Chương 66: Ba giây sinh tử
Cánh cửa Kiến Thợ biến dạng hoàn toàn sau những cú va chạm. Phó Thành phải dùng đòn bẩy thép mới nạy nổi nó ra khỏi khớp. Ngay khi chân chạm đất, Nam khuỵu xuống, nếu không có thân xe làm điểm tựa giữ lại, có lẽ cậu đã đổ gục ngay tại chỗ.
Cơ thể Nam chẳng khác nào một bãi chiến trường. Những vết bầm loang lổ trên bắp tay và sườn trái sưng tấy. Dầu máy đen kịt quyện lẫn máu tươi bết dính trên da. Lớp áo bảo hộ rách bươm, để lộ những mảng da thịt trầy xước, đỏ rực như bị mài trên bê tông.
Phó Thành dìu cậu vào trong. Đôi mắt cậu dần mất tiêu cự. Ánh sáng vàng vọt của lò rèn nhảy múa thành những đốm nhòe nhoẹt. Nam không thể tập trung nhìn rõ gương mặt lão Phá, thậm chí khi Linh Hầu nhảy lên vai, cậu cũng không thể định hình nổi hình hài nó. Mọi thứ trôi nổi như trong làn nước đục.
Tai cậu không còn nghe thấy tiếng lò rèn hoạt động. Thay vào đó là âm thanh ù ù, lùng bùng như thể có ai đó đổ cát vào não bộ. Cậu nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc, vị sắt của máu làm cậu chực nôn.
Phó Thành siết chặt vai cậu, nhưng Nam hoàn toàn tê liệt. Ý thức lịm dần.
“Thành, thằng nhóc không ổn lắm,” lão Phá quan sát, giọng trầm xuống.
Phó Thành bế thốc cậu lên: “Tao đưa nó lên phòng.”
Đặt Nam xuống giường, Phó Thành lau sạch vết bẩn, thay bộ đồ mới và xử lý những vết thương sâu. Lúc ông vừa bỏ chiếc khăn dính bẩn vào chậu, lão Phá thảy tới một ống thủy tinh chứa thứ dịch đen đặc. Nhãn ghi: Dịch Tái Tạo Thần Kinh – Loại X9.
Phó Thành nhướng mày: “Hàng quân đội? Mày đổi chác với ai?”
“Hồi xưa là quân dụng, giờ bán đầy ở chợ lậu. Dân đua xe ai mà chẳng biết chỗ mua, chỉ có mấy lão về hưu cổ hủ như mày mới không biết gì.”
Phó Thành im lặng nhìn nhãn mác, đọc kỹ thành phần, xác nhận không khác sản phẩm quân dụng là mấy mới nói: “Cảm ơn. Bao nhiêu Xung tao gửi?”
“Khỏi đi. Dùng cho thằng Nam chứ cho mày đâu. Thằng nhóc nay đã có khả năng tự trả nợ, mày đừng nhận thay nó nữa.”
Phó Thành vẫn cương quyết: “Tao sẽ trả.”
“Lèo nhèo thật,” lão Phá bực mình đập mạnh vào vai ông. “Cho nó uống rồi bắt nó ngủ ngay, ít nhất ba mươi phút.”
Dứt câu, lão quay lại lò rèn. Phó Thành bẻ đầu ống thủy tinh, đưa vào miệng Nam.
“Uống đi, Chì Đen sẽ ép cơ thể vào trạng thái ‘Ngủ Đông’ cưỡng ép. Nó giúp não bộ và cơ thể cháu reset hoàn toàn.”
Nam gắng gượng nuốt. Mùi Ozone quyện sắt rỉ xộc lên, vị đắng chát khiến lưỡi cậu tê dại. Sau khi dốc cạn, Phó Thành lấy lọ cao bạc hà, tỉ mỉ massage lên những vùng bầm dập. Luồng lạnh từ cao bạc hà thấm qua da, dịu đi cơn đau rát ngay trước khi Chì Đen phát huy tác dụng.
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cơn đau dữ dội bị đẩy lùi. Nam chìm vào giấc ngủ cưỡng ép. Phó Thành kéo rèm, trả lại căn phòng trạng thái tối nhất.
Trước khi rời đi, ông tiện miệng nói với con khỉ máy: “Ba mươi phút sau thử gọi xem cậu ấy có tỉnh không.”
Lão không mong cầu nhiều ở con rối máy. Nhưng trái lại, Linh Hầu chăm chú quan sát Nam, không rời nửa bước. Cặp đuôi của nó liên tục đập xuống chiếu lạnh, phát ra tiếng lạch cạch khô khốc.
Đúng 30 phút. Đôi mắt thạch anh của Linh Hầu lóe sáng, nó nhảy bổ lên người Nam, móng vuốt cào nhẹ một đường lên ngực cậu.
Nam bật dậy. Linh Hầu bị hất văng ra, bám vào thành giường. Nam ngồi ngây ra, mất một lúc mới lấy lại tiêu cự, đầu óc dần tỉnh táo.
Nam kiểm tra cơ thể. Những vết bầm tím vẫn còn, cảm giác nhức nhối âm ỉ nhưng không còn đủ sức quật ngã cậu. Cậu chạm tay lên vết cào trên ngực, nhìn Linh Hầu: “Mày làm?”
Con khỉ máy im lặng, đôi mắt thạch anh vô hồn. Nam không chấp nhặt, bước xuống giường. Cậu kéo rèm. Ánh sáng vàng vọt ùa vào, không còn mờ nhòe như trước. Tầm nhìn đã ổn định.
Sương tan. Phố Hàng Mã hiện ra trần trụi. Sắc đỏ quen thuộc của những bảng hiệu cũ hôm nay nhạt nhòa, nhường chỗ cho những luồng nắng cố gắng xuyên qua kẽ hở đường ray Tầng Trên. Tiếng tàu Maglev lướt qua xé không khí, tạt một cơn gió bụi khiến đám hình nhân giấy rùng mình.
Nam hỏi: “10 giờ chưa?”
Linh Hầu rít lên một tiếng. Nam bé theo nó xuống lò rèn. Lửa đã hạ nhiệt. Trên bàn sắt, lão Phá đang tỉ mẩn chỉnh mắt cho một con rối máy hình chó cỏ, vỏ ngoài bạc ánh kim.
Lão ngước lên: “Dậy rồi. Đau nhức hay đói?”
“Ông Thành đâu?” Nam nhìn quanh.
“Đi làm việc rồi. Lên phương án cải tạo đường đua Hàm Cá Cày, chiều tối mới về.”
Nam nhìn con chó máy trên bàn: “Cái này là gì?”
“Chip dò tìm.”
Nam nhíu mày: “Chip mà to thế này à?”
“Gọi thế cho gọn.” Lão cười khẩy, chỉ vào đôi mắt đen của nó. “Đôi mắt này một khi bật lên là nó truy lùng nhóc tới cùng đấy.”
Nam lùi lại một bước, giữ khoảng cách. Lão trấn an: “Yên tâm. Nó đã nạp dữ liệu sinh học của nhóc nhưng chưa cấp quyền hành động, trừ khi gặp chủ nhân.”
Nam gật đầu, bụng réo lên, nói: “Muốn ăn gì đó.”
Lão hất hàm sang phòng trưng bày: “Tủ lạnh trong đấy.”
Trong tủ lạnh là một đống hỗn tạp: đồ ăn nén, dịch lỏng, đủ loại hợp chất màu sắc dị hợm đặt trong các lọ thủy tinh. Nam lờ đi đống lọ thuốc, lấy ổ bánh mì nén ép chân không. Bỏ vào lò vi sóng, hơi nóng bốc lên, bánh mềm ra. Cậu ăn vội vã, nhai nuốt khô khốc như đang nạp năng lượng cho máy. Xong xuôi, cậu quay lại tìm lão Phá.
“Chúng ta bắt đầu được chưa?”
Lão Phá buông tay, đậy nắp hộp sắt chứa con chó cỏ máy. Lão quệt bàn tay dính dầu nhớt vào tấm vải cũ, hất hàm về phía nhà kho: “Ra đó. Sáng va quật nhiều, vừa hay chỉnh sửa lại.”
Kiến Thợ nằm gần cửa kho, đầy vết xước và móp méo.
“Tháo ra.” Lão ném chiếc cờ-lê vào tay Nam. “Càng tháo lắp nhiều, nhóc càng hiểu nó.”
Nam bắt đầu tháo tung Kiến Thợ. Cậu không nhìn theo thói quen, cậu nhìn theo logic: Từng thớ thép gỉ, từng bó dây dẫn xung chằng chịt, cho đến những vị trí chịu lực trọng yếu. Sau bài tập ‘Mù Cảm Biến’, Nam nhìn đâu cũng thấy dòng chảy nhiệt lượng và các khớp nối. Cậu đang đọc nội tạng của cỗ máy.
“Cảm giác thế nào?”
“Đọc vị được mọi thứ.”
Lão hài lòng: “Đó là giao tiếp. Hiểu nó hơn cả chính mình, đó mới là đồng bộ.”
Hai tiếng trôi qua. Nam siết chặt con ốc cuối cùng. Bàn tay cậu đen kịt dầu nhớt. Mùi sắt rỉ và mỡ máy – thứ mùi đặc trưng của ông nội – giờ đã ám chặt lên da thịt cậu. Cậu đang dần trở thành một bản sao của ông, chỉ tiếc là người dẫn đường đã không còn.
Khi con ốc cuối cùng được siết chặt, lão Phá đứng thẳng, giọng nghiêm nghị: “Giờ đến phần quan trọng. Tiếp đây nhóc phải kích hoạt bộ tụ, dồn toàn bộ điện áp vào Bát Úp. Cỗ xe sẽ văng như một quả đạn pháo. Nhóc chỉ có 3 giây để ghì nó lại trước khi nó biến thành cục sắt vụn vì quá tải.”
Nam gật đầu, leo lên ghế lái.
“Hiểu tại sao phải tập bài này không?” Lão dựa vào khung xe hỏi.
“Không.” Nam nhìn lão.
Lão bật cười, ánh mắt bớt vẻ giễu cợt: “Vì trên đường đua, có lúc hệ thống tự động sẽ chết. AI không cứu được nhóc, chỉ có sức người cưỡng ép tắt máy. 3 giây đó là cơ hội sống sót duy nhất. Hiểu chưa?”
Nam gật đầu.
“Tốt. Làm đi.” Lão lùi lại.
Cạch.
Nam kích hoạt bộ tụ.
Dòng điện kinh hoàng xé toạc sự tĩnh lặng. Kiến Thợ gầm lên, chồm tới. Cú đẩy kinh hoàng hất văng mọi thứ. Cảm giác này y hệt những đợt xung lực 2.5G của Atlas-BA. Nhưng Nam không còn chống lại nó nữa. Khi lực nén ép chặt, cậu chủ động thu mình, dùng trọng tâm cơ thể triệt tiêu độ rung.
Giây thứ nhất: Khớp xương vữa hóa kêu lạo xạo. Máu từ khóe miệng rỉ ra, vị mặn chát của sắt quen thuộc lại ùa về. Cậu phớt lờ.
Giây thứ hai: Kiến Thợ rung lắc dữ dội. Ngưỡng vỡ. Nếu là ngày hôm qua, Nam đã hoảng loạn. Nhưng giờ, cậu lắng tai bỏ qua mọi thứ, chỉ nghe tiếng nhịp pít-tông, cảm nhận độ nóng của dầu máy đang sôi lên qua lớp da lưng.
Giây thứ ba: Áp lực đạt đỉnh. Bộ biến thế rít lên tiếng cuối cùng trước khi nổ tung. Nam gạt cần ngắt tụ.
Tạch.
Dòng điện cắt đứt. Kiến Thợ khựng lại, khói trắng bốc nghi ngút từ bộ làm mát.
Nam buông tay, hơi thở đứt quãng. Lồng ngực đau nhói như đóng đinh vào khung sườn, nhưng ánh mắt sáng lên. Cậu đã vượt qua, bằng chính kỹ năng tôi luyện qua những đợt hành xác.
Lão Phá nhìn vào bộ tụ đã biến sắc vì nhiệt, nhếch mép: “Giỏi. Chưa nát. Biết cách ghì cương con ngựa bất kham rồi đấy.”
Nam tháo mũ, tóc bết mồ hôi dính sát vào trán. Hai bàn tay cậu vẫn run lên vì dư chấn. Lão Phá nhíu mày, mũi động đậy. Một mùi hương ngòn lợm, hắc nồng của sắt rỉ và hóa chất điện tử xộc thẳng vào khứu giác lão.
“Mùi này…”
Lão lẩm bẩm, không đợi Nam phản ứng, lão túm cổ áo cậu giật mạnh. Cổng sạc sau gáy Nam đang rỉ ra thứ dịch đen đặc, quánh như nhựa đường. Tần suất hoạt động hôm nay quá tải, cổng kết nối sinh học bắt đầu đào thải. Lão nhìn con rết sinh học dọc sống lưng Nam, nó đang mờ đi, chuyển từ màu sáng sang vàng đen xỉn.
“Xuống. Vệ sinh cổng sạc ngay,” lão gằn giọng. “Vào Gió Bắc kiểm tra lượng Pin cho đám Nanobot. Đừng để chúng bạo động.”
Nam bước chậm theo lão. Tại khu vực tẩy rửa, lão Phá gỡ khăn, dùng Cồn IPA 99% và tăm bông bọt biển chuyên dụng lau sạch lớp dịch rỉ. Mùi Ozone khét lẹt nồng nặc cả căn phòng. Sau khi cổng sạc sạch bong, Nam vòng qua khuôn viên không nhà kho, kéo tấm bạt phủ Gió Bắc ra.
Lớp thép nhớ sáng loáng hiện ra, phản chiếu luồng nắng nhạt xuyên qua kẽ hở đường ray.
Nam trèo vào khoang lái, ép chặt lồng ngực mình vào hệ thống Thanh âm thoa, lấy dây cáp Tủy cắm vào cổng sạc, năng lượng Pin Xung Cao thế nạp vào, nhưng chỉ lát sau liền đứt đoạn.
Lỗi E000 bạo động làm dòng năng lượng tắc nghẽn. Ngay lập tức mũi kim Vôn-phram của Linh Hầu cắm phập vào vị trí dưới cổng sạc gáy Nam.
“Trừ 1 Xung. Kích sạc cưỡng ép... Bơm xung cao thế. Nanobot no 50%... 70%... 100%!”
Dòng năng lượng tinh khiến tràn vào. Con rết trên lưng Nam rực sáng. Cảm giác mệt mỏi bị hút sạch, đám Nanobot được ăn no và trả lại năng lượng cho Ty thể.
Nam nằm sấp, nhắm mắt. Hệ thống tản nhiệt Hổ Phách bên dưới thân xe bắt đầu vận hành, tiếng sủi bọt ùng ục êm dịu truyền thẳng qua xương ức.
Khi Linh Hầu thu đuôi, báo hiệu Nanobot đã ăn no, Nam bật dậy. Cậu ngồi dựa lưng vào lớp vỏ thép lạnh lẽo, mở Rig lên, phát lại đoạn video Vùng Lặng.
Chiều muộn. Không gian kho bãi của lão Phá khá im lặng, âm thanh từ thước phim vang to, lặp đi lặp lại. Nam liên tục tua đi tua lại đúng khoảnh khắc chiếc xe bọc thép vặn mình né đạn pháo.
Một giây. Hai giây. Ba giây.
Nam nheo mắt, quan sát những chuyển động cực nhỏ của đôi tay người lái trên màn hình. Trong cái hỗn loạn của đạn pháo và bóng tối, anh ta gần như không hề đánh lái gắt. Mọi thứ chỉ là những nhịp vặn trục với biên độ chưa đầy vài milimet.
Nam đưa cao tay làm động tác đặt lên vô lăng, bắt chước lại nhịp điệu đó. Cậu nhắm mắt, cố gắng hình dung ra lực quán tính đang xô đẩy chiếc xe trong video.
Bạch. Bạch. Cạch.
Âm thanh rung chấn của khung gầm trong video trở thành điểm neo. Nam tua lại, dừng hình ở khung hình chiếc xe cạ gầm vào nền đá. Cậu quan sát cách người lái gồng người, cách anh ta đổ trọng tâm để xe không bị lật sau cú va chạm.
Cậu nhận ra mình đã sai ở đâu. Trong bài tập sáng nay, cậu đã gồng quá cứng, thay vì nương theo độ rung.
Nam xem lại lần thứ mười, rồi lần thứ mười một…
Phía xa, ánh chiều tà hắt lên những luồng sáng vàng vọt cuối cùng qua kẽ hở vách tôn. Nam vẫn ngồi đó, lặng lẽ phân tích từng khung hình. Trong đầu cậu, những chuyển động của người lính trinh sát trong video giờ đã trở thành một phần bản năng của chính mình.