Thôi, Trăng.
Đêm nay trăng rối bời bời Lấy mây làm gối lấy trời làm chăn Trăng nằm trăng tỏ khăng khăng: “Yêu đâu ngọn gió lăn tăn trong lòng Yêu gì mấy buổi nhớ mong Yêu đâu những lúc còn trông nhau về Yêu chi mấy buổi bộn bề Gió bên trăng khó, vỗ về trăng vui Nay giờ gió đã yêu vui Trăng đây bạn hữu lui thui một mình Một mình thì cứ một mình Có đâu mà phải buồn mình tiếc ta…” “Ừ thì trăng chẳng thiết tha Thế sao trăng khóc trăng ca bài buồn Biết tình bạn chẳng luôn luôn Mà trăng vẫn cứ sầu muôn tháng ngày…” “Trăng buồn trăng tủi há mày Trăng buồn trăng tủi có mày thương chăng?” Cây làm giấy lá làm khăn Trăng thương ngọn gió bao năm bạn bè Nay bè cũng chẳng còn bè Nay bè cất bước say hè cùng ai Trăng cười tỏ vẻ ra oai: “Xời, đâu mấy bước ai thương ai chờ Cứ mặc yêu tuổi ấy mờ Dù sao cũng cứ bạn nhờ mình vui Vui thì mình cũng có vui Chỉ sau hơi khó cùng vùi cùng đau Cơ mà cũng chẳng có sao Người thương bạn nhất chẳng nao núng lòng Chốc mà tỏ bạn tiếng lòng Bạn thương bạn nhớ rồi đồng tiếng yêu. Thân là bạn hữu thân yêu Tao đây lủi thủi cũng kiêu thấy mồ!” Trăng cười miệng cứ bô bô Mà lòng trăng dậy xô xô sóng trào Trăng cười trăng bảo tào lao Trăng đây mà lại tiếc vào mấy năm? Khốn chi cho vẻ lạnh căm Lạnh như nước mắt đăm đăm hai dòng Thôi thì buồn nốt ngày trông Trăng lau nước mắt: “trăng không buồn lòng” Trăng cười trăng sáng bảo: “Xong! Giờ tao sẽ ngắm mênh mông biển trời Vốn chẳng chỉ gió vui chơi Nay tao cũng sẽ hết hơi hết mình Mắc gì cứ mãi đinh ninh Rằng tao với gió chẳng tình nhưng yêu…” _ Sài Gòn, 07/09/2020; đêm rồi, trăng khóc rồi, hay là ai…? __________ Ở Sài Gòn, ngắm trăng đẹp nhất chắc chỉ có ở gần hầm Thủ Thiêm hoặc ở các công viên lớn. Nơi chụp được ánh trăng kia là công viên Gia Định. Công viên này gần mấy toà Novaland lớn lắm, khi đèn lên thì đẹp, hoa lệ đáng ghen tỵ. Nhưng buồn, ở đâu cũng vậy, càng giàu thì ta lại càng buồn cho cái nghèo dưới đó… |
0 |
