Mưa Thu, Trăng Đông

Chương 21: Tâm tư tình hình


Cánh cửa phòng làm việc của Minh tầng 30 toà nhà P bị đẩy cái “RẦM”.

Mọi người xung quanh không cần nhìn cũng biết là ai, thậm chí chẳng buồn quan tâm. Cả cái công ty này, chỉ có đúng một người dám coi cái phòng Giám đốc này là cái chợ.

Linh đi xồng xộc vào, mặt hầm hầm. Cô kéo cái ghế đối diện Minh, ngồi phịch xuống rồi giơ lên cây kẹo mút, vặn bóc vỏ nhanh bỏ vào miệng.

Minh vẫn dán mắt vào màn hình, tay di chuột, giọng đều đều không cảm xúc: “Vào không gõ cửa. Trừ lương.”

“Eo ôi! Anh trừ đi em mách bác Hai.” Linh vắt chân chữ ngũ, vừa mút kẹo vừa nói: “Với lại, em đang mang ‘tin mật’ tới cứu rỗi cuộc đời tẻ nhạt của anh đây. Biến căng đét đèn đẹt!”

Minh vẫn không ngẩng đầu: “Biến gì? Lại xin nghỉ phép đi đu concert hả? Duyệt, đi đi cho khuất mắt.”

“Xì! Tầm thường!” Linh đập bàn cái một cái, rồi chồm người tới dí mặt sát vào máy tính của Minh: “Chuyện ‘đồng nghiệp thiện lành’ của em đó. Bà Di! Bả vừa đại chiến với Thanh xà - Bạch xà bên Truyền thông ngay công ty. Mọi người bu vào hơi bị đông!”

Ngón tay đang nhấp chuột của Minh dừng lại. Anh từ từ ngước lên, dựa lưng vào ghế, ánh mắt sắc lạnh nhìn Linh đang nhướn nhướn đôi lông mày liên tục.

“Nói cho rõ.”

“Thì hai bà Tâm với Lan đó. Chặn đường gây sự.” Linh khoa tay múa chân diễn tả: “Tụi nó nói Di ngủ với anh. Dùng từ ngữ tởm lắm nha. Kêu là phải có ‘kỹ năng giường chiếu’, phải ‘tăng ca’ trên giường thì làm việc với anh mới thuận lợi như vậy.”

Minh lẳng lặng tháo mắt kính ra, đặt xuống bàn. Mọi động thái của anh trông thì có vẻ bình thường, song Linh biết ông anh mình đang “nóng máu” rồi.

Ánh mắt Minh tối sầm lại: “Tiếp.”

“Em tưởng Di khóc rồi chứ. Ai ngờ...” Linh chậc một tiếng tấm tắc, mắt sáng rực vẻ sùng bái: “Bả bật lại tanh tách! Đòi lôi lên Nhân sự, đòi trích xuất camera, dọa kiện tụi nó vu khống. Ngầu bá cháy quá trời!”

Minh nhếch mép với một nụ cười hài lòng.

“Chưa hết đâu!” Linh chỉ tay vào mặt Minh: “Cái này mới quan trọng nè. Anh biết sao bả đang nhịn mà bả nổi điên không? Tại tụi nó xúc phạm anh đó.”

Anh cau mày nhẹ.

Linh bắt chước giọng điệu đanh thép của Khả Di: “Anh Minh là đối tác tử tế, đàng hoàng. Câm cái miệng bẩn thỉu lại trước khi nhắc đến anh ấy!”

Diễn xong, Linh trở lại vẻ mặt tưng tửng, nháy mắt: “Đó, nguyên văn đó. Bả bênh anh chằm chặp luôn. Giữa cái chốn thị phi này mà có người dám đứng ra đỡ đạn cho cái danh dự ‘nát bươm’ của anh, hiếm lắm à nghen.”

Minh im lặng. Bàn tay anh gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn. Cô ấy gọi anh là “tử tế”? Bảo vệ anh trước mặt cả công ty?

Đã vài ngày trôi qua, từ sau cái đêm ở quán Barri đó, Khả Di như bốc hơi khỏi thế giới của anh. Không còn những tin nhắn trêu chọc, cánh cửa ban công tầng 21 luôn đóng kín mít. Có vài lần nghe tiếng động, anh vội bước ra thì chỉ kịp thấy vạt áo cô khuất sau rèm cửa.

Đến sáng nay cô mới gọi cho anh, nhưng cuộc gọi chỉ vỏn vẹn vài câu công việc, giọng điệu khách sáo, lại còn xa cách đến lạ lùng.

Anh biết lý do. Chắc chắn là vì nụ hôn đó. Cô đã nhìn thấy anh thân mật với người phụ nữ khác. Trong mắt cô bây giờ, có lẽ anh chỉ là một gã đàn ông lăng nhăng, một kẻ “chẳng ra gì” khi vừa mới trêu ghẹo cô xong đã ôm ấp người khác.

Minh tự cười giễu chính mình. Một kẻ tồi tệ như vậy mà cô vẫn đứng ra bảo vệ, vẫn khẳng định anh là người “tử tế” sao?

“Này!” Linh thấy ông anh thẫn thờ thì búng tay cái “tách” trước mặt: “Hồn lỡ sa vào đôi mắt Di rồi hả?”

Minh thoáng giật mình quay qua, vội lấy lại vẻ điềm tĩnh: “Nói xong chưa?”

“Xong rồi.” Linh đứng dậy, phủi mông: “Báo cáo hết. Nhiệm vụ của em đã hoàn thành. Anh liệu mà cư xử. Đừng để Di yêu của em thất vọng.”

Cánh cửa đóng lại cái “rầm”, tiếng động vang vọng một lúc rồi mới tắt hẳn, trả lại sự yên tĩnh vốn có cho căn phòng làm việc rộng thênh thang.

Anh xoay ghế một cách chậm rãi, hướng mắt về phía cửa sổ sát đất. Nắng chiều vàng sậm đang len lỏi qua lớp kính mờ bụi, vẽ nên những vệt sáng trải dài trên sàn gỗ bóng loáng.

“Tử tế sao?” Minh lẩm bẩm rồi lại nhìn xa xăm ra phía thành phố.

Từ ngữ ấy, thốt ra từ miệng người khác thì quá đỗi sáo rỗng, nhưng từ cô thì nó lại khiến lồng ngực anh dấy lên một cảm giác thật kỳ lạ.

Anh rung động rồi chăng? Từ khi nào? Từ những lần vô thức tìm kiếm bóng dáng nhỏ bé nơi ban công đối diện, hay từ lúc tự mình bật cười trước những dòng tin nhắn ngốc nghếch của cô?

Hay là... ngay từ khoảnh khắc đầu tiên anh nhìn thấy cô? Tình cảm ấy lớn dần lên lúc nào anh chẳng hay. Tuy nhiên, càng để tâm, anh lại càng chần chừ. Bởi anh nhận ra, giữa anh và cô, hai con người tưởng chừng khác biệt, ấy vậy mà lại giống nhau đến đau lòng. Cả hai đều mang trong mình một tâm hồn chằng chịt những vết xước cũ. Và anh hiểu rõ, một người con gái từng vỡ vụn sẽ khao khát cảm giác an toàn đến nhường nào.

Minh rũ mắt nhìn xuống tay mình, cố tìm lại hơi ấm từ bàn tay mềm mại đã từng nằm gọn trong đó. Ký ức về vụ hỏa hoạn dần hiện về. Giữa lúc đám đông hoảng loạn tháo chạy tìm đường sống, chỉ có cô chọn đi ngược dòng người, lao mình vào hiểm nguy để tìm anh. Và rồi, khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé ấy bất chấp tính mạng kéo anh băng qua làn khói nóng rát khiến trái tim Minh đã hoàn toàn chấn động. Cô đã không bỏ rơi anh. Cái dáng vẻ quyết liệt ấy, liều lĩnh đầy ngoan cường ấy của cô, nó quá lớn lao và cũng quá đỗi rực rỡ trong cuộc đời của anh.

Anh tự hỏi lòng mình, rằng chút rung động này có đủ xứng đáng để che chở cho cô không?

Nhưng rồi, một ý nghĩ khác lại len qua. Anh đưa tay lên, ngón tay xoa nhẹ trên môi: “Mình có đang lo xa quá không?”

Chắc gì cô ấy đã thích anh? Hay tất cả chỉ là ảo tưởng do anh tự vẽ lên từ những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt? Sự lạnh nhạt mấy ngày nay, và cuộc gọi chỉ là công việc đầy xa cách, biết đâu đó là cách cô vạch rõ ranh giới? Có lẽ trong mắt cô, anh chỉ là một gã “đối tác” cần được bảo vệ vì lòng chính nghĩa, chứ chẳng hề có chút tình cảm nam nữ nào.

Thế nhưng, nếu có, dù chỉ một phần trăm là “có” thì sao?

Nghĩ đến đó, anh lại cười, tay day day trán. Một tiếng cười mềm, pha chút tự trào: “Điên thật rồi...”

Một thằng đàn ông gần ba mươi tuổi đầu, lăn lộn với dự án bạc tỷ mỗi ngày. Vậy mà bây giờ lại ngồi đây, xoay mòng mòng vì một khuôn mặt, sợ hãi từng cái nhíu mày của một cô nhóc hàng xóm.

Có điều... đôi môi đang cong dần khép lại, gương mặt anh trở về vẻ điềm tĩnh. Những ngón tay thon dài gõ nhịp đều đều lên mặt bàn.

“Lan... Tâm...”

Giữa cái chốn công sở “tai vách mạch rừng” này, công khai xúc phạm đối tác chiến lược và đồng nghiệp là điều tối kỵ. Anh thừa sức nhấc máy gọi Nhân sự, tống cổ hai kẻ đó ra đường ngay lập tức để trút giận cho Khả Di. Tuy nhiên, chuyện không đơn giản như vậy.

Nếu anh ra mặt xử ép quá lộ liễu, chẳng khác nào anh tự thừa nhận cái tin đồn “bao nuôi” kia là thật. Lúc đó, người chịu tiếng xấu và bị cô lập lại chính là Khả Di. Cô ấy cần sự trong sạch, chứ không cần sự bảo kê mù quáng. Thế nên, muốn xử lý đám này thì anh cần một cái cớ hợp lý hơn.

Và... “Tại sao hai người đó lại dám mạnh miệng như vậy giữa công ty?” Minh nheo mắt suy tính.

Anh với tay lấy điện thoại, bấm gọi cho Linh.

“Alo, Linh.”

“Gì nữa ông anh? Em chưa kịp xuống sảnh mà?” Linh rên rỉ.

“Lan và Tâm ở bên Truyền thông đúng không?”

“Đúng. Nhất là con Lan. Ghê gớm lắm. Nó là đứa tung tin Di làm bậy bạ đó.” 

Minh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, âm thanh đều đều, nói: “Em điện qua phòng Nhân sự TAM ngay bây giờ. Kiểm tra hai hồ sơ đó cho anh. Làm cho kín.”

Mắt Linh bên kia đầu dây dường như sáng rực lên: “Wowww. Tuân lệnh sếp!”

*
Tan sở, Khả Di rồ ga chiếc Vespa màu xanh ngọc, hòa mình vào dòng người đông đúc trên đường phố Sài Gòn giờ cao điểm.

Bầu trời chiều nay thật đẹp biết bao. Những đám mây tím lảng bảng trôi chậm rãi, quyện vào những vạt nắng cam cuối ngày còn sót lại, tạo nên một bức tranh hoàng hôn đầy rực rỡ và cũng có chút gì đó u buồn, như tiễn biệt một ngày dài mệt mỏi với bao lo toan. Đèn đường bắt đầu bật sáng, từng đốm vàng nối đuôi nhau chạy dài tít tắp, len lẫn dòng đèn xe nhấp nháy đỏ khiến con phố như một dòng sông ánh sáng chảy xiết.

Gió chiều thổi ngược, luồn qua từng sợi tóc cô, mang theo chút mát mẻ hiếm hoi còn sót lại giữa cái nóng oi ả của ngày dài. Cơn gió ấy cũng nhẹ nhàng hất văng luôn chiếc mặt nạ “thật vui, thật tích cực” mà cô đã cố gắng đeo suốt ở công ty, để lộ ra lớp mệt mỏi ẩn sâu bên dưới. Những lời thì thầm sau lưng, những ánh mắt dò xét lén lút sau màn hình máy tính từ buổi tranh cãi sáng nay vẫn bám riết lấy cô. Và chỉ cần hít vào một hơi thôi, cô lại cảm thấy mình kiệt quệ thêm một chút.

Đi được một đoạn, Khả Di cho xe rẽ vào một con đường nhỏ. Cô tấp chiếc Vespa vào lề, dừng lại trước một góc ngã tư nơi nhịp sống dường như chậm lại.

Đó là một góc phố cũ kỹ, lọt thỏm giữa những căn nhà cấp bốn san sát nhau, mái tôn thấp tè đã ngả màu rỉ sét vì nắng mưa bao mùa. Tường vôi vàng loang lổ những vệt rêu xanh, phía trên là mớ dây điện đen sầm chằng chịt, vắt ngang bầu trời chạng vạng như một mạng nhện rộng lớn.

Nổi bật giữa khung cảnh có phần lụp xụp ấy là chiếc xe bánh mì nhỏ của dì Tư, nép dưới hiên một căn nhà đóng cửa im lìm. Chỉ là tủ kính đặt trên bộ khung sắt đã tróc sơn, được thắp sáng bởi một bóng đèn dây tóc tròn treo lủng lẳng. Ánh sáng vàng ệch ấm nóng từ bóng đèn soi rõ những ổ bánh mì vàng rộm xếp tầng, và khay thịt nướng cháy cạnh đang bốc khói nghi ngút trên lò than hoa đỏ rực.

Tiếng mỡ rớt xuống than “xèo xèo”, mùi pa-tê béo ngậy hòa với mùi ngò rí thơm nồng bay theo gió, len lỏi vào mọi ngóc ngách của con hẻm nhỏ.

“Dì ơi, cho con một ổ như cũ nha.” Khả Di cất giọng.

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này