Chương 1: Khởi Đầu (2)
Tuy thế đâu riêng chi phù thủy ngỡ ngàng, ngay từ phút giây đầu tiên cậu cũng đã gây lên tò mò cho hết thảy người làng. Xưa giờ họ chưa từng thấy ai ăn mặc kỳ lạ đến thế, thay vì chọn bộ quần áo gọn nhẹ giống mọi người Felix lại bận tấm áo choàng trắng dài quét đất, kèm theo cả mũ trùm to tướng che khuất gần cả khuôn mặt. Sau lưng còn đeo cái túi da không biết chứa thứ chi mà trông nặng trình trịch. Đôi mắt hết nhìn dọc lại nhìn ngang, ngay cả thứ bình thường nhất cũng khiến cậu giật mình thon thót.
Tin tức về cậu bé lạ lùng chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp làng nhỏ, lời người này nói qua tai người kia cuối cùng đã chạm đến tai một kẻ… Ngay trong lúc Felix hãy còn đang ngó nghiêng trước bao sự vật lạ lẫm, kẻ ấy đã cất giọng nói già cỗi lên cắt ngang dòng suy nghĩ trong cậu:
- Eliana! Rowan! Các con dẫn ai về thế?
Theo phản xạ, Felix ngước mặt lên nhìn và nhận ra giọng nói đến từ một người đàn ông khá mập mạp, gương mặt tròn trịa phảng phất nét hiền hậu làm cậu thoáng thấy chút tin cậy nhỏ nhoi.
Không để Felix nói gì, Rowan đã nhanh nhảu:
- Cậu ấy là Felix đến từ làng Xanh, hẳn là người thầy kể cho bọn con vào buổi học tuần trước đấy thầy Apep.
- Ồ! Con trai của trưởng làng Xanh đây sao? Lâu lắm rồi ta mới gặp lại con, ta còn nghĩ tóc con màu vàng giống bố đấy. Nhưng ta nhớ trong thư Andrew bảo con tên Lucas kia mà, hay Felix là tên ở nhà của con?
- Felix là cách người ta gọi cháu. – Cậu bé lạc loài lúng túng đáp.
- Con đến đúng hẹn đấy, nhưng sao Andrew lại để con đi một mình chứ, thật bất cẩn. Dù sao cũng đã đến nơi rồi, đi theo ta nào, hẳn Andrew đã bảo con sẽ ở nhà ta phải không…
Sau đó người thầy nhẹ nhàng dắt tay cậu bé đi trên con đường đất đầy sỏi đá, đi tới tận khi một “cái hộp” màu nâu xinh xắn hiện lên trước mắt phù thủy. Qua lời Apep, cậu mới biết thứ này là nhà của con người. Căn nhà nằm lọt thỏm giữa hàng cây xanh ngắt, trên cành lủng lẳng từng chùm những thứ đỏ au lạ kỳ.
Cánh cửa gỗ mở ra, hình ảnh bên trong ngôi nhà dần dần xuất hiện. Hiển nhiên mọi vật đều hoàn toàn xa lạ. Ở vùng đất cậu sống, phù thủy trú trong các gốc cây khổng lồ và bên trong không hề có bất cứ đồ vật nào, khi cần ngồi hoặc nằm chỉ việc dùng đến dây leo, chúng sẽ hóa thành tất cả vật dụng mong muốn. Bởi vậy giờ cậu chỉ biết há hốc mồm ngạc nhiên trước nhà con người, tận lúc được Apep vỗ nhẹ vào vai mới bừng tỉnh.
Người thầy vừa bảo rằng phòng Felix ở trên gác, và lời nói đó khiến cậu bé chợt lo sợ. Những bậc thang ọp ẹp, không một sợi dây leo, không phép thuật, làm sao lên được tận phía trên đây. Tuy nhiên, nhận ra sự lo lắng trong ánh mắt cậu, Apep đã ân cần chìa tay ra, hướng dẫn bàn chân bé nhỏ từng bước rụt rè vượt qua cái cầu thang nhỏ hẹp. Lúc Felix đứng trước cửa phòng thở phào nhẹ nhõm, người thầy lại nhẹ nhàng dặn:
- Phòng con đây rồi! Lên giường nghỉ ngơi đi nhé! – Ông vừa nói còn vừa chỉ tay về phía một vật phủ rơm nơi góc phòng.
Nhìn ánh nắng vàng rực chiếu qua khung cửa, rọi sáng cả chiếc bàn con con nơi góc phòng, Felix chợt thấy không gian này thật tươi mới. Khi thầy Apep rời đi rồi, cậu mới nhảy lên giường và lấy đồ trong cái túi to ra. Cũng may lúc ước nguyện bên giếng, cậu trùng hợp mới thu gom sương hoa xong, với mấy bình sương đầy ắp này hẳn đủ ăn đến khi quay về.
Nhìn qua khung cửa sổ nhỏ, nhìn về phía dãy nhà liền kề nhau, Felix lại nhớ về các gốc cây phù thủy sống. Mỗi gốc cây cách nhau cả ngọn đồi, cả con suối thậm chí cả khoảng rừng, đôi phen hằng tháng trời phù thủy cũng chẳng thấy mặt láng giềng. Nay trông cảnh loài người sống gần bên nhau, ra vào cười nói, cậu bé bỗng nghĩ về những điều ấm áp.
- Xuống ăn tối nào Lucas! – Tiếng Apep cắt ngang dòng suy tư trong Felix.
Trong tích tắc cậu mới sực nhớ rằng mình còn phải mang theo cái tên giả Lucas… Qua một hồi khó khăn lần mò từng bậc thang, cậu nhóc cũng tìm đến được bên Apep, ông ta ngồi trước những thứ mà cậu bé không thể gọi tên. Chẳng lời giải thích ông cứ đưa một vật tròn tròn bằng gỗ tới trước mặt Felix. Rồi cũng không để cậu bé kịp nói gì, ông lại bỏ gì đầy mấy thứ bốc khói nghi ngút vào vật tròn ấy. Tới tận khi chứng kiến người đàn ông lần lượt cho hết thứ này đến thứ khác vào mồm, cậu bé liền ngỡ ra những vật kia là thức ăn.
Nơi Felix ở, thứ nuôi sống họ là những hạt sương hoa nên giờ ngồi trước cả đống thức ăn loài người cậu cứ hoài ngại ngần. Thầy Apep phải đốc thúc mấy lần cậu bé mới rụt rè bỏ thử tí đồ ăn vào miệng. Bao nhiêu năm quá quen thuộc với vị thanh ngọt của giọt sương, nay những thứ loài người gọi là đồ ăn kia vừa chạm lưỡi cậu liền thấy thật lạ thường, không ngọt giống sương mà lại đậm đà hương vị khó lòng định nghĩa. Nhưng với thứ lạ này, cậu chẳng dám thử nhiều, cùng lắm nếm vài mẩu cho thỏa tò mò thôi.
Trời dần vào khuya, uống sương hoa xong, phù thủy nằm bình thản ngắm ánh trăng vằng vặc thay ánh đèn soi sáng căn phòng nhỏ. Cách đây mới hai ngày thôi, cậu đã nằm trong gốc cây của mình, nằm dưới ánh trăng dịu dàng và tưởng tượng về thế giới con người. Felix không phải muốn nhìn thấy loài người hay muốn sống thử cuộc sống con người, lúc đứng bên giếng phép thuật cậu đã ước có thể tìm… lá đỏ.
Vùng đất phù thủy không hề có mùa nào khác ngoài mùa xuân vĩnh hằng, cây cối chốn đó qua bao nhiêu năm vẫn màu xanh và đầy hoa đẹp, chưa một ngày màu lá thay đổi hay rơi rụng. Những hàng cây muôn đời xanh thẳm luôn thân thiện mỉm cười, trao cho các phù thủy thật nhiều lá rồi chính các chiếc lá ấy sẽ hóa thành chiếc thảm lót sàn cho các căn nhà gốc cây. Chẳng ai màng để ý nhiều đến điều hiển nhiên ấy, tới khi vua phù thủy trắng tổ chức cuộc thi dệt thảm lá để chọn ra tấm thảm lá đẹp nhất cho sinh nhật lần thứ mười ba của công chúa Tanya. Kẻ chiến thắng không chỉ được mang thảm đến trao tận tay công chúa mà còn được ngồi cùng nàng ngồi xe mang thảm về hốc cây cung điện. Vinh hạnh này phù thủy nào mà không mơ ước chứ và Felix cũng nằm trong số đó.
Phần thưởng chỉ có một nhưng ai cũng khao khát nên chẳng cần nói ra vẫn biết cuộc thi này cạnh tranh đến nhường nào. Xung quanh Felix có rất nhiều đối thủ khéo léo lại sáng tạo, kẻ biết kết lá thành chân dung công chúa, kẻ tạo chiếc thảm hình quan cảnh cả vùng đất phù thủy… Khi thấy những tác phẩm tuyệt vời ấy, Felix chỉ biết nhìn tấm thảm dang dở của mình mà thở dài bất lực.
Không muốn bỏ cuộc sớm, Felix quyết tâm tìm tòi nhiều hơn, cậu đi hỏi han tất cả những nơi có thể hỏi, hỏi những hàng cây, hỏi cả những vị thần thiên nhiên lẫn các cơn gió lạc đường. Và một cơn gió từ vùng đất loài người đã kể cho cậu bé biết về thứ lá đỏ mùa thu kỳ diệu, thứ lá tạo nên từ quyền năng của Mẹ Thiên Nhiên mà không phép thuật phù thủy nào có thể so sánh được. Gió kể những chiếc lá chuyển màu từng chút từng chút một và cuối cùng hóa đỏ - một màu đỏ đặc biệt nhất… Chính lời của gió, chính mơ mộng về giải thưởng đã mở ra những bước đầu tiên cho con đường đến vùng đất loài người. Tuy nhiên lá đỏ chẳng hề dễ tìm như tưởng tượng, đi khắp cánh rừng vẫn không hề thấy cái lá đỏ nào, có lẽ Felix cần kiên nhẫn hơn.