Chương 21. Con Thỏ Tozi Và Kế Hoạch "Tiện Đường"
Chương 21. Con Thỏ Tozi Và Kế Hoạch "Tiện Đường"
Đúng lúc cô sắp phát hiện ra điểm khác biệt thì nghe thấy tiếng bước chân của Tâm Giao vọng tới từ phòng riêng. Thấy cô bạn chuẩn bị ra, Khánh Vy liền nhanh chóng chuyển lại dáng vẻ bất cần đời ban nãy. Cô thong thả ăn hoa quả tươi ngon mát lạnh, giả vờ chăm chú xem tivi, dáng vẻ không khác gì một vị vua chúa thời xưa.
Bên này, Tâm Giao sau khi vệ sinh cá nhân xong thì cả người sảng khoái hơn hẳn. Cô ung dung ra phòng khách để kiểm tra xem cô bạn đang làm gì, đã vệ sinh cá nhân xong chưa. Thì thấy Khánh Vy vẫn thảnh thơi nằm đó với dáng vẻ tự do tự tại. Cô chỉ biết bất lực thở dài một tiếng rồi quay người đi thẳng đến phòng bếp.
Khoảng năm phút sau, chỉ thấy Tâm Giao trở ra với đồ ăn chất đầy hai tay. Tay phải cô khéo léo bưng một đĩa trái cây đầy ắp các loại quả mọng, còn tay trái thì ôm trọn mấy gói bim bim đủ vị và các loại đồ ăn vặt khác. Vừa đi, cô vừa ngân nga một giai điệu tí tách vui tai. Đến nơi, cô cẩn thận đặt đĩa trái cây và núi đồ ăn vặt ngay ngắn trước mặt Khánh Vy đang ngồi trên sofa.
Khánh Vy bên này giả vờ không quay đầu lại, chăm chú nhìn vào chiếc ti vi đang phát hình, nhưng ánh mắt của nàng thì cứ dính chặt vào Tâm Giao không chịu buông.
Tâm Giao sau khi đặt núi đồ ăn xuống thì ra vẻ trêu chọc nói:
“Trên mặt trẫm có cái gì mà khiến ái phi nhìn trẫm say đắm vậy?”
Khánh Vy: “…” Đúng là cạn lời luôn mà. Đây chính là phản ứng thường ngày khi chơi với một đứa bạn thích cosplay nhân vật như Tâm Giao.
Thấy cô bạn vẫn lơ ngơ không phản ứng gì, Tâm Giao liền huýt nhẹ vào vai Khánh Vy một cái rồi nói tiếp:
“Sao thế? Không lẽ ái phi lại bị trẫm mê hoặc đến mức thần hồn điên đảo rồi à?”
Khánh Vy thấy cô bạn vẫn chưa chịu dừng, liền nhập vai ngay. Cô giả vờ đỏ mặt rồi đánh “yêu” cô bạn một cái, cú đánh bất ngờ khiến Tâm Giao suýt nữa ngã nhào xuống đất. Sau đó, cô mở miệng cất giọng ngọt sớt, đầy e thẹn:
“Thật ngại quá! Đã thất lễ với Hoàng thượng rồi. Ái phi ta đây không dám nhận đặc ân này đâu ạ.”
“Chỉ sợ Hoàng thượng không hiểu tấm chân tình của thiếp mà thôi.”
Giờ thì đến lượt Tâm Giao ngây người.
Cô vẫn chưa hết bàng hoàng vì cú đánh bất ngờ suýt khiến mình ngã nhào, thì lại nghe Khánh Vy đáp lại bằng giọng ngọt sớt đến rợn người như vậy. Tâm Giao liền hóa đá ngay tại chỗ, toàn thân nổi hết da gà. Cô vẫn giữ nguyên tư thế một tay bám chặt ghế, một tay vươn ra đầy gượng gạo.
Tâm Giao vẫn giữ nguyên tư thế gượng gạo, lắp bắp:
“Cậu học mấy câu này từ bao giờ vậy?”
Khánh Vy tỉnh bơ đáp, giọng điệu đầy thản nhiên:
“Từ khi chơi với cậu đó.”
Tâm Giao nghe vậy chỉ biết chết lặng. Cô gượng cười để trấn tĩnh, rồi chuyển hướng sang lối nói tự mãn quen thuộc:
“Hì hì, học theo tớ cũng tốt. Cái này cũng là cách nói tốt mà. Cậu học nói mấy cái này vừa giúp bản thân có thêm nhiều từ mới hơn, lại vừa còn giúp câu văn trở nên sinh động, hấp dẫn hơn nữa. Rất thu hút người khác nhé.”
Tâm Giao thao thao bất tuyệt với giọng điệu tự mãn. Khánh Vy càng nghe càng trợn mắt, cảm giác ngứa tai đến tận cùng. Cô liền nhanh chóng bịt miệng cô bạn khoác lác này để nhỏ bớt lời lại. Chứ không nghe thêm một câu quá lố nào nữa chắc cô nhức đầu đến mức thăng thiên tại chỗ luôn mất!
“Còn nữa cậu có biết kh.. um.. u..um..?” Tâm Giao còn chưa kịp nói hết thì đã bị Khánh Vy bên cạnh ấn chặt tay ngăn lời. Cô liền trừng mắt đầy khó chịu nhìn cô bạn, nhưng thấy Khánh Vy cũng trừng mắt lại đáp trả cái nhìn ấy một cách đầy kiên quyết.
Tâm Giao thấy cô bạn trừng mắt lại, tính hơn thua liền trỗi dậy. Cô quyết định đọ mắt xem ai giữ được lâu hơn mà không chớp mắt. Nghĩ vậy, cô liền thực hiện luôn. Cô mở căng đôi mắt tròn xoe, nhìn thẳng vào mắt của Khánh Vy, quyết không nhường nhịn.
Khánh Vy lúc này không biết cô bạn đang bày trò quái quỷ gì, cô chỉ biết ngay lúc này điều quan trọng nhất là phải ấn chặt tay bịt miệng con nhỏ hay ăn nói xà lơ này lại ngay. Chứ không để nhỏ bật công tắc lên là từ vô lí cũng thành có lí mất!
Cô thừa hiểu: Đặc biệt là những lúc nhỏ nói linh tinh không đâu vào đâu nhưng cô cũng thấy hợp lý mới tài cơ chứ! Thậm chí, lần nào cô cũng tin mới hay, chắc có lẽ bản thân cô dễ bị thuyết phục đến mức đáng sợ!!
Nghĩ thế, cô liền bỏ tay trên miệng Tâm Giao ra rồi chuyển sang dùng hai tay véo mạnh hai cái má lúm của cô bạn. Tâm Giao đang tự chơi trò “đấu mắt” liền khó hiểu nheo mắt lại, thế là trò chơi kết thúc ngay lập tức trong khi nhân vật chính còn chưa kịp ra sân.
Tâm Giao: “???” Cô chớp chớp đôi mắt nhìn cô bạn với vẻ mặt khó hiểu.
Khánh Vy thấy Tâm Giao mặt đần thối ra thì bật cười khúc khích. Cô thôi véo má mà đổi sang chọc chọc mặt cô bạn. Vừa chọc cô vừa trêu nói:
“Phu quân đây định ở lại cùng thiếp xem hết bộ phim này à?”
Tâm Giao đang ngây người ra nghe Khánh Vy nói vậy thì toàn thân nổi hết da gà. Giờ cô mới thật sự cảm nhận được sự sến súa của mình khi bị người khác áp dụng ngược lại.
Cô khụ khụ hai tiếng để lấy lại bình tĩnh rồi đáp:
“Nay ta có việc bận rồi nên không xem phim cùng nàng được. Để dịp khác nhé, bé cưng. Giờ phu quân ta đây phải đi trinh sát chiến trường đây.”
Nói rồi cô nảy bật khỏi chiếc sofa như lò xo, thoăn thoắt luồn ra khỏi vòng tay của Khánh Vy. Nhanh như cắt, cô lao đi về phía cửa, chỉ để lại một câu tuyên bố hùng hồn đó lơ lửng trong không khí.
Khánh Vy còn chưa kịp định hình gì sau màn trêu chọc thì chỉ thấy một bóng lưng chạy trối chết cùng tiếng cười khúc khích khi cô bạn biến mất khỏi tầm mắt.
"..."
Cô thở dài một hơi bất lực.
Xác nhận Tâm Giao đã về phòng, không còn ý định lượn lờ thêm nữa, cô rút điện thoại ra, nghiêm túc soi ảnh, cố tìm cho bằng được điểm khác biệt giữa hai con chó Samoyed trông như được đúc từ cùng một khuôn.
Sau một hồi nhìn đến mỏi mắt, cô cuối cùng cũng đi đến kết luận: hai chú chó này không phải là một.
Chú chó mà Tâm Giao từng nuôi trước đây tên là Mochi, có một vết bớt rất nhỏ ở tai. Nhỏ đến mức nếu không để ý kỹ thì gần như chẳng ai nhận ra, nhưng Khánh Vy lại vô tình biết được chi tiết ấy qua lời kể của Tâm Giao.
Khi nhắc đến Mochi, Tâm Giao từng nói rằng chú chó đó là do người mập mờ cũ của cô mang về. Khi ấy, Mochi đang bị bệnh, tai còn trầy xước, nằm co ro trong chiếc lồng bán chó nên chẳng ai buồn để mắt tới. Thấy đáng thương, người kia mới quyết định mang về chăm sóc và chữa trị.
Thế nhưng sau khi Mochi khỏi bệnh, vì chỗ trọ không cho nuôi thú cưng, anh ta đành nhờ Tâm Giao nuôi giúp. Dù vốn không thích chó, nhưng thấy tội nghiệp, cô vẫn đồng ý, dự định chỉ nuôi tạm trong vòng hai tháng.
Còn chú chó hiện tại - bé Cải tuy trông rất giống Mochi, nhưng lại không hề có vết bớt nào trên tai. Thay vào đó, ở mí mắt của bé lại có một nốt ruồi nhỏ, chi tiết mà Mochi hoàn toàn không có.
Chỉ riêng hai điểm khác biệt ấy thôi cũng đủ để Khánh Vy chắc chắn một điều: hai chú chó này không phải là một.
Nghĩ vậy, Khánh Vy không tiếp tục bận tâm thêm. Cô ngồi yên tại chỗ xem nốt bộ phim còn dang dở. Xong xuôi, cô đi vệ sinh cá nhân rồi trở về phòng ngủ, gác lại hoàn toàn suy nghĩ vừa thoáng qua.
Sáng hôm sau, tại nhà Bảo Anh.
Khi Bảo Anh vẫn còn say giấc, một mùi thức ăn thơm lừng từ dưới tầng lặng lẽ lan lên, kéo cô ra khỏi cơn ngủ mơ màng. Cô dụi mắt, lơ ngơ bước xuống dưới, rồi bắt gặp một bóng dáng quen thuộc đang đứng trong bếp, loay hoay chuẩn bị bữa sáng.
Trong đầu cô chợt thoáng qua một ý nghĩ khiến bản thân không khỏi thở dài cô thật sự không dám tưởng tượng đến cảnh mình xuất hiện ở trường hôm nay sẽ phải hứng chịu bao nhiêu ánh mắt dòm ngó, soi mói.
Đúng lúc ấy, Nhật Minh trong bếp cũng nghe thấy tiếng động. Cậu quay đầu lại, rồi khựng hẳn một nhịp.
Trước mắt cậu là một “con thỏ Tozi” với dáng vẻ hết sức thảm họa: đầu tóc bù xù như tổ chim, mắt nhắm mắt mở, trên người vẫn là bộ đồ ngủ thùng thình. Cô mang đôi dép bông xù, lết từng bước chậm rì rì xuống cầu thang, trông như vẫn còn mắc kẹt đâu đó giữa giấc mơ và thực tại.
Nhật Minh thu lại ánh nhìn, quay trở về với bếp. Cậu đứng quay lưng về phía cầu thang, tay áo xắn gọn gàng đến khuỷu tay. Những động tác chuẩn bị bữa sáng vẫn thuần thục và dứt khoát, đối lập hoàn toàn với dáng vẻ lơ mơ của người phía sau.
Chỉ là, trong vài giây ngắn ngủi ấy, khóe môi cậu khẽ giật nhẹ.
Trong đầu Nhật Minh thoáng lướt qua một suy nghĩ.
Cô nàng này… rõ ràng là vừa bị kéo thẳng ra khỏi giường, còn chưa kịp tỉnh hẳn.
Cậu bật cười khẽ, giọng kéo dài ra đầy trêu chọc:
“Sao thế? Thấy anh đây đẹp trai quá nên đứng hình luôn à?”
Nghe thấy giọng cậu, Bảo Anh lúc này mới sực tỉnh. Cô trợn mắt nhìn sang, ánh nhìn vừa khó chịu vừa ngái ngủ:
“Mới sáng ra mà cậu đã muốn dát vàng lên mặt mình rồi à?”
Nói xong, cô dụi mắt, ngáp dài một cái. Mái tóc rối tung theo động tác, hoàn toàn chẳng để tâm đến việc mình đang đứng trước mặt ai.
Nhìn bộ dạng ấy, Nhật Minh vừa bất lực vừa buồn cười, khóe môi không nhịn được cong lên.
Cậu không đáp lại lời trêu chọc ban nãy, chỉ thuận miệng hỏi:
“Lát nữa cậu có lên trường không?”
Bảo Anh dụi dụi mắt, giọng vẫn còn ngái ngủ:
“Có. Nay tớ có tiết buổi sáng.”
Nhật Minh gật đầu “à” một tiếng. Nét mặt cậu vẫn giữ nguyên, nhưng trong lòng khẽ động.
(Có tiết là được rồi.)
Cậu thầm tính toán một kế hoạch nhỏ không cần nói ra, chỉ là tiện đường, tiện giờ, tiện thể… đi cùng nhau thôi.
Còn việc cô có để ý hay không, cứ để sau hãy tính.
Nghĩ vậy, cậu lên tiếng nhắc:
“Vậy thì mau ăn sáng đi, rồi còn thay đồ chuẩn bị đến trường.”
Bảo Anh nghe vậy liền ngoan ngoãn ngồi xuống bàn. Nhật Minh mang bữa sáng đã chuẩn bị sẵn ra, bày gọn gàng trước mặt cô, động tác tự nhiên như thể đã quen với việc ấy từ lâu.
Bảo Anh nghe vậy liền ngoan ngoãn ngồi xuống bàn. Nhật Minh mang bữa sáng đã chuẩn bị sẵn ra, bày gọn gàng trước mặt cô, động tác tự nhiên như thể đã quen với việc ấy từ lâu.
Bữa sáng hôm nay toàn là những món cô thích. Bảo Anh ăn rất ngon miệng, thỉnh thoảng còn không kìm được mà gật gù mấy cái, dáng vẻ say mê như thể đã lâu rồi mới được ăn một bữa thật sự hợp khẩu vị.
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện. Xa nhau hơn một năm, có không ít chuyện vụn vặt để kể từ học hành, sinh hoạt cho đến những chuyện chẳng đầu chẳng cuối, nhưng nói với nhau lại thấy hết sức tự nhiên.
Chẳng mấy chốc, đồ ăn trên bàn đã vơi sạch. Nhật Minh đứng dậy thu dọn, vừa gom bát đũa vừa nhắc:
“Cậu lên phòng vệ sinh cá nhân đi, không thì muộn học mất. Đại học mà trễ điểm danh thì phiền lắm.”
Bảo Anh “à” một tiếng, đứng dậy đi lên lầu, để lại Nhật Minh ở dưới bếp rửa bát với tâm trạng rõ ràng là… khá tốt.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô bước xuống tầng dưới với một diện mạo hoàn toàn khác hẳn dáng vẻ luộm thuộm ban nãy. Hôm nay, cô mặc áo sơ mi trắng tay ngắn phối cùng quần ống loe màu xanh, tôn lên vóc dáng thon thả và cao ráo.
Làn da vốn đã trắng, cô chỉ cần thoa một lớp kem chống nắng, điểm thêm chút son môi hồng nhạt rồi phủ phấn nhẹ. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ tạo nên một lớp trang điểm trong trẻo, gọn gàng mà xinh đẹp.
Cô thong thả bước xuống cầu thang. Nhật Minh đang ngồi ở phòng khách bỗng khựng lại, ánh mắt dừng trên người cô lâu hơn thường lệ, như thể trong chốc lát đã quên mất việc phải quay đi.
Đến khi cô bước tới gần, cậu mới sực tỉnh, vội quay mặt sang chỗ khác, vành tai bất giác ửng đỏ lúc nào không hay.
Nhận ra ánh nhìn ban nãy, Bảo Anh hất nhẹ cằm lên, dáng vẻ cao ngạo hiện rõ, như thể đang thản nhiên hỏi:
“Sao, bản tiểu thư đây đẹp đến loá mắt rồi à?”
Nhật Minh nhìn bộ dạng tự mãn ấy thì không nhịn được cười. Cậu thuận miệng khen cô vài câu, rồi mới chậm rãi nói ra mục đích thật sự của mình:
“Bảo Anh này, hôm nay cậu có thể đi học cùng tớ được không?”
Bảo Anh đang vui vẻ thì nghe câu đó suýt sặc. Cô nhìn cậu bằng ánh mắt đầy khó hiểu, hỏi lại:
“Ý cậu là… muốn đi học cùng tớ?”
Nhật Minh gật đầu cái rụp, không chút do dự.
Bảo Anh nheo mắt nhìn cậu từ trên xuống dưới, ánh mắt dò xét chẳng hề che giấu.
(Thật sự có người chủ động thích đi học đến vậy sao?)
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cuối cùng cô vẫn gật đầu cho cậu đi cùng.
Dù sao thì lên lớp cũng chẳng mất mát gì. Giờ học chủ yếu chỉ để điểm danh cho đủ, mỗi người ngồi một chỗ nghe giảng. Chỉ cần cậu chịu ngồi yên, không gây ồn ào, thì giảng viên cũng chẳng buồn để ý.
Coi như… có thêm người ngồi cạnh cho đỡ buồn ngủ vậy.
Nhật Minh thấy cô đồng ý thì vẻ mặt không khỏi hớn hở. Cậu không ngờ việc đi học cùng cô lại dễ dàng đến vậy. Thế là cả hai cùng nhau lên xe, thẳng tiến đến trường.