Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Maglev Việt Nam Vua Tốc Độ Ty Thể

 Chương 67: Giải mã tử địa

 

Ánh đèn lồng đỏ trước hiên lay lắt trong gió đêm, hắt những vệt sáng đỏ quạch, chập chờn lên bức tường vôi mốc. 

Phó Thành trở về. Tiếng bước chân ông nặng trĩu. Giữa đôi mày nhăn lại là vẻ bức bối không thể giấu giếm. Ông bước vào, mùi bụi than và khí thải công nghiệp từ Tầng Trên bám riết lấy lớp áo bạc màu. Trên tay ông, xấp giấy vẽ dính vết mực lem luốc được cuộn lại vội vàng.

Ông quăng xấp giấy xuống bàn sắt. 

Cộp.

Tiếng động thu hút sự chú ý của Nam. Cậu dừng bài tập, đứng dậy bước vào. Lão Phá từ trên cầu thang nhìn xuống, giọng khàn đặc: “Mày đi làm ngày đầu sao mặt mày như đưa đám thế kia? Bị lão Tú làm khó à?”

Phó Thành không đáp, rót vội cốc nước nóng rồi đưa lên miệng. Nước nóng làm ông bỏng, bực mình rít qua kẽ răng: “Khốn nạn!”

Ông đặt mạnh ly nước xuống bàn, nước bắn tung tóe lên mép giấy. Nam tiến lại gần, nhìn thấy những bản vẽ bằng chì rời rạc trên bàn, những ghi chú nguệch ngoạc khiến cậu phải dừng lại đọc kỹ.

Bản chỉnh sửa nâng cấp đường đua Hàm Cá Cày – Phiên bản chính thức.

Nam cầm lên lật xem. Bản đồ không hoàn chỉnh, bị cắt khúc, chia nhỏ, chắp vá bằng những nét chì đầy toan tính. Từng ghi chú chi chít bên lề, những ký hiệu tính toán về độ cứng vật liệu, áp suất khí và tần số từ trường biến thiên hiện ra rõ rệt.

Ở đoạn Sống Lưng Khủng Long, một mũi tên vẽ đỏ rực với ghi chú: ‘Nâng áp suất xung - 200%’. Ở đoạn Mê Cung Tĩnh Điện, một vùng khoanh tròn gạch chéo chi chít: ‘Đảo cực từ tính liên tục - Vô hiệu hóa cảm biến’. Những dòng ghi chú bằng bút chì sắc lẹm, cho thấy người viết đã phải mất hàng giờ đo đạc từng centimet.

“Phá, có thuốc không cho tao một điếu!” Phó Thành rít lên, cố hít sâu để áp chế cơn giận.

Lão Phá ném qua bao thuốc lá điện tử: “Chỉ còn loại này. Mà chuyện gì khiến mày nổi điên thế?”

Phó Thành nhận lấy, châm lửa. Khói cay nồng khiến cảm giác tồi tệ trong ông dịu đi đôi chút. Ông chỉ vào tập giấy trên tay Nam: “Mày xem đi. Năm nay đám Tầng Trên không chỉ đến xem và trao giải. Chúng đã bắt đầu nhúng tay vào theo một cách khốn nạn.”

Lão Phá cầm tập giấy, càng xem, đôi mắt càng trợn trừng vì giận, những thớ thịt trên mặt lão rung lên: “Mẹ kiếp, chúng muốn biến đường đua này thành cối xay thịt hay gì?”

“Đúng vậy. Lão Tú bảo năm nay đám đó muốn hàng chất lượng cao hơn. Những kẻ thắng phải xứng đáng. Lão còn nói, đám Tầng Trên bảo dân ta muốn lên đó định cư thì phải ‘bỏ sức’ một chút.”

“Khốn nạn!” Lão Phá gào lên, đập mạnh tập giấy xuống bàn. “Mấy năm rồi đường đua dễ à? Chọn đại một đường đua ở Tầng Rễ ném lên Tầng Trên cũng đủ nghiền chết đám cải tạo gen đó, vậy mà còn chê. Ngon thì chúng nhảy xuống đua tao coi!”

Phó Thành nhả khói, che khuất ánh nhìn: “Mày biết chúng dùng chất liệu gì không?”

Lão Phá cẩn thận xem lại, lắc đầu: “Trên này không đề tên.”

“Ừ, vì chúng vừa đưa xuống xong: Vonfram. Chúng dùng Vonfram để bọc lõi mọi thứ, từ vách đá đến các trụ từ. Mục đích là để đường đua không bao giờ hỏng, còn xe của chúng ta nếu không bọc được lớp giáp tương đương động cơ sẽ chảy lỏng trước khi kịp tới đích.”

Lão Phá lật giấy xem xét, tay run lên khi chỉ vào đoạn cuối, nơi khúc cua xoắn ốc được vẽ lại: “Đoạn Hàm Cá Cày cuối cùng, đã lắp thêm các Neo Từ Trường. Đây chẳng khác nào ép toàn bộ xe phải văng khỏi đường ray. Thế này thì thắng kiểu gì!”

Nam đứng bên cạnh, toàn thân lạnh toát. Ngày trước, cậu từng vui mừng vì có cơ hội trở thành tay đua tốc độ, nhưng giờ đây, sau khi đã làm quen với lái Maglev trên những địa hình khốc liệt, cậu hiểu rõ sự đánh đổi. Nguy hiểm không còn là khái niệm mơ hồ; nó biến thành những đoạn cua, bo góc và dòng từ trường mà cậu có thể đọc được. Hàm Cá Cày vốn đã là một chặng mở màn khốc liệt, nay lại được nâng cấp thành một cỗ máy hủy diệt.

Phó Thành day trán: “Chặng đua thử đường đua vẫn giữ nguyên, sau đó mới tiến hành hiệu chỉnh. Hiện tại, những thay đổi này đang được bảo mật.”

Lão Phá nhếch môi: “Mày thấy tao nhìn chuẩn không? Đẩy mày cho lão Tú, chỉ có như vậy mày mới dự đoán được nguy hiểm.”

Phó Thành công nhận lão Phá cao tay. Nhưng biết trước thì đã sao? Thời gian quá ngắn. Dù Nam có luyện tập liều mạng đến đâu, cơ hội thắng ở chặng này chỉ vỏn vẹn một phần trăm, trừ khi có đội mạnh, có khu vực luyện tập riêng và một huấn luyện viên đủ giỏi.

“Nam,” Phó Thành nắm vai cậu. “Chặng Hàm Cá Cày lần này khả năng cao cháu không thắng nổi, sống sót thôi đã là kỳ tích. Một trận thua đồng nghĩa với mất vé lên Tầng Trên. Cháu vẫn muốn tham gia ư?”

Nam im lặng một lát rồi gật đầu đầy kiên định: “Cháu sẽ đua, và cháu sẽ thắng.”

Lão Phá thở dài: “Tự tin là tốt, nhưng đừng hy vọng quá. Cơ hội gần như bóng nước, chạm là nổ.”

Nam biết rất rõ điều đó. Nhưng nếu không thử, cậu phải chờ thêm bảy năm nữa.

Phó Thành thu lại tập vẽ: “Sắp tới tao phải đi theo lão Tú đến đường đua, ở đó cho tới tận khi đua xong. Sau khi thử Kiến Thợ, phiền mày quản Nam, để nó luyện tập.”

Lão Phá nhếch mép, giọng đầy mỉa mai: “Tao không phải đội trưởng huấn luyện, không biết dạy dỗ gì đâu. Trừ khi mày cho phép tao độ cơ thể nó thành sắt thép luôn thì may ra.”

“Không được.” Phó Thành gằn giọng. Ông không cho phép Nam bị cơ khí hóa hoàn toàn. “Tao sẽ để lại giáo án phù hợp, cứ theo đó mà làm.”

“Được thôi.” Lão Phá nhìn Phó Thành, dịu giọng hơn: “Tâm trạng mày thuận hơn chưa? Ăn uống đi đã, rồi còn giúp thằng oắt lên kế hoạch cho chặng Kiến Thợ đêm nay.”

Phó Thành cuốn tập vẽ lại: “Ăn đi, xong việc còn ngổn ngang lắm. Mày có gì ăn không?”

“Đồ nén đầy, để tao lấy.”

“Nhớ lấy món hỗ trợ cho tình hình của Nam.” Phó Thành dặn thêm.

“Biết rồi, lèo nhèo.”

Sau bữa tối chóng vánh, Phó Thành nhìn Nam: “Muốn bàn chiến thuật hay chạy thử kiểm tra máy?”

“Bàn chiến thuật trước,” Nam đáp.

Hai người đàn ông và một đứa trẻ quây quần bên bàn sắt. Ở giữa, tấm Thuận Ý nằm im lìm. Bên cạnh là xấp giấy nháp và bút chì.

Lão Phá chỉ tay vào tấm bảng: “Nam, họa lại đường đua tối nay đi. Nhớ gì họa nấy, không cần chính xác tuyệt đối.”

Nam đặt tay lên Thuận Ý. Tiếp xúc da kề da, vân mạch trên bảng bừng sáng. Nam nhắm mắt, đổ dữ liệu vào. Từng đường nét hiện lên: Chợ trời đông đúc, mặt sàn vỏ tàu trơn trượt, khúc cua bốn trụ, hầm tối, đê sắt và dốc cổng trời. Khi Nam thu tay, bản vẽ hoàn chỉnh. Dù có vài chi tiết thiếu sót do đám đông làm nhiễu, nó vẫn đủ chuẩn xác khiến lão Phá kinh ngạc.

“Một lần đi mà nhớ thế này à?”

“Do đám đông quá dày, nhiều phân đoạn bị loãng,” Nam đáp bình thản.

Lão Phá gật đầu: “Tốt. Giờ bàn chiến thuật.”

Lão chỉ vào đoạn Lòng Chảo Tro Tàn: “Đoạn này biến số quá lớn vì đám đông và tiền Polymer. Nhóc không thể lái theo lộ trình cố định. Dùng Siêu Giác Quan để tìm khe hở mà lách.”

Nam gật đầu. 

Phó Thành nhắc thêm: “Đừng quên bài tập Mù Cảm Biến, cháu có thể tận dụng nó để xuyên qua đám đông, tìm một con đường an toàn hơn.”

“Tiếp đến là Bốn Trụ Trời,” Lão Phá cắt ngang, chỉ vào bốn điểm nút. “Từ trường dội từ đỉnh đầu xuống. Mượn lực từ trường để bo góc hẹp, nhưng phải thận trọng. Đừng tiếc dị năng, có bao nhiêu cứ xài.”

“Đoạn thứ ba: Hẻm ngầm hay đám thợ ở đây thường gọi là Hẻm Vạn Linh Hồn,” Lão Phá tiếp. “Đừng cố né bù nhìn. Tận dụng lực từ những cú quất lụa của chúng để đẩy xe đi tiếp. Mượn lực làm đà, đó là cách duy nhất để duy trì tốc độ trong không gian hẹp.”

Nam ghi chú kỹ vào tờ giấy. Cuối cùng, bản đồ hiện lên đoạn Dốc Cổng Trời. Một luồng nhiễu điện do đoàn tàu chạy qua khiến tấm bảng rung lên bần bật.

Phó Thành nhấn giọng: “Đây là khúc cuối, nơi quyết định thắng thua. Ở dốc này, đừng tính toán nữa. Dùng ý chí kiên định, tăng tốc và lao thẳng.”

Nam ghi chép lần cuối, mỗi nét bút như một nhát khắc vào tâm trí. Cậu ôn lại toàn bộ giáo án, từ các bài luyện tập cho đến những chuyển động trong video Vùng Lặng.

“Cháu ra chạy thử Kiến Thợ đây.” 

Phó Thành gật đầu: “Ba tiếng là kế hoạch trên giấy thôi. Tự cảm nhận, nếu cơ thể quá tải thì nghỉ. Thư giãn trước giờ G cũng là một loại tập luyện.”

Lão Phá quay sang dặn thêm: “Cho con Linh Hầu theo. Nó là con rối, nhưng trong đường đua, nó có thể cứu mạng mày.”

Linh Hầu trên vai cậu kêu lên một tiếng như để chứng minh mình giá trị. Nó được Nam mang ra ngoài, lần này cậu cho nó lên cùng, không đội mũ bảo hộ, cứ thế nắm lấy tay đòn điều hướng bọc vải bố quen thuộc.

Khục.

Cậu gạt cần khởi động. Động cơ Trâu Sắt – V3 rùng mình, tiếng máy nổ trầm đục, rung lên theo nhịp đều đặn. Nam không vặn ga lao đi ngay. Cậu nhích nhẹ tay đòn, để xe trôi với vận tốc 10km/h, lững thững vòng quanh sân.

Nam nhắm mắt, lái bằng xúc giác.

Lạch cạch. Lạch cạch.

Tiếng rung nhỏ từ bộ đệm từ Bát Úp truyền lên khung sườn. Nam lắng nghe từng âm thanh cơ khí. Cậu đang tìm kiếm những tiếng rên bất thường: một con ốc lỏng, một lá thép vênh, hay độ trễ bất ổn của hệ thống biến thế xung. Mỗi lần xe đi qua đoạn sàn bê tông gồ ghề, Nam lại tinh chỉnh áp lực từ trường qua tay đòn để triệt tiêu cú xóc, đảm bảo độ êm tuyệt đối.

Cỗ máy hoàn hảo. Mọi khớp nối đều thở cùng nhịp với cậu.

Nam dừng xe, thắt chặt lại các chốt an toàn. Thỏi Pin Xung cũ vẫn còn 50%, nhưng để đảm bảo cho chặng đua khốc liệt đêm nay, cậu rút bỏ không thương tiếc. Nam cắm vào thỏi pin mới do chính tay cậu điều chế. Hệ thống đèn báo trên Biến Thế Xung sáng lên xanh biếc, lạnh lùng và ổn định.

Nam khởi động lại lần cuối. Lần này, cậu tăng cường độ.

Vù...

Cỗ xe nhẹ bẫng, lướt trên mặt đất với độ ma sát gần như bằng không. Nam nghiêng người, thử một cú cua hẹp quanh chân trụ thép ở góc sân. Hệ thống phanh nghịch đảo phản hồi tức thì, hút chặt thân xe xuống nền đá trước khi cậu kịp vặn tay đòn đảo cực.

“Ổn,” Nam lầm bầm.

Cậu buông tay đòn, để xe trôi từ từ vào vị trí bãi đỗ. Kiến Thợ không còn là đống sắt vụn chờ vụn vỡ; nó đã được tinh chỉnh thành một con quái vật cơ khí mang hình hài một kẻ vận chuyển.

Nam rời ghế lái, đôi tay cậu lúc này đã nhuần nhuyễn cảm giác điều khiển. Cậu nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn đỏ lắc lư cùng đám hình nhân giấy lù mù. Đó là hướng đường đua. Chỉ còn vài giờ nữa, cậu sẽ chính thức cầm lái với tư cách một tay đua, dù đây chỉ là một cuộc thách đấu giữa hai đứa trẻ.

Linh Hầu trên vai kêu lên một tiếng giục giã. Nam nhìn nó: “Tao sẽ nạp thêm cho mày chút Xung. Đêm nay, chúng ta lên đường.”

Con khỉ máy rít lên một âm thật cao, cặp đuôi quất mạnh vào không trung, hưởng ứng đầy cuồng dại.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}