ chưa🤷🏻‍♀️🫠

Gái đẹp đang ngủ đông

Gái đẹp đang ngủ đông

chị giàu chứ chị đâu có ngu🤣🤣

Gái đẹp đang ngủ đông

Gái đẹp đang ngủ đông

aaaaa má ơiii ngại v

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px