Từ mai con sẽ là vợ của một người Cha yêu cái cách con mân mê từng đường kim trên chiếc sare trắng toát Yêu cả chút lo âu, chẳng thể ngồi yên, cứ sợ lúc nhạc cất lên bước chân mình chệch choạc Yêu cả lúc ngập ngừng sợ nhìn thẳng mẹ cha Từ mai con sẽ là con của một nhà Gọi thêm một ai đó là cha, ôm thêm một ai đó và ngập ngừng gọi mẹ Nhìn say đắm một chàng trai, cất tiếng gọi “Chồng ơi” bằng tất cả tình yêu son trẻ Sẽ hạnh phúc tột cùng… nhưng bất giác… cha lo Con của cha đã bỏ cả thế giới tự do Để về góc nhà xinh nép mình thật ngoan trong một vòng tay rắn rỏi Nhưng có ai dám chắc đâu con, thế gian đầy lọc lõi Con gửi cả một đời chỉ với Tin – Yêu Hơn hai chục năm qua cha đã dạy cả trăm điều Nhưng cha chẳng thể dạy con giữ bếp lửa đượm hồng suốt vạn ngày sau nữa Sẽ có chăng những bữa cơm lạnh tanh, mắt xa xăm con ngóng hoài song cửa? Đợi một tiếng gọi chồng Con có biết không Bao nhiêu người cũng sánh đôi cũng thề ước rồi cũng ngóng trông Được bao nhiêu câu chuyện là an yên như cổ tích ngày xưa mẹ thường hay kể Người ta là người Con là người Và Chồng con cũng thế Chẳng ai là không sai cũng chẳng ai dám chắc chẳng thay lòng Con là người tình từ kiếp trước mà cha vẫn trông mong Nhưng giờ đây Cha phải đặt cả thế giới của cha vào tay một chàng trai mà con tin yêu nhất Phó mặc hạnh phúc của con và cầu cho câu hứa kia chân thật “Con sẽ dành cả đời để bảo bọc con gái của cha”
Ừ có lẽ cha đã quá lo xa Bởi thế hệ của cha chỉ có muối mặn gừng cay mà thấm thía bên nhau mấy chục năm ròng rã Còn các con đủ đầy hơn Nhưng khi chán nhau thì chút yêu thương cũng đành lòng mặc cả Chẳng đủ thứ tha
Từ mai Con hãy cứ an tâm con gái của cha Chỉ là cha quá lo thôi nên thẫn thờ đôi chuyện Cha tin ở con, tin cả người con trai kia và luôn tin hạnh phúc ngày ngày con cầu nguyện Cuộc sống mai sau sẽ ổn thôi mà Từ mai Cả thế giới nhỏ của cha Sẽ cùng với ai kia, tạo cho riêng mình những thế giới đẹp tươi như cha đã có.
|