Chương 18: Phá kén
Chương 18: Phá kén
Thuyền trôi lững lờ trên mặt nước trong vắt tựa ngọc bích, trời trong có vài đám mây trắng bông xốp, nắng vàng trải dài lên từng dãy núi trùng điệp, thỉnh thoảng sẽ nhìn thấy vài gốc phượng nở đỏ rực điểm xuyến giữa nền lá cây, vươn mắt ngắm những cánh đồng lúa mới xanh mơn mởn. Mộc Miên nhón chân nhìn mấy chú cá chép bơi gần mũi thuyền, thầm nghĩ đây hẳn là phong cảnh Non xanh nước biếc mà người đời thường tán tụng.
"Ngã xuống dưới thì ta không cứu ngươi đâu đấy."
"Chỉ biết trù ẻo người khác." Cô bĩu môi, lầm bầm trong miệng.
"Tay."
Mộc Miên chưa kịp định thần đã thấy hai bóng tròn bay vút tới. Cô vội vã vung tay, chật vật lắm mới chộp gọn hai quả ổi sẻ từ phía Kỳ.
"Ngươi không thể đưa một cách đàng hoàng à?" Cô nhăn nhó.
"Coi như luyện phản xạ, ở đó mà kêu ca." Kỳ hất hàm, vẻ mặt thản nhiên.
"Vâng, vâng, ngài là nhất."
Im lặng một lúc, Kỳ bỗng lên tiếng, giọng thấp hơn hẳn: "Cứ xị mặt ra thế kia, nhớ nhà rồi à?"
"Chút chút. Ngươi không nhớ nhà sao?"
"Ta làm gì có nhà mà nhớ." Kỳ cười nhạt, ánh mắt lướt qua một khoảng không vô định.
Ngày ấy, nếu công tử không nhặt ta về, có lẽ ta đã chẳng sống nổi đến bây giờ. Người vừa là ân nhân, vừa là người thân duy nhất trên đời của ta."
Thấy mình lỡ lời chạm vào nỗi đau của Kỳ, Mộc Miên bỗng thấy lòng nặng trĩu áy náy. Cô vội gạt bỏ vẻ nhăn nhó, đon đả chạy lại khoác vai anh, hớn hở chữa cháy: "Này, ngươi còn đứa đồ đệ này nữa mà!"
"Con nhóc này..." Kỳ ngẩn người nhìn Mộc Miên một hồi lâu. Anh thô bạo hất tay cô ra khỏi vai mình, nhưng ngay khi vừa xoay người bước vào khoang thuyền, nét cười vốn hiếm hoi đã khẽ lan nhanh trên gương mặt vẫn còn vẻ lạnh lùng ấy.
Sau gần mười ngày lênh đênh ròng rã, cuối cùng thuyền cũng cập bến. Nơi đây không có vẻ hoành tráng hay sầm uất như Giao Châu. Ngược lại, nhịp sống lại khoác lên mình một nét bình yên thơ mộng.
"Tới rồi sao?" Mộc Miên thò đầu ra nhìn ngang ngó dọc.
"Vẫn chưa. Chúng ta sẽ rời thuyền ở đây, sau đó di chuyển tiếp bằng xe ngựa." Kỳ đáp gọn lỏn.
"Ồ." Cô tròn mắt.
Kỳ dừng tay, nhìn bộ dạng xộc xệch của cô rồi nhắc nhở: "Sửa sang lại tóc tai, quần áo đi. Lát nữa phải theo công tử đến một nơi."
"Đi đâu vậy?"
"Hỏi ít thôi." Kỳ hất cằm, tỏ ý bảo cô lo việc của mình trước đi.
Ven đường trồng bạt ngàn dâu tằm xanh mướt, thấp thoáng giữa những lối đi là các cô gái trong trang phục rực rỡ, lạ mắt. Họ diện váy dài kéo cao quá ngực, khoác thêm lớp áo lỡ tay thụng bên ngoài, vừa kín đáo lại vừa phóng khoáng. Tóc họ búi cao xòe cân xứng hai bên, hoặc rẽ ra như cánh quạt. Trên cổ là những chiếc kiềng vàng lấp lánh, đi kèm với khuyên tai dạng khoanh tròn bản lớn được chạm trổ tinh xảo.
Mộc Miên nhìn đến ngẩn ngơ. Trông họ chẳng khác nào những mỹ nhân bước ra từ tranh vẽ hay những người mẫu trên sàn diễn thời trang thời thượng nhất. Ngay cả ở Giao Châu sầm uất, cũng hiếm khi bắt gặp loại y phục độc đáo đến thế.
Chẳng mấy chốc, xe ngựa đã dừng trước cổng làng. Hai chữ Vạn Bảo được khắc sâu trên tấm bia đá sừng sững phía trước.
"Vạn Bảo... nghe cứ quen quen thế nhỉ?" Mộc Miên nhíu mày lẩm bẩm.
Đoạn, mắt cô chợt sáng rực lên như vừa bắt được vàng: "Vạn Bảo... làng Vạn Bảo! Chính là làng lụa Vạn Phúc đây mà!"
Làng Vạn Phúc vốn có tên Vạn Bảo, do kỵ húy nhà Nguyễn nên đã đổi thành Vạn Phúc.
"The La, lĩnh Bưởi, chồi Phùng
Lụa vân Vạn Phúc, nhiễu vùng Mỗ bên..."
"Thì ra là nơi này." Hiếm khi đầu óc Mộc Miên lại 'hoạt động' năng suất đúng lúc như vậy. Cô hết nhìn tấm bia đá lại ngó sang những tà áo rực rỡ quanh mình, thầm cảm thán hóa ra mình đang đứng giữa "thủ phủ" của những tấm lụa trứ danh.
"Phu nhân." Khúc Thừa Dụ đan tay kính cẩn vái chào.
"Mới vài năm không gặp mà Dụ đã lớn thế này rồi, ta suýt chút nữa là không nhận ra con đấy." Người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi mừng rỡ lên tiếng. Bà vận bộ trang phục màu tím than nhã nhặn, đeo chuỗi hạt phỉ thúy xanh mướt. mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ toát lên vẻ sang trọng quyền quý.
"Phu nhân quá khen. Người vẫn khỏe chứ ạ?"
"Ta khỏe, vẫn khỏe cả." Bà mỉm cười đôn hậu.
"Cha con có chuyển lời hỏi thăm người. Ông còn đặc biệt dặn con mang theo một hộp trà Móng Rồng cùng bộ ấm sứ men xanh để làm lễ vật biếu người ạ."
"Khúc công thật là quá khách sáo rồi."
Sau vài câu hàn huyên, Khúc Thừa Dụ cùng Kỳ và Mộc Miên được dẫn vào một khuôn viên rộng lớn. Không gian tràn ngập sức sống với hình ảnh các mẹ đang thoăn thoắt cho tằm ăn, các chị ngồi quay sợi nhịp nhàng, tiếng cười nói rôm rả vô cùng.
"Bà ấy là ai thế?" Mộc Miên hơi nhón chân, lí nhí hỏi khẽ bên tai Kỳ.
"Vợ của Cao đại nhân."
"Có phải tên... Lã Thị Nga không?"
Kỳ hơi khựng lại, đôi lông mày nhướng lên đầy nghi hoặc: "Sao ngươi biết?"
"À... thì..." Mộc Miên đảo mắt, nhanh trí đáp: "Trước khi nhập phủ, ta hay ra khu chợ ven sông chơi, nghe mấy ông thương lái kháo nhau nên tình cờ biết được thôi."
Cô thầm mở cờ trong bụng, tự thấy đời mình đúng là trúng số độc đắc. Toàn những nhân vật máu mặt trong sử sách mà cô cứ thế lần lượt chạm mặt bằng xương bằng thịt thế này.
"Biết con đến nên ta đã đích thân xuống bếp đấy." Bà Thị Nga nói với Khúc Thừa Dụ.
"Vâng. Làm phiền phu nhân quá ạ."
Gian phòng khách tuy không quá rộng lớn nhưng cách bày biện lại rất trang nhã. Trên bàn, các món ăn đều mang vẻ thanh đạm, hài hòa. Khúc Thừa Dụ đứng đợi bà Thị Nga an tọa trước rồi mới lễ độ ngồi xuống vị trí đối diện.
"Con dùng bữa đi cho nóng. Đi đường dài chắc là đói rồi đúng không?" Bà vừa nói vừa ân cần gắp một miếng thịt cá trắng ngần vào bát cho y.
"Con xin."
"Ngon không? Nào thử món này nữa."
"Tay nghề của người vẫn xuất sắc như ngày nào." Khúc Thừa Dụ từ tốn đáp sau khi nếm thử, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng chân thành.
"Vậy thì con phải ăn nhiều vào đấy."
"Vâng ạ."
"Mới đây mà đã năm năm rồi. Thời gian không chờ ai." Bà Lã Thị Nga đăm chiêu nhìn chàng thiếu niên trước mặt, rồi bất giác buông một tiếng thở dài trĩu nặng.
"Từ lúc bà Phù Dung đi, ta cũng mất người tri tâm tri kỷ. Nếu như bà ấy còn sống để nhìn thấy con trưởng thành thế này, thì tốt biết mấy..."
Khúc Thừa Dụ cảm thấy cổ họng nghẹn đắng, ký ức cũ ùa về làm ngực y thắt lại. Tuy vậy, y vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhẹ nhàng an ủi: "Những năm qua nhờ có người thường xuyên quan tâm, chiếu cố, lòng con cũng bớt đi phần nào đau đáu về chuyện cũ. Phu nhân cũng đừng quá đau buồn mà ảnh hưởng đến quý thể."
"Ừ, thôi... ta không nhắc chuyện buồn nữa." Bà khẽ xua tay, lấy lại vẻ tự nhiên: "Ta nhớ còn gần tháng nữa mới tới kỳ học, sao năm nay con lại tới sớm thế này?"
"Thưa, cha nói cần đến thu xếp chỗ ăn ở nên con mới xuất phát từ sớm ạ." Y đáp.
"Thế thì tính ra vẫn còn thư thả thời gian, hay cứ ở lại chơi vài ngày. Sáng mai ta đưa đi tham quan một chút cho biết."
"Được vậy thì còn gì bằng ạ."
Mộc Miên đứng khép nép trước cửa chờ hầu. Có thể thấy rõ Khúc Thừa Dụ chẳng buồn che giấu vẻ chán ghét dành cho Cao Biền, nhưng đối với phu nhân của lão, y lại vô cùng kính trọng. Hóa ra, bà Thị Nga vốn là bạn cũ của mẹ y.
"Người ngủ ngon chứ ạ?" Khúc Thừa Dụ luôn giữ thói quen dậy đúng giờ, sáng sớm đã có mặt để thỉnh an.
"Ta có tuổi rồi, ngủ được bao nhiêu. Các con thì sao, sáng nay trông cả ba đều phấn chấn hơn đấy."
Dứt lời, bà Thị Nga chuyển ánh nhìn sang Kỳ và Mộc Miên, ôn tồn hỏi: "Hai con tên gì?"
"Bẩm phu nhân, con tên Kỳ." Kỳ hơi ngỡ ngàng, vội vàng khoanh tay cung kính.
"Bẩm phu nhân, con tên Mộc Miên ạ." Thấy Mộc Miên còn đang ngẩn ngơ, Kỳ khẽ huých cùi chỏ nhắc nhở, cô liền nhanh ý đáp lời.
"Con gái nhà ai mà xinh xắn quá, lớn lên chắc chắn sẽ trở thành mỹ nhân thôi."
Dù chẳng ngẩng đầu, Mộc Miên vẫn nghe thấu tiếng cười giễu cợt đầy ẩn ý của Kỳ. Lửa giận trong lòng bốc lên hừng hực, cô nghiến răng thầm rủa: "Dù là lời khách sáo thì bà đây cũng mát lòng mát dạ nhé, đồ quỷ!"
Thế nhưng, khi cất lời, giọng cô vẫn lễ phép: "Phu nhân quá khen, con không dám nhận đâu ạ."
"Đi theo ta nào, để ta dẫn các con đi tham quan. Chỗ ta chẳng có gì ngoài vải vóc, nhưng cũng có vài thứ đáng xem đấy." Bà Thị Nga vẫy tay, nét mặt rạng rỡ.
"Vâng, được phu nhân dẫn đường thì còn gì bằng. Con cũng đang rất nóng lòng." Khúc Thừa Dụ gật đầu, mỉm cười rồi sải bước theo sau.
Mấy vại nước đủ màu bày la liệt, bên tai còn nghe thấy tiếng khung cửi kẽo kẹt kêu. Thêm những sào tre phủ từng dải lụa xếp thành hàng dài, đều tăm tắp. Quang cảnh vừa mộc mạc lại lãng mạn.
"Ở đây ta chủ yếu lấy sợi từ kén tằm, song bông gai vẫn được tận dụng. Sợi bông và gai dệt được vải thô, vải mộc, độ bền rất cao. Còn đũi, the, lãnh và gấm thì nhất thiết phải dệt từ sợi tơ tằm nguyên chất." Bà Thị Nga vừa đi vừa giảng giải.
"Lần trước ta có gửi cho con vài xấp lãnh mặc hè, đúng màu lam con thích đấy, đã dùng chưa?"
"Vâng, lãnh làng Vạn Bảo danh bất hư truyền, không đâu sánh bằng. Phu nhân chu đáo quá." Khúc Thừa Dụ khẽ gật đầu, rồi chỉ tay về phía những vại gốm lớn: "Vại nước đằng kia là thuốc nhuộm chàm phải không ạ?"
"Phải, chuộng nhất vẫn là các sắc lam, chàm, tím. Không chỉ vì kỹ thuật nhuộm công phu mà nguyên liệu cũng thuộc loại quý hiếm."
"Những màu ấy đều rất sang quý, giá cả đều khá đắt đỏ." Y gật gù.
Bà Thị Nga bật cười, vỗ nhẹ vào lưng y: "Đúng là xuất thân nhà buôn không sai vào đâu được, mở miệng ra là tính toán ngay."
"Con thất lễ rồi. Xin phu nhân cứ tiếp tục ạ." Khúc Thừa Dụ khiêm nhường đáp.
"Ta lấy ví dụ, muốn nhuộm được sắc chàm ưng ý, phải ngâm lá từ hai đến ba ngày, sau đó hòa vôi vào, để lắng thêm một ngày nữa rồi mới gạn bỏ nước trong, chỉ giữ lại phần cốt. Chờ đến khi cao chàm ráo mặt thì đem trộn cùng chút rượu."
"Tiếp đó, lọc tro bếp lấy nước rồi từ từ hòa cao chàm vào. Phải đợi thêm vài ngày, cho đến khi khuấy thùng chàm mà thấy hiện lên những hoa chàm li ti, lúc ấy mới có thể bắt đầu nhuộm vải."
Bà Thị Nga vén tay áo, cầm chiếc gậy dài đảo mảnh vải trắng trong thùng: "Lúc nhuộm phải thật đều tay và chỉ đảo theo một chiều duy nhất để sắc màu thấm sâu vào từng thớ vải. Khi phơi cũng phải chọn nơi có gió nhẹ, tránh nắng gắt làm hỏng sắc độ."
"Kỳ công quá ạ!" Mộc Miên không kìm được mà trầm trồ thành tiếng.
"Con có muốn thử làm không?"
"Dạ... con..." Cô hí hửng, có điều vừa mới bước lên thì liền ngoái đầu nhìn Khúc Thừa Dụ như hỏi ý.
"Có ạ!" Nhận được cái gật đầu nhẹ của y, cô mới dõng dạc đáp lời.
"Mỗi xấp vải từ khi còn là kén, sợi tơ cho đến lúc dệt thành hình, thành dạng, rồi kinh qua các bước nhuộm phơi, thêu hoa... đều mang theo cả tâm huyết của người làm ra nó. Có như vậy, tấm lụa mới có hồn, mới thực sự trở thành một phần bản sắc của đất An Nam ta." Bà mỉm cười hiền hậu.
"Vậy còn màu đỏ thì sao ạ? Có chuộng không ạ?" Mộc Miên tò mò hỏi.
Bà Thị Nga khẽ lắc đầu: "Màu đỏ tuy bắt mắt, nhưng xét về độ phổ biến thì không bằng các sắc trầm hay lam đâu con."
"Lạ nhỉ... Vậy khi cưới gả, tân nương thường mặc màu gì ạ?"
"Áo cưới truyền thống thường là màu lam. Có nơi lại chuộng khoác áo the đen bên ngoài, rồi khéo léo phối thêm lớp áo hồng, áo xanh bên trong."
"Màu đỏ đẹp như vậy mà..." Mộc Miên nghe xong liền rũ mi, giọng nhỏ dần, có chút tiếc nuối hiện rõ trên khuôn mặt.
"Phu nhân ơi, người sang bên này xem giúp chúng con cái này với!" Một giọng nói lạ từ phía xưởng nhuộm vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
"Ta đến ngay đây! Dụ này, ta có chút việc cần xử lý, các con cứ tự nhiên dạo chơi nhé."
"Vâng, người cứ thong thả ạ." Khúc Thừa Dụ khẽ cúi đầu tiễn bà.
Gió thổi nhè nhẹ, những dải lụa lay động tựa như sóng vỗ dập dìu. Mộc Miên chậm rãi bước đi giữa các sào tre, biển màu diệu vợi vây quanh khiến tâm trí cô bắt đầu choáng ngợp. Nó mang lại thứ cảm giác không chân thật, giống như bị ảo giác dẫn dắt mà lạc vào mê trận, khiến cô có chút sợ hãi.
Đúng lúc ấy, một bàn tay vững chãi bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, kéo cô thoát khỏi cơn ảo mộng. Mộc Miên giật mình, tầm mắt một lần nữa rơi vào lồng ngực rộng của Khúc Thừa Dụ.
"Nơi này rộng lắm, ngươi đi lạc ta sẽ không tìm được đâu." Giọng nói trầm ấm phả nhẹ lên đỉnh đầu, khiến tim cô hẫng đi một nhịp.
"Vâ... vâng." Mộc Miên lí nhí, vô thức lùi lại một bước nhưng cổ tay vẫn nằm gọn trong tay y.
"Ngươi thích màu đỏ à?"
"Dạ?"
"Ta hỏi ngươi thích màu đỏ à?" Khúc Thừa Dụ lặp lại, ánh mắt khóa chặt lấy bóng dáng nhỏ bé trước mặt.
"Đúng rồi ạ."
"Sao lại thích?"
"Công tử... có thể buông tay ra trước được không ạ?" Cô chớp mắt, không gian chật hẹp, khoảng cách giữa hai người lại quá gần. Cô không dám ngước lên, cũng không thể mãi nhìn xuống.
"Trả lời ta đã, rồi ta sẽ thả ngươi đi." Y không buông, ngược lại còn thấp giọng hơn
"Lúc ta còn nhỏ... cha ta từng kể, vào ngày thành hôn mẹ đã mặc áo cưới màu đỏ, cổ đeo kiềng bạc, tay cầm hoa huệ trắng. Cha bảo đó là dáng vẻ đẹp nhất mà ông từng thấy, đến nỗi cả đời không quên. Cho nên ta cũng vì thế mà vẫn luôn yêu thích màu này."
"Ra vậy."
Mộc Miên chẳng thể nhìn rõ biểu cảm của Khúc Thừa Dụ lúc bấy giờ, chỉ thấy lồng ngực y khẽ rung lên. Có lẽ vì cô đang quá bối rối đến mức ù tai, nên mới nghe ra trong thanh âm trầm thấp ấy có một tiếng cười khẽ.
Hai ngày sau, ánh ban mai nhuộm vàng giàn thiên lý trước hiên. Những chùm hoa xanh lục treo mình lủng lẳng trên giàn, dịu dàng tỏa hương.
"Công tử!"
Khúc Thừa Dụ vừa ngẩng đầu đã thấy bóng dáng Mộc Miên đang hăm hở chạy về phía mình, tà áo tung bay trong nắng sớm.
Không có gì cầu kỳ, chỉ là kiểu áo vạt trái đè vạt phải thông thường, tà dài qua gối và thắt eo gọn gàng, ống quần không thùng thình mà vừa vặn thoải mái, cổ tay được bó sát để thuận tiện di chuyển. Tóc cột cao tôn lên gương mặt sáng trong như trăng rằm, đôi mắt to tròn đen láy. Khúc Thừa Dụ không bao giờ có thể ngờ đến, chỉ một nụ cười đã khiến y bị hạ gục triệt để.
Thời khắc đó giống như có gió xuân thổi qua, hoa nở bướm lượn. Giọt nắng cũng vì ưu ái cô mà dịu dàng đổ xuống vai gầy. Rực rỡ như đóa hoa Mộc Miên trong tranh y đã vẽ, lộng lẫy vô cùng. Trái tim khô cằn của y chợt xuất hiện một vết nứt, nó cứ lớn dần lớn dần. Khoảng không u tối bỗng chốc bừng sáng. Trống ngực đập dồn dập như muốn nổ tung. Y không thể hình dung được một người nào khác phù hợp với màu này hơn cô. Không thể có người nào xinh đẹp trong màu đỏ hơn cô.
"Đồ của ta vẫn còn mặc tốt, sao công tử lại phải nhọc lòng như vậy."
Mộc Miên đứng trước mặt y, lòng vẫn chưa hết ngỡ ngàng. Chẳng biết y đã âm thầm an bài từ lúc nào, mà mới hừng sáng cô đã nhận được mấy bộ y phục mới tinh tươm. Thậm chí, còn có người mang nước vỏ bưởi thơm nồng đến giúp cô gội đầu, chải tóc và thay quần áo.
"Công tử? Công tử?"
"Ừm... Ngươi đang tuổi ăn tuổi lớn, trước sau gì chẳng phải thay đồ mới. Tiện tay thì ta bảo họ làm luôn thôi."
Mộc Miên thầm nghĩ bụng: "Ôi trời, nghe sao mà miễn cưỡng thế không biết..."
"Ngươi... có thích không?" Khúc Thừa Dụ bỗng hỏi, y cảm nhận rõ lòng bàn tay mình đang rịn đầy mồ hôi.
"Vâng, có chứ! Ta thích lắm! Tạ ơn công tử."
"Chà, đẹp quá. Rất vừa vặn." Bà Thị Nga từ đâu bước tới, vừa tấm tắc khen vừa ân cần chỉnh lại cổ áo cho Mộc Miên.
"Cũng là nhờ đôi bàn tay khéo léo của phu nhân cả." Khúc Thừa Dụ khẽ đáp.
"Xem con khéo ăn nói chưa kìa."
"Phu nhân! Phu nhân ơi, không xong rồi! Lão Hà trưởng thôn muốn giết trâu!" Một gia đinh hớt hải chạy vào, hơi thở đứt quãng.
"Sao lại thế?! Lệnh cấm giết trâu bò đã ban hành từ lâu, chẳng lẽ lão không biết?" Bà Thị Nga chau mày, sắc mặt đanh lại.
"Bẩm, cả thôn đều đồng tình nên lão mới lớn gan như thế. Chúng con đã hết lời can ngăn nhưng lão chẳng thèm để vào tai."
"Mau đi thôi, kẻo không kịp mất!" Bà Thị Nga hấp tấp bước đi.
"Con cùng đi với người." Khúc Thừa Dụ lên tiếng
Con trâu đang thở phì phò, bốn chân bị dây thừng trói chặt, đổ gục trên đất. Đôi mắt nó mở to đầy kinh hoàng như thấu hiểu định mệnh sắp tới. Một gã đàn ông vạm vỡ cầm con dao chọc tiết sáng loáng, bén ngót kề sát vào cổ nó, chỉ chực đâm xuống.
"Dừng tay!" Bà Thị Nga hét lớn.
"Lão Hà! Không được giết trâu! Ông làm thế này là khinh nhờn luật lệ, coi thường phép tắc của làng này sao?"
"Phu nhân ơi, hôm nay giỗ cụ mà không có nổi dĩa thịt để lên bàn thờ, không đãi người trong họ được mâm cỗ thì tôi đây còn mặt mũi nào!" Gương mặt Lão Hà co nhúm lại.
"Con trâu là đầu cơ nghiệp! Không có trâu lấy gì cày bừa, gieo mạ? Các người giết nó rồi, no được bữa hôm nay, vậy ngày mai ngày kia lấy gì bỏ bụng?" Bà Thị Nga gắt lên.
"Lúa gạo gặt xong, hết nộp thuế lại đến cống nạp, có giữ lại cũng chẳng được bao nhiêu! Giữ trâu cũng bằng thừa!" Lão Hà quăng con dao xuống đất, gầm gừ.
"Nói như các người thì tốt nhất khỏi cần ăn cơm nữa, vì đằng nào chẳng đói lại." Kỳ khoanh tay, nhếch mép mỉa mai.
"Kỳ! Giữ mồm giữ miệng." Khúc Thừa Dụ nghiêm giọng nhắc nhở.
"Hơn nữa, dân làng ở đây đều theo phu nhân học nuôi tằm dệt vải cả rồi, đâu còn cần việc đồng áng như trước nữa." Lão Hà ra sức phân bua, đám đông phía sau cũng rộ lên hưởng ứng: "Đúng thế! Đúng thế!"
"Thôi khỏi nói nhiều, xẻ thịt trâu đi! Chúng tôi đói lả cả rồi!"
"Ta đã bảo không được là không được!" Bà Thị Nga vẫn giữ thái độ quả quyết.
Lão Hà tiến tới một bước, gằn giọng: "Phu nhân à, người tránh ra đi. Phận đàn bà thì đừng có chen chân vào chuyện của đàn ông!"
"Nực cười! Lý lẽ nào có phân biệt đàn ông hay đàn bà, chỉ phân biệt đúng hay sai." Khúc Thừa Dụ lạnh lùng tiến lên, khí thế áp đảo khiến đám đông khựng lại.
"Vị công tử này từ đâu tới? Người ngoài thì biết cái gì!"
"Biến đi! Đừng ở đây lo chuyện bao đồng!" Vài gã thanh niên trai tráng bắt đầu nóng nảy, chúng hầm hầm lao về phía Khúc Thừa Dụ.
"Có ta ở đây! Xem ai dám động vào một sợi tóc của công tử!"
Chỉ trong chớp mắt, Mộc Miên dùng mũi chân hất mạnh thanh tre dưới đống củi khô lên, vung tay bắt gọn rồi thủ thế chắn trước ngực. Mái tóc đuôi ngựa tung bay trong gió như một ngọn lửa bất diệt. Bóng lưng nhỏ bé như vậy lại ngập tràn khí thế.
Hết Chương 18
Chú thích:
1. Làng Vạn Phúc vốn có tên Vạn Bảo, do kị húy nhà Nguyễn nên đã đổi thành Vạn Phúc. Theo truyền thuyết, cách đây khoảng hơn 1100 năm, bà A Lã Thị Nương (Lã Thị Nga) là vợ của Cao Biền, từng sống ở trang Vạn Bảo. Trong thời gian ở đây, bà đã dạy dân cách làm ăn và truyền nghề dệt lụa.
2. Hoa chàm là một lớp bọt không tan khi chất nhuộm chàm đã đạt đến độ có thể đem đi nhuộm vải. (Tham khảo từ nội dung từ video Quy trình nhuộm chàm của kênh TikTok Đông Phong [@dongphongvn] - ĐÃ NHẬN ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA PAGE)