Con ghét mẹ bởi những buổi cơm canh Toàn những thứ chẳng thích ăn rồi vùng vằng nhỏm dậy Pha một gói mì tôm, vội ăn rồi tự cho là vậy Mẹ sẽ thương mình nấu bữa khác thật ngon Con ghét mẹ sao cứ phải tìm con Giữa những lúc con vui chơi. Xung quanh còn đám bạn Ôi! thấy ngại làm sao, lớn rồi con đâu còn nông cạn Chút “thể diện” này sao chẳng giữ cho con ! Con ghét mẹ sao lại mãi hỏi con Về chàng trai tối hôm qua hay bông hồng ẩn mình sau vạt áo Chuyện tình yêu của con. Con tự biết chân tình hay giả tạo Mẹ quản làm gì con hạnh phúc hay không ………………………………………… Rồi một ngày con đã hết lông bông Xa cha mẹ, xa quê, quăng mình vào dòng người xuôi ngược Muôn bộ mặt thảo mai … trắng đen…. Cứ như trò đánh cược Con ghét mình! Con giận lắm mẹ ơi. ……………………………….. Đáng đời con! giờ nhai chén cơm vơi Với mấy thứ trộn lung tung, vội ăn sau bao giờ làm lụng Ngon lành chi chỉ cho đầy cái bụng Còn vùng vằng bỏ bữa nữa hay chăng…? Đáng đời con! giờ đếm mỗi con trăng Bao nhiêu tháng nữa đây mới an yên nằm trong vòng tay mẹ Chút “thể diện” xưa kia, mẹ ơi, chẳng cần đâu mẹ ạ Mẹ khỏi đi tìm. Con tự biết về thôi Về kể mẹ nghe hết nỗi đơn côi Bởi bao người đi qua, chất trong con nỗi buồn ngày thêm nặng Con nào biết phải yêu… Chậm thôi nhưng gừng cay muối mặn Mẹ dạy con rồi.Sao con mãi thương ai…. Con ghét mẹ vì trăm nỗi con sai Sao chẳng một lần, mẹ mặc con rồi quay lưng bỏ ngỏ Sao mẹ cứ đến bên dỗ dành, ủi an, cho con vòng tay nhỏ Con hư mà … sao lại mãi yêu con…. |