Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Một hai ba bốn sáu

Chương 11: Động chạm

Cảnh báo

Tác giả không cổ xúy cho những hành vi, từ ngữ mang tính bôi bác, xúc phạm trong truyện.

Khi bắt gặp một nét chữ cong vút hay một cánh hoa mịn màng trong món quà của mình, Hạnh nhìn nhận chúng như cái đẹp vô tình, tinh ý lưu lại thành những bức hình số. Hết lễ, nó ngắm nghía cảm thán, thuộc luôn vị trí các bức hình trong máy.

[Cô dạy Văn: cô cảm ơn con gái nhá. Lời chúc sáng tạo ghê]

Đặc biệt, nó xem tin nhắn này không dưới mười lần để có dịp tự hào về bản thân, vì đã nhanh trí nhờ vả đúng người. Bà chị dự kiến được trả công bằng tin nhắn cảm ơn.

Một thứ hai đầu tuần đáng để cố gắng chăm ngoan. Ruy băng, giấy màu còn rớt rơi dưới đáy cặp. Hạnh bốc chúng lên, thả gọn kẽ dưới đáy chiếc hộp khác mang tên Tinh túy. Sách, vở được trở về với cặp thì âu yếm, dựa dẫm nhau như anh em một nhà. Hậu ngày Nhà giáo, hoa hòe, thiệp thúng vẫn được trao gửi dù trễ hẹn.

– Con chúc cô Hai mươi tháng Mười một vui vẻ, mạnh khỏe, xinh đẹp ạ.

– Ui giời qua lễ rồi mà con?

Cứ thấy món quà, là như thấy viễn cảnh nó nhếch nhác trong thùng rác. Hạnh toát mồ hôi một lúc. Vì hãi mùi hôi thối, sau cùng nó từ bỏ ý định bới tung mấy cái thùng xanh xanh ấy chỉ để xem liệu các cô có lương tâm hay không. Nó bận sôi máu, gặm nhấm cú đá xéo qua mạng của con Trang, được thằng Bách phổ cập qua tin nhắn.

[Bách: Trang vừa nói xấu mày đó. Đừng nói cho ai là tao nói cho mày biết nhá]

[Hạnh: nó nói cái gì]

[Bách: nó bảo mày là]

Eo ơi ai đó đang mua giữa chừng thì bị cướp tiền à mà cô này thì có hoa, cô kia thì chả có]

[Hạnh: con này chui trong áo tao hay gì mà phán như kiểu đúng rồi í]

Cái áo bỗng râm ran. Trang đã theo tới hẳn chợ hoa, chiêm ngưỡng mặt tên cướp, vậy chuyện nó sống dưới gầm giường Hạnh cũng khả thi hết sức. 

[Hạnh: khó chịu]

[Hạnh: thôi đi ngủ]

Hạnh báo cáo cho An. Hai đứa lục lọi ký ức hôm Hai mươi tháng Mười một. An phát hiện ra sự thật động trời. Đỏ mặt tía tai cả đôi.

[An: nó kháy có sai đâu, có điều thẳng thắn quá]

k-k-k]

[Hạnh: sai cái gì mà sai. Có bị cướp tiền đâu, trù ẻo nó vừa vừa thôi chứ]

[Hạnh: tớ quý ai thì tớ tặng nhiều hơn, có cái gì đâu]

An nhếch mép. Bạn nó lái sang chủ đề khác với cái khí thế bức bối.

[Hạnh: à mà dạo này tớ không thấy lớp trưởng lớp cậu chơi với lớp trưởng lớp tớ]

[An: tớ cũng không để ý mấy]

Đại loại rằng, Trang xuất hiện tình thân mến thương với thằng đầu gấu cùng lớp. Do bản tính dị ứng gấu, kết hợp nỗi sợ bị cuốn vào thói đú đởn, Băng Băng xách cẳng chạy đi. Hạnh tuôn ra bài phân tích rất chuẩn chỉnh là nhờ cái tật thường xuyên bén mảng đến chỗ Hạnh của cặp đôi mồm to kia, khiến nó xiêu lòng, phải chực chờ quan sát.

[An: mới tí tuổi đầu]

[An: cứ chơi với cái thằng Quyền đấy thì tình bạn sớm tan thôi]

[Hạnh: ha ha, tớ thấy Băng tỉnh táo phết]

[An: tỉnh táo con khỉ]

Nó còn bảo tớ chảnh chọe dù tớ rất là thân thiện]

[Hạnh: nó bảo cậu chảnh thì phải có lý do chứ]

[An: ghét là ghét, chả có lý do. Tớ chảnh với nó luôn]

Lý do xuất phát từ một cái vênh mặt. Trong trí nhớ Băng Băng, dù quen mặt biết mũi nhau nhưng con cao kều đó vẫn biểu hiện như người dưng nước lã. Vừa từ chối chào hỏi, vừa vênh mặt hất cằm, có vẻ ra kiểu ta đây. Chuyện bé nó xé ra to, đem chia cho bọn cùng lớp. Dẫu vậy, uy tín của An cứ giữ nguyên, thù hằn giữa hai đứa cứ tăng điên. Một sự tích ra đời.

***

Dạo này thi thoảng Hạnh đón lấy cái chào hỏi thân thiện từ bạn thân cũ. Hích vai, đá cẳng, lườm nguýt, Hạnh đoái hoài tất cả, oai oái bấm điện thoại.

[Hạnh: lại được nước lấn tới. Tớ hiền quá hay sao hả]

[An: chưa ăn đấm chưa biết đổ lệ đâu]

An cân nhắc tu bổ cho bạn một khóa học múa võ với trình độ khua chân múa tay của bản thân. Hạnh bịa đặt một loạt chứng bệnh trong người mình, nào là trật khớp, mỏi gối, nhức vai nhằm từ chối khóa học, rồi tắt điện thoại.

- Sao lại vứt giấy lung tung đây con?

Bà mẹ mò mẫm, hất vèo đống rác ứ đọng dưới chân bàn. Thôi ủ thân trong chăn, Hạnh vùng dậy, nhặt lấy phiếu đăng kí tham quan. Tờ giấy nhăn nheo trong thùng rác.

- Trường chúng ta sẽ tổ chức tham quan đến Hồ Núi Cốc vào thứ bảy tuần sau, tức ngày mồng năm tháng Mười hai. Còn lịch thi cuối kì một dự kiến sẽ diễn ra vào tuần thứ mười sáu và mười bảy của năm học – Hiệu trưởng thông báo.

- Nghĩa là thi cuối kì vào cuối tháng Mười hai à?

- Chủ nhật, sáu, thứ hai, bảy... Ờ đúng.

Hạnh rủ An cùng viện những lý do khác nhau để trú trong nhà hôm thứ bảy tuần sau: hãi cảnh đi chơi trong lo lắng, sợ tốn tiền trả góp mua nhà, không kịp thời giờ ôn thi... 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px