Chương 19. Cuộc Trò Chuyện Giữa Hai Con Sâu Rượu
Chương 19. Cuộc Trò Chuyện Giữa Hai Con Sâu Rượu
Quay lại với Tâm Giao và Khánh Vy.
Sau khi Nhật Minh và Bảo Anh rời đi, hai cô nàng liền lén rút vào một góc, mắt liếc trước ngó sau rồi mới nhỏ giọng bàn bạc về việc Nhật Minh bị đá.
"Người đá anh ta có phải Bảo Anh không?" Khánh Vy nhíu mày, đầy nghi hoặc hỏi.
Tâm Giao liếc cô bạn một cái, như thể đang nhìn sinh vật đến từ hành tinh khác, bất lực trả lời:
"Cậu thấy chưa đủ rõ hả?"
Khánh Vy cười hì hì, xoa xoa mũi rồi ghé sát vào Tâm Giao thì thầm:
"Chả qua là tớ thấy hơi khó tin thôi. Cậu nghĩ xem, hai người họ thân nhau như vậy mà. Mà đùng một cái nói cắt đứt là cắt đứt thật. Tớ còn tưởng anh ta mập mờ với em khác, rồi bị Bảo Anh biết nên mới cắt đứt không liên lạc gần một năm nay."
Tâm Giao khẽ nhếch môi:
"Thật ra là vẫn còn stalk nhau đấy. Chả qua là cậu không biết thôi, chứ nhỏ Bảo Anh dùng nick phụ soi tên trà xanh kia suốt mà."
Khánh Vy nghe vậy thì ngỡ ngàng, ngơ ngác đến bật ngửa. Cô còn định hét lên thì đã bị Tâm Giao nhanh chóng chặn lại.
Khánh Vy buồn bực nói:
"Aaa! Sao thông tin quan trọng như thế này mà cậu không nói cho tớ biết cơ chứ?"
Tâm Giao ngạc nhiên:
"Ủa, vậy là cậu thực sự không biết gì luôn à?"
Khánh Vy dứt khoát đáp:
"Không."
Tâm Giao thấy cô bạn thật sự không đùa thì liền kể:
"Chuyện này tớ cũng vô tình biết thôi, nhưng mà lúc đấy cũng có cậu đấy. Hôm hai bảy tháng trước nhóm mình đi ăn ý, lúc đó Bảo Anh cả đám tụ tập. Không biết vì chuyện gì mà hôm đó nhỏ uống thật lực bia vào rồi say bí tỉ, cứ lảm nhảm mãi.
Tớ mới hỏi có chuyện gì, thì nó cũng kể lấp lửng. Tớ có thể hình dung ra được là "Nhật Minh hình như cậu ấy có bạn gái rồi". Xong tớ hỏi tiếp thì nhỏ im ỉm, không nói gì nữa."
Khánh Vy nghe đến đây thì há hốc miệng, suýt sặc nước, mắt mở to như thể đang xem phim truyền hình gay cấn.
"Rồi, rồi sau đó sao nữa?" Cô giục, giọng đầy phấn khích.
Tâm Giao liếc cô một cái, tiếp tục kể:
"Cho đến khi điện thoại hiện lên hàng loạt thông báo, tớ liếc qua thì thấy toàn là thông báo theo dõi từ tài khoản Instagram với Facebook có tên khá giống Nhật Minh.
Tớ liền lên mạng tìm thử, và kết quả ra sao chắc cậu cũng đoán được rồi đấy chính xác luôn, không lệch đi đâu được.
Mà Bảo Anh chắc buồn vì chuyện tên kia sang bên đó rồi có bạn gái. Ai bảo lúc còn ở trong nước, hai đứa nó dây dưa cho cố vô, để rồi cuối cùng mỗi người đi một đường.
Nhưng mà việc tên kia có bạn gái cũng được giải thích ngay tối hôm đó luôn. Đó, chỉ có vậy thôi."
Khánh Vy đang nghe hăng say thì hết truyện, cô liền bất mãn nói:
"Vậy thôi cái con khỉ á!! Cậu kể nốt xem tại sao anh ta lại giải thích?"
Tâm Giao nhún vai, nói:
"Thật ra chuyện cũng chả có gì. Thằng chả đó qua bên đấy chắc được săn đón nhiều lắm, nên có một cô bạn bên đó thích quá liền lén ghép cặp với nó luôn.
Kiểu thằng này đi đâu, chụp ảnh ở chỗ nào thì con nhỏ đó cũng đăng như vậy.
Đỉnh điểm nhất là mấy cái caption ý. Để tao ví dụ nha thằng Nhật Minh nó đăng bài với caption "Nhớ" kèm nhạc là "Nhớ em", thì nhỏ kia đăng ảnh với dòng caption là:
"Em cũng vậy" rồi để quả nhạc "Nhớ anh".
Mà đây là trùng hợp thì không nói, chứ cứ thằng này đăng bài nào, nhỏ này hai đến ba ngày sau lại có quả ảnh y hệt, với dòng caption chói lói đáp lại. Bảo không nghi ngờ có chó nó tin!
Xong chắc bị đồn ầm đến tai thằng này, nên thằng Nhật Minh mới đăng nguyên một bài dài như tế lễ để nói con nhỏ Zetsoca này luôn @ thẳng mặt luôn mà. Má tao mà là con đó chắc nhục đến chết luôn.
Cô nhún vai, cười khẽ:
"Đấy, vậy là hết rồi."
Khánh Vy nghe vậy thì không khỏi khâm phục:
"Đúng là nên nhận của tao một lạy. Đẳng cấp vcl."
Rồi cô nhíu mày, nói tiếp:
"Nhưng mà bọn này cũng kì, song phương thích nhau mà còn bày đặt làm giá nữa chứ? Khó hiểu v."
Tâm Giao thản nhiên đáp:
"Thú vui của người có tình đấy."
"..."
Tâm Giao khẽ nghiêng đầu, giọng thoảng như gió nhưng không giấu được vẻ châm chọc:
"Sao? Không lẽ cậu với người yêu không "có tình" kiểu đó à?"
Khánh Vy nghẹn lời, chỉ biết trừng mắt nhìn cô bạn.
Cô bĩu môi, giọng mỉa:
"Bọn này không sến đến mức đấy."
Tâm Giao nghe vậy thì bật cười ha hả:
"Ha ha, cậu nói cũng đúng. Thằng Nhật Minh là chúa tể của sự sến súa rồi, ai mà vượt qua nó được chứ."
Khánh Vy nghe vậy thì châm chọc:
"Nó còn kém xa cậu. Thằng đó chỉ được cái trai mặt với mặt dày thôi, chứ sến súa thì cậu top hai thì không ai dám tranh top một đâu."
Tâm Giao nghe thế thì nghẹn lời, cô liền nhanh chóng đổi chủ đề:
"Thôi, bỏ đi. Giờ cũng muộn rồi, cậu không gọi người yêu đến đón về à?"
Khánh Vy nhún vai, giọng thản nhiên mà hơi đắc ý:
"Ổng đi công tác rồi, tuần sau mới về cơ. Với lại tầm này chắc ổng ngủ rồi. Chứ không như tụi mình, quậy xuyên đêm, sáng hôm sau vẫn tươi như hoa."
Tâm Giao nghe vậy thì tò mò:
"Ủa, ông này làm bên gì mà suốt ngày đi công tác thế?"
Khánh Vy đáp, giọng có chút tự hào:
"Trưởng phòng kinh doanh của Tập đoàn Tân Á Holding đấy. Nghe sang chưa?"
Tâm Giao nghe vậy chỉ biết câm nín.
"Ồ, vậy tập đoàn lớn à? Thảo nào. Vậy tí nữa để tớ đưa cậu về."
Cô nói thêm, giọng vừa đùa vừa thật:
"Với lại thế cũng tốt mà. Nếu anh ta có chí tiến thủ, biết phấn đấu như thế thì biết đâu bố mẹ cậu lại gật đầu đồng ý cho hai người quen nhau đấy chứ."
Khánh Vy nghe thế thì hơi chột dạ, cô ngập ngừng nói:
"Ê.... tớ nói cái này cậu đừng chửi tớ nha."
Tâm Giao nhíu mày, khó hiểu hỏi:
"Là sao? Ý cậu là gì?"
Khánh Vy ấp úng nói:
"Vụ này, bố mẹ tớ phát hiện ra rồi, còn cấm yêu đương nữa. Bố tớ bảo nhìn anh ấy là biết không đáng tin cậy, toàn toan tính hết. Tốt nhất đừng gửi gắm tương lai vào, yêu chơi thì được.
Mẹ tớ thì im lặng, coi như đồng ý với quan điểm của bố. Cậu có thấy kì lạ không?"
Tâm Giao nghe vậy thì choáng, may là cô không uống nước, nếu không bây giờ chắc sặc chết rồi.
"Ủa, bố cậu từng là thầy bói hay thầy phong thuỷ à? Sao nhìn mặt người ta mà phán luôn ra được hay vậy!!!"
Khánh Vy nghe vậy tức giận nhéo má cô bạn.
"Ý gì vậy? Bố tớ đâu có biết xem bói hay phong thủy, chả qua là bố không ưng nên mới nói vậy thôi. Nhưng tớ cũng không hiểu sao ông lại nói vậy, trong khi hai người chưa từng gặp nhau."
Tâm Giao liếc Khánh Vy, suy nghĩ xem có nên nói cho cô bạn biết không. Dù sao thì chưa chắc những gì cô nghĩ đã đúng.
"Vậy tớ nói phán đoán của mình trước nhé, cậu hứa không động thủ đấy."
Khánh Vy gật đầu chắc chắn:
"Cậu nói đi, tớ hứa một trăm phần trăm không động thủ."
Tâm Giao trầm ngâm nói:
"Tớ đoán, dù cậu chưa từng công khai, nhưng bố mẹ cậu vẫn biết.
Bởi vì họ cử người theo dõi cậu ở trường. Dù sao thì cậu cũng là con gái cưng của hai bác mà, đúng không?"
Nói xong, cô tránh xa Khánh Vy ra một chút, không dám nhìn thẳng sắc mặt cô bạn, sợ con nhỏ nổi khùng.
Quả nhiên, Khánh Vy nghe xong tức giận đập bàn:
"Làm sao có chuyện đó được! Lần trước tớ yêu đương bố mẹ cũng đâu có nói gì đâu!"
Tâm Giao nghe vậy thì nghiêm túc nói:
"Lần trước gọi là tình yêu tuổi mới lớn, còn lần này thì khác. Cậu đã trải qua một mối tình rồi nên sẽ hiểu rõ thế nào là yêu hơn."
Cô còn bonsut thêm vài câu sát thương hơn:
"Với lại lần này cậu có vẻ chìm đắm hơn trong tình yêu nên hai bác mới ngăn cản như vậy.
Chứ anh ta mà thực sự tốt thì bố mẹ cậu cũng đâu cần cảnh báo.
Dù sao bố mẹ cậu nhìn người cũng chuẩn hơn chúng ta. Nếu bố mẹ tớ nói vậy, tớ chắc chắn sẽ "say bye" anh ta luôn.
Bởi vì mắt nhìn người của bố mẹ luôn sáng suốt hơn con cái, nhất là với những người đang chìm đắm trong vị ngọt của tình yêu như cậu.
Bố mẹ cậu thì khác, họ trải đời nhiều hơn chúng ta, nên mọi lời nói của họ đều có lý do.
Với lại, nếu bố cậu đã nói vậy, thì cậu nên xem xét lại mối quan hệ giữa hai người đi. Lời người lớn nói không sai đâu."
Khánh Vy nghe vậy thì im lặng, ánh mắt thoáng buồn. Cô bắt đầu hồi tưởng lại những lần hai người cãi nhau dẫn đến chia tay, xen lẫn những kỷ niệm vui vẻ khi yêu. Nhất thời, cô cũng không biết nói gì để phản bác cô bạn.
Tâm Giao nhìn cô bạn im lặng, thất thần, rồi bất lực thở dài. Ban đầu cô không định nói thẳng ra, nhưng cứ để cô bạn đắm chìm mãi vào tình yêu như thế thì thật sự không ổn.
Dù biết lời khuyên của mình cũng như không, nhưng ít nhất khi bạn buồn cần tâm sự, cô cũng phải nói cho có lời an ủi. Mặc dù cô thừa biết lần nào nói, nó cũng chẳng lọt tai.
Nước đổ đầu vịt còn đọng lại được vài giọt, chứ cái con nhỏ này thì chịu!
Bởi con nhỏ này cứ như con bò tót vậy, thấy cờ đỏ là lao đầu vào, thằng nào càng đỏ thì lại càng si mê không lối thoát.
Với lại, cô vừa phát hiện một bí mật động trời về Hải Nam - bạn trai của Khánh Vy. Vừa nãy khi nghe Khánh Vy kể rằng bạn trai đang đi công tác, cô mới dám chắc rằng suy đoán của mình là đúng.
Hải Nam tên đó, hai hôm trước cô mới gặp ở chợ đồ cũ cao cấp. Cô tưởng nhìn nhầm, hóa ra đúng là hắn thật. May mà cô trốn nhanh nên hắn không để ý cô cũng đang ở đó.
Tên điên đó cứ ngó ngang ngó dọc, y hệt một tên trộm. Cô phải lén núp ở góc bàn bên cạnh, tim đập thình thịch chỉ sợ hắn phát hiện.
Cô nín thở theo dõi.
Thế rồi cô thấy hắn lấy ra một cái hộp màu đen trông khá đắt tiền. Điều khiến cô kinh ngạc là bên trong lại chính là chiếc đồng hồ YM42 Titanium, món quà mà bạn thân cô đã tặng hắn nhân ngày kỷ niệm hai năm yêu nhau.
Sở dĩ cô biết rõ thế, là bởi chính chiếc đồng hồ này đã khiến cô bỏ lỡ mất ba mươi triệu tiền hoa hồng. Phiên bản YM42 Titanium đó cực kỳ hiếm, ước tính chỉ có hơn mười chiếc về Việt Nam, chủ yếu dành cho khách VIP trong danh sách chờ của hãng.
Nó đã nhanh chóng "cháy hàng" tại hầu hết các boutique ngay khi mở bán. Sau này hãng có thể tái sản xuất, nhưng thiết kế và vật liệu sẽ có sự thay đổi so với bản đầu tiên.
Cô nhớ rõ, hôm đó Khánh Vy đã phải thuê người mua hộ ở các chi nhánh, còn cô bạn thì đứng xếp hàng từ sớm ở chi nhánh chính, chỉ để rước được chiếc đồng hồ này.
Thế mà thằng chó chết này cũng dám đem bán cho được! Đúng là tức chết cô mà. Vậy nên, ngay khi hắn rời đi, cô liền nhanh chóng mua lại chiếc đồng hồ này. Ông chủ hàng đồ cũ thấy bán được món hời, vui vẻ như mở hội.
May mắn làm sao, cô vẫn còn tiếc nuối ba mươi triệu tiền hoa hồng kia nên mới hay "cắm rễ" ở mấy quán đồ cũ này. Cô từng nghĩ sẽ không ai điên rồ đến mức mua rồi đem bán ngay. Ai dè, cô lại gặp ngay thằng cha hãm tài, trớ trêu thay lại là người yêu của bạn thân mình.
Đúng là duyên trời định cho cô làm thám tử tư mà. Cô quyết định chưa kể cho Khánh Vy biết ngay, mà phải điều tra rõ ràng ngọn ngành rồi mới nói.
Hiện tại, cô chỉ mới tiết lộ vụ này cho mỗi Bảo Anh biết thôi.
Nghĩ đến đó, Tâm Giao liền quay sang liếc xéo Khánh Vy một cái, rồi cất tiếng phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
"Này gái đẹp vụ này coi như bỏ qua nhá, dù sao thì tụi mình vẫn còn trẻ. Đang tuổi ăn chơi nên yêu đương tí cũng chẳng sao.
Coi như có thêm kinh nghiệm xương máu để chọn người cho những mối tình sau này."
Khánh Vy nghe vậy thì im lặng, cô cứ để cho Tâm Giao nói lảm nhảm một mình còn bản thân mình thì đắm chìm trong những suy nghĩ miên man.
Cô tự hỏi rằng: Liệu cô có đang chìm đắm quá vào tình yêu hay không?
Hay cô thật sự thích người ta đến mức đấy à?
Đầu óc cô rối tung, Khánh Vy cảm thấy hoàn toàn lạc lối, không sao hiểu nổi chính tâm can mình lúc này.
Bình luận
Be Be
Bả mê rùii UvU
Be Be
Bả mê rùii UvU