Chương 36: Hôm nay cũng vui
Minh đưa Khả Di về đến cửa căn hộ.
“Thôi, em vào nhà nhé.” Cô giơ tay vẫy vẫy, tay kia khẽ nới lỏng bàn tay Minh đang nắm.
Anh liền siết chặt hơn, kéo cô lại gần: “Từ từ đã...”
“Sao ạ?” Khả Di ngơ ngác.
Minh cúi xuống, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên bàn tay cô, ấm áp và chậm rãi.
“Hôm nay, anh hơi say...” Anh thì thầm.
“Ừm...” Khả Di thỏ thẻ đáp, tim bắt đầu đập thình thịch.
“Nếu bình thường, không say, anh có được... thế này không?” Minh ngước lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, ánh đèn hành lang mờ ảo làm nổi bật nét chân thành xen chút tinh nghịch.
Khả Di tròn mắt, má ửng hồng như trái đào chín: “Cái này cũng phải hỏi em sao?” Cô cúi đầu, môi mím chặt. Lòng như ngọn sóng nhỏ, xao động chẳng ngừng.
Minh bật cười: “Sợ em không thích, rồi mắng anh chứ sao.”
“Thì... ai nói gì đâu.” Khả Di lẩm bẩm, má càng lúc càng nóng, ánh mắt lảng đi như cố che giấu vẻ bẽn lẽn: “Mà anh không thấy bạn bè kiểu này... lạ lắm à?”
“Em có thích không?” Minh vẫn nắm tay cô, giọng đùa đùa.
Khả Di lém lỉnh ngước lên: “Thấy... cũng được ạ.”
Minh nhướn mày: “Anh ôm lâu như thế mà chỉ được đánh giá là ‘cũng được’ thôi sao?” Anh kéo cô sát hơn vào cửa, giọng đùa vui: “Hay vào nhà nhé, anh làm lại cho được đánh giá tốt hơn!”
“Anh khùng quá!” Khả Di bặm môi, gò má nóng ran.
Nụ cười trêu chọc trên môi Minh dần khép lại. Anh bất chợt im lặng rồi nghiêng đầu nhìn cô chăm chú, tay vẫn nắm bàn tay cô không rời. Và rồi sau một lúc lưỡng lự, anh mới cất giọng có phần dè dặt, thăm dò:
“Mai anh chở em đi làm nhé?”
Lời đề nghị bất ngờ khiến cô khựng lại. Cô mím môi, dường như đang cân nhắc điều gì đó trước khi lắc đầu: “Thôi, không được đâu ạ.”
“Ừm...” Vẻ tiếc nuối thoáng qua trên gương mặt anh: “Vậy mai mình đi ăn tối?”
“Mai ạ... Tối mai em có hẹn với chị Hương làm báo cáo rồi.” Khả Di ngập ngừng đáp.
“Còn trưa thì sao?” Anh kiên trì.
“Dạ được. Nhưng... rủ thêm mọi người được không ạ?” Cô lí nhí, không dám nhìn thẳng vào anh.
“Em đang mắc cỡ à?” Anh lại trở về vẻ trêu chọc.
“Đâu có! Có gì đâu mà mắc cỡ. Tại đi đông cho vui thôi.”
“À... Anh tạm tin vậy.” Anh mỉm cười, ánh mắt đầy dung túng. Ngón tay anh khẽ xoa bàn tay cô rồi buông ra: “Thôi, anh về. Ngủ ngon nhé.”
“Về dùm em cái!” Khả Di hừ nhẹ, rút tay về đặt lên quai túi xách.
Thế nhưng, anh chưa về ngay mà cúi xuống, im lặng nhìn thẳng vào mắt cô. Dưới ánh nhìn vừa dịu dàng vừa như nhuốm men say của anh, Khả Di cảm thấy hai má mình nóng bừng.
“Anh sao vậy?” Cô nói nhỏ.
“Ngắm em thêm một chút, để tối ngủ mơ cho đẹp.” Anh nháy mắt.
“Đi về đi!!! Say xỉn toàn nói mấy lời kỳ lạ thôi!” Cô đẩy nhẹ vai anh.
“Ha ha, được rồi. À mà, Nguyệt là bạn thân lâu năm của anh thôi.”
“Sao tự nhiên giải thích với em chi nữa...”
“Nãy anh đi ăn với nhóm bạn thân, có cả Nguyệt. Hôm nào sẽ giới thiệu cho em biết.” Minh nghiêng đầu nhìn cô: “Anh báo cáo rồi đó. Đừng ghen nữa nhé.”
“Đã nói là em không có ghen mà!” Cô giật nảy: “Về về!”
“Ha ha. Okie.” Minh quay đi, bước được vài bước rồi lại ngoái lại, vẫy tay với cô lần nữa.
Khả Di cong cánh môi, vẫy tay đáp lại, dõi theo bóng anh cho đến khi khuất hẳn.
Cạch.
Cô mở cửa bước vào nhà. Vừa đóng cửa xong, cô đứng thẫn thờ vài giây. Rồi đột nhiên: “Aaaa!” Cô ôm mặt, nhảy tót lên giường, lăn vài vòng khiến chăn gối tung tóe. “Chuyện gì xảy ra vậy?! Trời ơi!!!”
Khả Di bật dậy, vớ lấy điện thoại trong túi, tay run run mở hộp chat nhóm bạn thân.
Khả Di: Aaaaaaaaaa!
Duy: Gì đó bà nội? Đêm hôm la làng cháy nhà hay trúng số?
Trân: Lại vụ gì? Sếp đì, deadline dí hay thẻ tín dụng hết hạn mức?
Khả Di: Tao với ông Minh...
Duy: Ông giám đốc “đẹp mà đểu” đó hả? Sao? Ổng lừa tình hay lừa tiền mày? Khai mau để tao còn biết đường book vé về xử đẹp.
Khả Di: Bậy bạ! Ổng... mới đưa tao về.
Trân: Rồi sao nữa? Kể lẹ đi má, rề rà tao cọc á!
Khả Di: Ổng ôm tao...
Khả Di: Xong rồi... ổng còn hôn lên trán tao nữa!!!
Điện thoại im lặng vài giây.
Trân: Ét o ét!!! (SOS)
Duy: Ôi vãi vãi vãi!
Duy: Tin chấn động! Cây khô nở hoa rồi bay ơi! Hạn hán bao nhiêu năm cuối cùng cũng có mưa rào!
Trân: Hôn trán luôn? Trời ơi, soft nha mày! Kèo này là “trân trọng” nha, chứ không phải “thịt” nha.
Khả Di: Tụi bay bớt điên dùm tao! Tao đang hoảng loạn đây. Tim tao nó rớt ra ngoài rồi!
Trân: Hoảng cái gì? Thích bỏ xừ ra còn làm bộ. Khai thật đi, lúc ổng hôn mày thấy sao?
Khả Di: Tao... đơ luôn. Chân tay bủn rủn.
Duy: Triệu chứng tụt canxi đó má. Uống viên sủi vô.
Khả Di: Thằng điên này! Ý tao là... tao thấy lạ lắm.
Trân: Lạ là sao? Là thích chứ gì nữa?
Khả Di: Không biết nữa. Tim đập nhanh lắm, nhưng mà tao sợ.
Duy: Sợ gì?
Khả Di: Sợ ổng chỉ do đang say thôi. Với lại tao với ổng đang là bạn mà, tự nhiên giờ tình cảm thấy... sai sai. Nhanh quá không? Tao cũng chưa xác định được là tao thích ổng đến đâu nữa ý.
Duy: Khiếp! Bày đặt “bạn”. Tui mày mập mờ rõ mà “bạn”. Tim đập bịch bịch mà còn kêu “chưa xác định”. Mày định chờ tim nó nhảy ra ngoài múa lân mới chịu nhận hả?
Trân: Thôi kệ nó đi Duy. Con Di nó ngu xưa giờ mà. Cứ từ từ. Nhưng mà tao thấy tín hiệu tốt đó.
Khả Di: Tụi mày đừng có đẩy thuyền lung tung. Để tao bình tĩnh lại đã. Giờ đầu óc tao rối lắm.
Duy: Ờ thì bình tĩnh. Mà tao nói trước, mỡ dâng miệng mèo mà mèo còn ngồi phân tích thành phần dinh dưỡng thì coi chừng con khác nó tha mất ráng chịu.
Khả Di: Kệ tao! >.<
Khả Di dừng tay, nằm ngửa ra giường, mắt dán lên trần nhà, còn đầu óc xoay mòng mòng bởi dòng tin nhắn của Duy. Cô cắn môi, lăn thêm một vòng trên giường.
Duy: Ê! Con kia. Tao chưa biết mặt ông đó nha mày.
Trân: Đẹp trai lắm mày ơi. Tao thấy rồi. Nhìn là nghiền liền.
Duy: Có chồng con rồi thì bớt mê trai đi má.
Khả Di: Duy. Mày sắp về chưa?
Duy: Sắp rồi. Ổn ổn tao về.
Trân: Mày làm gì mà ổn? Đi du lịch thôi mà.
Duy: Tao quay vlog. Phải ổn tao mới về được chứ.
Trân: Đã ghê! Làm sale mà đi quay vlog travel suốt. Mốt ế khách đừng có ăn vạ.
Duy: Kệ tao mày!
Khả Di: Còn mày sao rồi, Trân?
Trân: À thì... Sao đâu. Như mọi ngày thôi mà...
Duy: Ủa? Có gì nữa??? Có chuyện gì ở nhà à? Tao đi vắng có bao lâu đâu mà nhiều vụ vậy ta?
Khả Di: Khi nào mày về tụi mình gặp nhau hàn huyên nè.
Duy: Ok chốt! Chuẩn bị tinh thần rửa mắt xem người yêu của bạn thân.
Trân: Haha. Tao lót dép hóng. Thôi ngủ đi mấy má, con tao nó ọ ẹ rồi.
Khả Di: Ok, ngủ ngon.
Khả Di buông điện thoại xuống, khóe môi cong lên một nụ cười thoáng chút ưu tư. Bỗng dưng, cô lại nhớ về thời sinh viên, khi cả bọn quây quần bên nhau mỗi ngày, ngồi góc quán quen nhâm nhi trà sữa, tâm sự đến khuya mà chẳng biết chán. Vậy mà giờ đây, mỗi người một ngả, ai cũng có guồng quay cuộc sống riêng. Song ít nhất, họ vẫn luôn bên nhau, dù phần lớn chỉ qua những dòng tin nhắn vội vã giữa những ngày bận rộn như thế này.
Nghĩ ngợi thêm một lúc, Khả Di bước ra ban công, hương hoa nhài dịu nhẹ vương trên tóc. Cô đưa ánh mắt suy tư về phía căn hộ của Minh, ngón tay cô vô thức siết nhẹ vào lan can. Còn người bạn này thì sao? Cô và anh chỉ bạn thôi, liệu có ổn không? Vui vẻ như bây giờ... có mãi mãi được không?
Lúc này, từ góc khuất tầng trên, Minh không rời mắt khỏi bóng hình nhỏ bé ấy. Anh rút ra một điếu thuốc, nhưng lại không châm lửa, chỉ để xoay nó giữa những ngón tay. Làn gió đêm mát lành thổi qua mái tóc anh, ấy vậy mà dường như không thể xua đi được nét đăm chiêu trong ánh mắt sâu thẳm.
Những cánh hoa nhài trắng mỏng manh, theo cơn gió lướt đi trong ánh trăng huyền ảo giữa màn đêm yên bình, như đang gửi gắm nỗi niềm băn khoăn của cả hai, cứ thế lơ lửng, đợi một lời hồi đáp.
...
Một ngày mới lại bắt đầu, Khả Di hé đôi mi tỉnh giấc trong một cảm giác lâng lâng dễ chịu. Ánh ban mai len qua rèm, rót vào phòng những vệt sáng vàng ươm ấm áp. Và rồi cô lơ đãng xoay qua xoay lại, bàn tay vô thức ôm lấy hai má nóng bừng, miệng cười khúc khích khi nhớ lại những gì đã xảy ra tối qua. Cả một ngày mệt nhoài bỗng hóa thành một giấc mơ đẹp.
“Thôi nào Khả Di, tập trung lại đi...” Cô lẩm bẩm với chính mình rồi lại bật cười.
Sau khi vệ sinh cá nhân, cô chọn diện một chiếc sơ mi trắng đơn giản cùng quần tây xám, không quên điểm xuyết đôi bông tai nhỏ xinh đầy tinh tế. Đứng trước gương, ngắm nghía bản thân một lượt rồi chỉnh lại nếp cổ áo, cô tinh nghịch búng tay một cái: “Hôm nay Di vẫn xinh. Đi làm thôi!”
Khả Di nổ máy, lái xe vút ra khỏi tầng hầm chung cư. Hòa mình vào dòng xe cộ tấp nập, trong gió sớm thổi tung vạt áo, trái tim cô dường như cũng đang reo vui theo nhịp thở rộn ràng của phố thị.
Đến công ty khi giờ làm việc còn chưa điểm, cô quyết định tự thưởng cho mình chút thảnh thơi ở quán cà phê dưới sảnh. Cánh cửa kính vừa được đẩy ra, hương cà phê nồng nàn quyện cùng mùi bánh mì nướng ngầy ngậy đã ùa tới, ôm trọn lấy cô đầy mời gọi.
“Nay đi làm sớm quá, chị!” Nhân viên quán tươi cười bắt chuyện.
“Chị là nhân viên gương mẫu mà em! Cho chị một Latte và một bánh mì nhé.” Khả Di vui vẻ đáp lại.
“Dạ. Của chị hết 110.000 vnđ.”
Khả Di lấy ví ra, định trả tiền thì nhân viên tiếp tục nói:
“Anh Minh bên Studio M21 trả rồi chị. Ảnh dặn cứ khi nào chị đến, chị ăn gì thì ảnh mời.”
Khả Di ngơ ngác, tay vẫn cầm chiếc ví: “Anh Minh tới sớm vậy sao?”
“Dạ. Anh vừa đi luôn ạ.”
“Ừm...” Khả Di khẽ cong khoé môi, cất lại ví rồi đi tới chiếc bàn gần cửa sổ.
Khả Di chống cằm, lơ đãng thả tầm mắt ra ngoài ô cửa kính. Bên ngoài, thành phố ngập trong nắng ban mai vẫn hối hả ngược xuôi như mọi ngày, nhưng nhịp điệu ấy lọt vào mắt cô bỗng trở nên chậm rãi đến lạ. Tâm trí mải miết chạy theo những hình ảnh vẩn vơ nào đó khiến ánh mắt cô bất giác lấp lánh nét mơ màng. Cô cười tủm tỉm, vui vẻ xoay xoay ly latte nóng hổi, nghi ngút khói vừa được nhân viên đặt xuống bàn.
“Chị ngồi đây được không?” Một giọng nói dịu dàng.
Khả Di ngẩng lên thấy chị Nguyệt đang mỉm cười nhìn cô. Cô vội gật đầu, vui vẻ: “Dạ, được chứ ạ! Chị ngồi đi.”
Nhận được sự cho phép, Nguyệt nhẹ nhàng đặt chiếc túi Chanel xuống bên cạnh, ngón tay thon thả vén lọn tóc uốn lượn qua tai. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, càng làm nổi bật vẻ quyến rũ, sang trọng khó cưỡng của người phụ nữ này.
Khả Di ngẩn ngơ nhìn, chợt thốt lên: “Chị đẹp quá!”
Nguyệt bật cười nhẹ, đôi mắt sắc sảo cong lên: “Cảm ơn em. Khả Di hôm nay cũng rất xinh.”
“Chị biết tên em?” Khả Di ngạc nhiên.
Nguyệt cầm cốc Cappuccino lên, nhấp một ngụm đầy thanh tao: “Sao lại không biết? Tối qua có người nhắc tên em suốt đấy.”
“Tối qua ạ?... À, anh Minh.” Ánh mắt Khả Di bỗng dịu lại.
“Em không hỏi gì thêm sao?” Nguyệt nghiêng đầu, trêu đùa: “Chị đi với Minh cả tối, lại nói về em. Em không tò mò tụi chị nói gì à?”
Khả Di suýt sặc, vội xua tay lia lịa: “Chắc chị hiểu nhầm rồi! Em với anh Minh chỉ là bạn thôi. Em đâu dám tọc mạch chuyện riêng của ảnh.”
Nguyệt khoanh tay, ngả người ra ghế: “Em với Minh không có gì thật sao? Chị thấy Minh rõ ràng là để tâm em lắm mà.”
Nghe vậy, Khả Di bối rối: “Có ạ?”
Nguyệt phì cười: “Chị chọc thôi. Em dễ thương quá đi. Hèn gì...” Cô bỏ lửng câu nói.
“Dạ?”
“Không có gì.” Nguyệt cười xòa, rồi chuyển giọng nghiêm túc hơn: “À mà, đầu tuần sau chị nhận chức chính thức. Chị có thói quen lên công ty trước để nắm bắt công việc. Sắp tới, chị còn phải nhờ em hỗ trợ nhiều.”
“Dạ, em biết rồi ạ. Có gì chị cứ bảo em nhé.”
“Vậy... chị muốn nhờ em để ý kỹ các số liệu mà các thành viên khác báo cáo, đặc biệt là các khoản chi phí phát sinh. Được không?”
“Dạ?!” Khả Di ngạc nhiên.
“Sự việc vừa qua em cũng thấy rồi. Hiện tại, trong cái phòng đó, chị chưa tin ai cả. Chị chỉ tin người mà Minh tin tưởng thôi. Và... em cũng vậy. Không được tin ai hoàn toàn.”
Khả Di sững sờ. “Chị chỉ tin người mà Minh tin tưởng”? Đằng sau sự tín nhiệm đường đột này là gì? Người phụ nữ mang dáng vẻ uy quyền và thông minh trước mặt, rốt cuộc đang ẩn ý điều gì khi chọn cô làm đồng minh? Là vì nể mặt Minh, hay định mượn tay cô để dọn dẹp đống lộn xộn trong phòng này?
Không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên nghiêm trọng. Đúng lúc ấy, điện thoại Khả Di sáng lên với một tin nhắn quảng cáo. Nguyệt liếc qua màn hình, ánh mắt chạm vào hình nền chú mèo mũm mĩm, liền ngạc nhiên đổi giọng:
“Em nuôi mèo à? Dễ thương quá.”
Một câu hỏi bất ngờ, ấy mà cũng là cái cớ hoàn hảo để cả hai thoát khỏi bầu không khí căng thẳng vừa rồi.
“À... dạ!” Khả Di giật mình, vội gật đầu: “Bé Cún nhà em.”
“Cún? Tên hay đó. Chị cũng mê mèo lắm mà dị ứng lông nên không nuôi được. Hôm nào cho chị xem ảnh với nhé.”
“Dạ, nhất định rồi ạ.”
Hai người trò chuyện thêm vài câu xã giao về những con mèo rồi Nguyệt đứng dậy rời đi. Dáng dấp uyển chuyển, tự tin của chị rời khỏi cánh cửa kính, để lại trong lòng Khả Di một nỗi băn khoăn mơ hồ.
Khả Di nán lại quán thêm một chút, ánh mắt lướt qua ly latte sóng sánh. Những lời Nguyệt nói ban nãy cứ văng vẳng trong đầu cô như một lời cảnh báo ngầm: “Không được tin ai”, “Chị chỉ tin người mà Minh tin tưởng”.
Rốt cuộc, đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng và nhịp sống công sở bình lặng này đang ẩn chứa những cơn sóng ngầm gì? Và Nguyệt, vị trưởng phòng mới, đồng thời là “bạn thân lâu năm” của Minh, sự xuất hiện của chị ấy có đơn thuần chỉ là luân chuyển nhân sự?
Khả Di lắc nhẹ đầu, cố xua đi những suy nghĩ miên man, bởi cô muốn giữ lại cho mình trọn vẹn cảm giác lâng lâng hạnh phúc của buổi sáng hôm nay. Cô cầm điện thoại, chụp lại ly latte nằm yên trong vệt nắng ấm. Cô đăng tấm ảnh lên story, với chú thích đơn giản: “Cảm ơn.”
Chỉ vài phút sau, điện thoại rung. Một tin nhắn IG hiện lên.
Minh Trần: Có anh nào làm đổ ly latte chưa? :))
DiDi: Em đang đợi “anh nào” đó đến đây này.
Cô vừa nhấn gửi, một giọng nói trầm ấm bất ngờ vang lên ngay phía sau.
“Đợi anh nào? Nói anh nghe xem?”
Khả Di giật mình quay lại. Minh đang đứng đó, tay cầm một tập hồ sơ như vừa mới đi gặp khách hàng ở gần đây về.
Thấy anh, cô liền bật cười rạng rỡ trong nắng sớm tựa hồ cả thế giới bỗng trở nên sống động hơn.
Minh cong khoé môi cưng chiều: “Đi làm thôi.”