Khai Vị Tình Yêu

Chương 10. Khi "Nam Thần" Hóa Thành "Fan Cuồng"

Chương 10. Khi "Nam Thần" Hóa Thành "Fan Cuồng"

Trạch Nhất không nói gì, nhưng Quang Anh thừa biết hắn đang âm thầm quan sát mình. Cậu ta đâu phải kẻ ngốc.

Quang Anh cố tình tỏ ra đắc thắng, làm đủ mọi trò gây chú ý để khiến Trạch Nhất cảm thấy khó chịu tột độ. Dù sao thì, bông hoa đẹp nhất chính là bông hoa không thuộc về bất cứ ai.

Tình cảm của Vũ Trạch Nhất dành cho Phạm Tâm Giao đã được hình thành từ khi cậu còn học cấp ba. Lúc đó, cậu đã có ấn tượng sâu sắc với cô. Ấn tượng ấy mạnh mẽ đến mức khi gặp lại cô ở đại học...

Cậu tưởng mình có thể quên đi bóng hình ấy, nhưng không ngờ, khi gặp lại người con gái cậu hằng mong nhớ, cậu lại cảm thấy bị cô cuốn hút thêm một lần nữa, giống hệt những cảm xúc mãnh liệt của những năm tháng cấp ba.

Ngày đầu tiên vào cấp ba, cậu chỉ vô tình thấy cô là một cô gái vô cùng sôi nổi và năng động. Cô luôn xuất hiện ở mọi nơi, đặc biệt là trong các sự kiện quan trọng của trường.

Trong nhóm bạn, cô là cô gái thường xuyên bứt mấy bông hoa trong trường rồi mang về lớp để khoe với mọi người. Những hành động tưởng chừng bình thường ấy khiến Trạch Nhất cảm thấy cô ấy vô cùng thú vị, tràn đầy sức sống và là người không thể nhầm lẫn với bất kỳ ai.

Nhưng có một lần, sự kiện ấy khiến cậu nhớ mãi.

Hôm ấy, lớp của Phạm Tâm Giao đang trực tuần. Theo quy định, mỗi lớp phải cử một đại diện lên biểu diễn tiết mục văn nghệ trong buổi chào cờ. Lớp của cô ấy có tới ba tiết mục: hai solo và một song ca.

Trạch Nhất đứng nhìn từ xa. Cậu cảm thấy tò mò nhưng lại không biết tên cô. Dù vậy, cô luôn tạo cho cậu một cảm giác khó tả, một cảm giác đặc biệt mà cậu không thể lý giải được.

Khi tiết mục song ca của cô bắt đầu, Trạch Nhất nghĩ cô sẽ hát rất hay, vì với vẻ ngoài tự tin như vậy, chắc chắn cô phải có tài.

Nhưng khi hai cô nàng cất giọng, Trạch Nhất chỉ nghe thấy tiếng nhạc vang lên trong không khí, còn giọng hát của cô thì lại hoàn toàn không rõ.

Mãi đến một phần ba bài hát, cậu mới nghe được giọng cô. Đó là một giọng hát gây ấn tượng, nhưng lại là ấn tượng xấu. Mặc dù không tệ đến mức thảm họa, nhưng nó thực sự không dễ nghe. Ngược lại, giọng cô bạn hát cùng lại khá hay, hợp với bài hát hơn nhiều.

Cô ấy đã không hát được rồi mà lại còn sắp xếp cho cô ấy rap melody. Trong lòng cậu chỉ biết lắc đầu ngao ngán bất lực. 

(Thật sự đây là lần đầu tiên bản thân mình gặp trường hợp này!)

Trạch Nhất cảm thấy cực kỳ khó hiểu, không biết vì sao cô lại tự tin đến vậy khi giọng hát của cô lại hoàn toàn không như mong đợi.

Cuối cùng, cậu tự nhủ: có lẽ cô ấy lên biểu diễn không phải vì giọng hát, mà chính là vì sự tự tin và sự nổi bật độc đáo của mình.

Cô ấy có một sức hút khó tả khiến mọi người chú ý dù không phải lúc nào cũng hoàn hảo.

Sau hôm đó, Trạch Nhất nghĩ cô sẽ không lên biểu diễn nữa, nhưng thật bất ngờ, hai tuần sau, cô lại đăng ký một tiết mục solo.

Khi Trạch Nhất nhìn thấy cô bước lên sân khấu một mình, cậu không khỏi có một chút lo lắng. Cảm xúc của cậu là sự pha trộn giữa lo âu và hy vọng.

Bạn bè xung quanh thấy vậy liền trêu chọc, hỏi có phải cậu sợ không chịu được giọng hát của cô lần nữa không.

Trạch Nhất chỉ đáp lại một cách bối rối, bảo là chỉ hơi lo thôi, nhưng không thể ngừng lắng nghe cô hát.

Lần này, cô hát không hề tệ như lần trước mà ngược lại, hát rất hay, giọng hát ngọt ngào và đầy lôi cuốn.

Cậu chợt nhận ra một điều: cô chỉ cần chọn những bài hát phù hợp với chất giọng của mình là cô ấy thực sự tỏa sáng.

Cảm giác bấy giờ của Trạch Nhất là một cảm giác rất đặc biệt, khó diễn tả thành lời. Nó không chỉ đến từ giọng hát mà còn từ chính sự tự tin và vui vẻ rạng ngời của cô.

Lúc đó, sâu trong thâm tâm, cậu đã dành cho cô một vị trí quan trọng. Cậu bất giác tìm hiểu về cô, từ những sở thích nhỏ nhặt nhất, đến cách cô sống, cách cô giao tiếp với mọi người.

Cậu bắt đầu để ý đến cô mỗi khi có cơ hội. Chẳng hạn như khi khối mười và khối mười một học gần nhau, cậu thường xuyên có lý do để ra ngoài, chỉ để vô tình gặp cô ấy.

Nhưng sau đó, trường xây dựng lại và chia lịch học giữa các khối. Mọi chuyện trở nên khó khăn hơn, cậu chỉ có thể tiếp tục âm thầm quan sát cô từ xa.

Mãi đến khi lên lớp mười một, sau một thời gian dài chờ đợi, Trạch Nhất đã có cơ hội gặp cô nhiều hơn.

Nhưng mặc dù vậy, cô vẫn chưa chú ý đến cậu, chỉ có cậu là người ngày ngày dõi theo cô.

Một lần, trong một phút bồng bột, Trạch Nhất quyết định tìm Facebook của cô.

Cậu gửi lời mời kết bạn nhưng cô không đồng ý, khiến cậu cảm thấy hụt hẫng và buồn bã suốt cả một ngày.

Dù vậy, Trạch Nhất không từ bỏ. Cậu tiếp tục theo dõi cô, bắt đầu chú ý đến những gì cô đăng tải trên mạng xã hội.

Cậu theo dõi mọi tài khoản của cô, còn không quên ghi chú lại sở thích của cô. Ví dụ, cô thích đọc những cuốn ngôn tình ngọt ngào và yêu thích những anh chàng dễ thương.

Cậu cảm thấy mình cũng có nhiều điểm tương đồng với cô. Vì vậy, cậu quyết định không ngừng quan tâm đến cô, dù chỉ là từ xa.

Một lần tình cờ, khi nhà trường tổ chức đi tham quan, cậu đang chán nản vì không biết lớp cô ở đâu. Đúng lúc đó, cậu bị tụi bạn rủ đi chơi, và cậu không ngờ rằng việc này lại giúp cậu tiến gần hơn đến cô. 

Mặc dù đi cùng một địa điểm, nhưng khả năng gặp nhau là rất thấp vì khu mười một cách khu mười hai khá xa.

Cậu đang ủ rũ không biết khi nào có thể nhìn thấy cô thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc ở phía trước:

"Ê ê, mấy gái né ra nào, cho chị đây quay video!!"

Cô bạn Khánh Vy bên cạnh nghe vậy thì trêu chọc:

"Cậu quay video có bao giờ đẹp đâu mà toàn quay mấy cái linh tinh." 

Vừa dứt lời, Khánh Vy liền véo má cô bạn một cái.

Tâm Giao nghe vậy thì không phục, cô tự tin đáp:

"Lần này thì khác, để tớ trổ tài cho cậu xem, hi hi hi."

Trạch Nhất thấy cô ở đó thì chớp mắt liên tục, như thể không tin được. Cậu vui vẻ đón nhận niềm vui bất ngờ này. Cậu bạn bên cạnh thấy Trạch Nhất phấn chấn như vậy liền nói: 

"Tớ đã nói rồi mà, khung cảnh ở đây đẹp lắm, cậu cứ đi một vòng là thư giãn hơn... à."

Nhưng chưa kịp để cậu bạn nói hết câu, Trạch Nhất đã bảo cả nhóm dừng lại ở đây để ngắm phong cảnh. Còn cậu thì lén lút ngắm "crush" của mình.

Thấy bạn thân cô đi ra chỗ khác, chỉ còn mình cô ở đó quay video, cậu liền chớp lấy thời cơ: lập tức chạy lại và xin cô video đó.

Cậu giả vờ là mình chậm tay quá nên không quay được cảnh đẹp ban nãy. Thấy cô quay được, cậu muốn xin video để làm kỷ niệm. Tranh thủ cơ hội đó, cậu còn tiện thể xin kết bạn Facebook với cô một cách danh chính ngôn thuận luôn. Đúng là một công đôi việc mà!

Phạm Tâm Giao nghe vậy thì vui vẻ đồng ý ngay. Dù trong nhóm, ai cũng chê cô quay video là tệ nhất, nhưng giờ lại có người chủ động xin video do cô quay! Thế thì còn gì bằng? Tâm trạng cô lúc ấy như được an ủi phần nào.

Và thế là hai người kết bạn Facebook. Từ đó, chuỗi ngày lặng lẽ "stalk" Facebook của cô bắt đầu. Ngày nào cậu cũng xem story của cô, nhưng cô lại chẳng hề biết cậu là ai.

Thậm chí, đã có lúc cậu đăng story riêng tư chỉ để một mình cô thấy. Thế mà, cậu vẫn không thấy bóng dáng cô trong lượt xem.

Sau này, khi hai người thân thiết hơn ở đại học, cậu mới dám hỏi cô:

"Chị nghĩ sao nếu có một người ngày nào cũng thả tim story và cứ mỗi lần chị đăng bài là họ sẽ xuất hiện đầu tiên tương tác với chị?"

Cô nghe vậy thì ngẫm nghĩ một lúc rồi cười đáp:

"Nếu thật sự có người như thế thì chắc chắn chị sẽ chú ý nhiều hơn đấy. Vì chị là người rất yêu bản thân mà. Ai thường xuyên thả tim, đặc biệt là người khác giới, thì chị sẽ soi ngay xem người đó là ai, có đẹp trai không, có đúng gu mình không. Thậm chí, có khi còn đi "stalk" ngược lại mạng xã hội của người ta nữa ấy chứ!"

Nghe đến đó, hình tượng lạnh lùng mà cậu cố gắng giữ bấy lâu phút chốc sụp đổ. Kể từ ấy, cậu chẳng còn ra vẻ cool ngầu gì nữa. Trái lại, cậu trở nên ngốc nghếch, dễ dụ, và... mặt ngày càng dày.

Cậu bắt đầu thả tim toàn bộ story của cô, thậm chí cả những bài đăng cũ rích trên Instagram từ hai, ba năm trước. Đến mức cô vào Instagram tưởng mình bị ai bóc phốt, vì thông báo cứ hiện lên liên tục!

Cậu rút ra bài học xương máu từ lần cô nói trước đó. Lần này, cậu không dùng tài khoản "clone" nữa mà dùng luôn tài khoản chính để thả tim. Mục tiêu rõ ràng là: phải được cô chú ý! Còn tài khoản phụ thì cứ để đó dự phòng.

Bước một thành công. Giờ là lúc tiến tới bước hai: được follow tài khoản Instagram phụ của cô. Nói là phụ, nhưng thực ra nó còn quan trọng hơn cả tài khoản chính đó là nơi cô chia sẻ những khoảnh khắc đời thường, sở thích cá nhân, hay cả những chuyến đi chơi.

Bước một đã thành công một cách mỹ mãn. Giờ là lúc tiến tới bước hai: follow được tài khoản Instagram phụ của cô. Nói là phụ, nhưng thực ra nó còn quan trọng hơn cả tài khoản chính, bởi đó là nơi cô chia sẻ những khoảnh khắc đời thường, sở thích cá nhân, hay cả những chuyến đi chơi.

Nhưng vấn đề là... tài khoản ấy để chế độ riêng tư, phải được cô follow lại mới xem được.

Vậy nên nhân lúc hai người đang thân thiết, cậu làm nũng nài nỉ cô follow mình. Cô đồng ý follow tài khoản công khai, nhưng cậu vẫn chưa chịu, tiếp tục mè nheo bảo cô follow luôn tài khoản phụ của mình.

Ban đầu cô còn định từ chối, nhưng rồi nhìn dáng vẻ yêu nghiệt và đôi mắt long lanh mê hoặc lòng người của cậu, cô chẳng hiểu sao lại mềm lòng mà gật đầu cái rụp.

Mãi sau này nhớ lại, cô chỉ biết tự trách mình vì quá mê trai mà nhẹ dạ cả tin, lỡ tay follow bằng acc phụ của mình. Tài khoản ấy cô chỉ muốn gia đình, bạn bè và người thân của mình xem được thôi. Vậy mà chỉ vì một lần mềm lòng, cô đã gây ra một sự việc không thể ngờ tới được.

Còn Trạch Nhất thì sao? Khi được cô đồng ý, trong lòng cậu như có cả một vườn hoa nở rộ.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cậu hí hửng về khoe với đám bạn cùng phòng, khiến bọn họ ghen tị đến phát điên. Cả phòng ký túc xá có ai được đặc ân đó như cậu đâu!

Thấy cậu cứ hớn hở như chim sẻ gặp xuân, đám bạn chẳng ai nói gì, chỉ biết thở dài bất lực. Không phải vì ghen tị, mà là vì... quá mệt với độ mặt dày và ảo tưởng của cậu ta.

Anh cả của phòng ký túc cũng lắc đầu chịu thua. Nhìn Trạch Nhất lúc này chẳng khác gì một con công trống xòe đuôi đi đi lại lại khoe mẽ. Cậu ta như thể muốn cho cả thế giới biết rằng cậu ta mới được "crush" follow lại acc Instagram.

Mấy người bạn phòng bên cũng nhìn cậu với ánh mắt đầy thương hại.

Nhưng cậu ta thì mặc kệ tất cả. Đối với cậu, cậu vui là được.

Cậu mở Instagram lên, vừa xem vừa lâng lâng hạnh phúc. Đúng là không uổng công nũng nịu! Trong tài khoản này có đầy đủ sở thích của cô, những bức ảnh du lịch, khoảnh khắc thường ngày, và điều quan trọng nhất... là gu người yêu lý tưởng.

Thấy cô thích và đăng lại nhiều về trai người nước ngoài, "big boy", "size gap" các kiểu, cậu hơi buồn một chút. Nhưng không sao, vẫn còn cơ hội. Bởi lẽ, cậu cũng là người lai Tây mà! Thế là Trạch Nhất lại lạc quan quay lại "cày" hết tất cả bài đăng của cô.

Có cả mấy video cô hát, tuy giọng không hay lắm nhưng toát lên sự tự tin, yêu đời đó chính là điều khiến cậu rung động nhất đối với cô. Và cứ thế, Trạch Nhất sa vào lưới tình lúc nào không hay.

Xem xong một lượt, cậu chỉ biết tiếc nuối:

(Bao nhiêu năm theo đuổi như đổ sông đổ biển vì không biết đến cái "acc phụ" này sớm hơn!)

Nhưng rồi lại tự an ủi:

(May mà vẫn còn kịp. Cô chưa có người yêu. Mình vẫn còn cơ hội!)

P/s: Có thể nói chương này là ngoại truyện riêng dành cho cặp đôi phụ.

P/s: Mới chỉ được follow Instagram thôi mà thằng nhỏ đã hớn hở đến mức đó rồi. Không biết lúc thành người yêu thì còn ra sao nữa!!!

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px