Chương 1: Khởi Đầu (1)
- Tấm thảm đẹp lắm! Nhưng sao cháu không mang nó đi dự thi? – Vua phù thủy tò mò hỏi phù thủy nhỏ Felix.
- Vì đây là kỷ niệm và lời hứa của riêng cháu. – Felix thành thật trả lời.
Tấm thảm màu đỏ lộng lẫy pha trộn màu vàng yêu kiều cùng chút màu xanh nhẹ nhàng, khẽ rung rinh hưởng ứng lời chủ nhân. Hình ảnh chuyển động lẫn thanh âm phát ra từ chiếc thảm phép thuật liên tục kể lại những ký ức sống động và chính ký ức đó đã làm vua phù thủy hiểu ra một điều…
- Cháu đã đến vùng đất con người? – Ông hỏi tiếp.
- Vâng ạ! Hai tháng trước cháu đã đến đó bằng một điều ước từ giếng phép thuật, giếng mở cho cháu con đường ánh sáng…
oOo
Cách đây chỉ vừa hai tháng, nơi vùng đất con người, dưới một gốc cây, cô bé Eliana đang say sưa cùng những dòng chữ trong quyển sách cũ rích. Xung quanh bao nhiêu chim chóc véo von khúc hát, người đi qua đi lại tấp nập vẫn chẳng làm đứa trẻ loài người phân tâm chút nào, cứ như thể mấy dòng chữ ấy có ma thuật hớp hồn khiến người đọc chẳng rời mắt nổi.
Trái ngược với Eliana, trên cành cây, tên nhóc Rowan nghịch ngợm lại nhún nhảy làm mấy chiếc lá rơi lả tả xuống đầu cô bạn thân.
- Đừng phá tớ nữa mà! – Eliana vừa phủi lá trên mái tóc nâu vừa khó chịu nói với đứa bạn.
Nhanh nhẹn như con sóc, Rowan chớp mắt đã xuống tới đất, còn tinh quái giật lấy quyển sách trong tay Eliana.
- Lại là truyện cổ tích à? – Nó vung vẩy quyển sách trong tay.
- Trả lại tớ nào! – Eliana muốn giật lại quyển sách.
Rowan đâu đời nào chịu nghe lời người khác, thấy cô bạn càng muốn đòi lại sách nó càng nghịch hơn, cứ ôm sách cắm đầu chạy băng băng vào rừng mặc kệ Eliana đang đuổi sát phía sau. Rốt cuộc, qua chút khó nhọc cô bé cũng đuổi kịp Rowan nhưng khi giằng co quyển sách đã văng khỏi tay tên nhóc nghịch ngợm và va trúng đầu một người mặc áo choàng trắng đang đi dọc con đường mòn.
- Á! – Kẻ bị sách văng trúng kêu lên đau đớn.
Chất giọng ấy rõ ràng cũng từ một cậu bé. Rowan và Eliana giật mình nhận ra trò đùa đã đi quá trớn, tên nhóc Rowan tinh nghịch vội vàng chạy đến nói lời xin lỗi:
- Cậu có sao không? Bọn tớ không cố ý.
- Này! Cậu có bị đau không? – Eliana hỏi han.
Người mặc áo choàng liền kéo nón xuống để lộ ra mái tóc hạt dẻ cùng gương mặt đầy tàn nhan. Cậu bé giương đôi mắt ngây thơ nhìn đăm đăm hai đứa nhỏ như thể đang nhìn thứ gì kỳ quái lắm, chỉ mãi nhìn chứ tuyệt nhiên chẳng hé môi nói câu nào.
- Cậu làm sao thế? – Rowan bắt đầu nóng ruột.
- Đừng làm cậu ấy sợ! – Eliana ngăn bạn mình lại.
- Tớ muốn tìm thứ gọi là… lá đỏ. – Lúc này cậu bé lạ mặt mới mở miệng.
Nói xong cậu liền kéo mũ lại và tìm cách rời đi ngay cứ như sợ ở đây lâu sẽ nguy hiểm tới tính mạng. Nhưng kẻ hiếu kỳ như Rowan đâu dễ dàng chịu yên, nó lập tức hỏi tới tấp:
- Cậu tìm làng Lá Đỏ sao? Cậu tìm làng bọn tớ làm gì?
Cậu bé vốn dĩ muốn tìm lá đỏ thật, lá đỏ từ trên cây chứ chẳng phải làng Lá Đỏ nào cả, nhưng cũng không muốn dấy lên nghi ngờ cho loài người, cậu bé lạc loài chỉ có thể miễn cưỡng gật đầu cho qua chuyện.
Ngỡ thế là cuộc đối thoại sẽ kết thúc, nào ngờ Eliana lại gợi chuyện tiếp:
- Cậu đến từ làng nào vậy?
Dĩ nhiên đâu thể kể thực về nơi mình sinh sống, cậu bé tóc hạt dẻ đành chỉ bừa về phía cánh rừng mà chẳng hề lường trước hành động này sẽ đưa tới kết quả thế nào.
Và khi nhìn theo ngón tay cậu bé lạ mặt, tên Rowan bất ngờ thích thú kêu lên:
- Cậu đến từ làng Xanh bên kia rừng sao? Cậu xin vào học lớp của thầy Apep phải không? Thế đúng là người thầy Apep đã kể rồi. Hôm qua thầy đã thông báo rằng cậu sẽ tới. Cậu đúng hẹn thật đấy.
Những câu hỏi của loài người toàn nhắc về những thứ mơ hồ chưa từng được biết, nên vốn đã mù tịt giờ lại càng bối rối, cậu bé đành thêm lần nữa gật đầu. Rồi ngay sau cái gật đầu vô ý ấy, Rowan và Eliana liền tức thời kéo người vừa mới gặp đi xăm xăm một mạch về phía trước. Rowan còn hào hứng nói:
- Thế thì cậu là bạn học của bọn tớ rồi. Cậu là người đầu tiên từ làng Xanh đến xin nhập học đấy, cậu thật dũng cảm khi dám một mình băng qua cánh rừng. Mà tớ tên Rowan, cậu tên gì?
- Fe… Felix. – Cậu bé lắp bắp.
- Tên cậu nghe hay quá, còn tớ là Eliana. – Cô bé tóc nâu xen vào.
Felix ngơ ngác không biết cách nào giải thích cho hai đứa trẻ loài người hiểu, càng chẳng thể thoát được, cuối cùng phải bất đắc dĩ đi theo. Dù gì đây vẫn là điều cậu ước, điều ước tạo nên định mệnh này, chi bằng cứ chấp nhận.
Đi qua thêm hai ngã rẽ, chốn hai đứa bé con người gọi là làng đã hiện ra trước mắt. Làng thật khác biệt với những gì Felix từng tưởng tượng, trong mắt cậu hiện giờ làng là những cái hộp nối nhau, có hộp lớn hộp nhỏ, hộp cao hộp thấp, có khi hộp này san sát hộp kia, cũng có lúc mấy hộp cách nhau cả bãi cỏ. Không chỉ quan cảnh mà người lẫn vật đều khiến phù thủy tròn mắt. Bò kéo các thứ hình vuông bằng gỗ, những kẻ khuân vác đồ đạc đi ngược đi xuôi, có người còn bày biện đầy vật lạ lùng ra đầy đường để kẻ khác vây quanh ngắm nhìn… toàn điều chưa từng được chứng kiến tại vùng đất phù thủy.