Đứng ngoan nào con gái của cha Dù từng trải đến mặn đời thì trước đôi mắt trong bàn tay sần chai với thời gian cũng trở nên lóng nga lóng ngóng Con phải đứng yên, cha chẳng muốn làm con đau, cha nào quen với đôi dòng tóc mỏng Để cha ngồi… buộc tóc con nghen Để cha buộc gọn những nhỏ nhen Đường đời dài rộng nhưng người ta sống với nhau lại hẹp lòng con ạ Sau này lớn khôn con đừng rũ mái tóc xanh, nấc run lên vì một ai con xem là tất cả Tất cả của con vẫn còn đó… gia đình. Rồi cha buộc gọn cả bình minh Con là bình minh của cha, là hạnh phúc cha chắt chiu từng hôm từng bữa Sau này lớn khôn đừng vì phút chông chênh, muốn quên đi mà cắt mái tóc hiền quá nửa Hãy nhớ lời cha “Đêm tối dưới chân, cha buộc nắng trên đầu” Để cha xem nào, buộc thật gọn thật sâu Cho con ngẩng cao đầu, cho cha ngắm nhìn con như đã từng lạc vào mắt mẹ con ngày trước Sau này lớn khôn đừng lấy tóc che nỗi đau, đừng cúi đầu giấu mắt nâu ngấn nước Con của cha phải mạnh mẽ giữa đời Rồi cũng sẽ đến ngày con vạn nẻo rong chơi Nếu bỗng một hôm con thổn thức chơ vơ, nhớ cái ôm của cha nhớ nụ cười hiền của mẹ Đó là lúc con lớn khôn, con hãy về con nhé Về đứng ngoan hiền… cha buộc tóc con nghen |