Mưa Thu, Trăng Đông

Chương 40: Góc nhỏ quá khứ của Minh


Nguyệt ngồi lặng lẽ một góc trong quán cà phê thưa thớt khách. Với mái tóc xoăn nhẹ buông xõa và làn môi đỏ thẫm nổi bật trên làn da trắng sứ, vẻ đẹp sắc sảo của cô khiến những người qua đường cũng phải dừng chân ngoái nhìn. Gương mặt thon gọn cùng đôi mắt hai mí sâu thoáng nét huyền bí. Cô tựa lưng vào ghế, ôm cốc nước đá đã tan gần hết, trong khi ngón tay vô thức lướt dọc theo thành cốc.

Khi tiếng chuông cửa vang lên, Minh đẩy cửa bước vào. Nguyệt ngẩng phắt lên: “Tới rồi à.” Nụ cười của cô có chút căng thẳng.

Minh kéo ghế ngồi đối diện, rồi nhìn nhanh qua khung kính. Bên vỉa hè, một gã đàn ông cao gầy đứng bất động với hai tay đút túi quần, khuôn mặt cau có dán chặt vào họ. Dòng xe vụt qua, đèn đường quét lóa, nhưng cứ mỗi khoảng trống mở ra, ánh nhìn ấy lại lộ rõ vẻ căm phẫn.

“Sao rồi? Ổn không?” Minh hỏi.

“Ổn mà.” Nguyệt cố cười: “Có ông ở đây là ổn.”

“Ba bà là công an.” Minh ngả lưng, giọng đều đều: “Một cuộc gọi là xong. Sao cứ phải dây dưa với mấy gã thế này?”

“Tình nghĩa cũ...”

“Lại tình nghĩa cũ.” Minh ngắt lời: “Nguyệt, bà giỏi mọi thứ. Trừ việc chọn đàn ông. Toàn dính vào những thằng không ra gì.”

Nguyệt quay sang: “Ông chắc hơn? Đừng quên tui đã chứng kiến ông thất tình. Lúc ấy, ông còn thảm hơn tui nhiều.”

Minh lắc đầu, khẽ cong khoé miệng: “Đó là chuyện xưa. Mà cũng không hẳn là thất tình...”

“Vậy à?” Nguyệt chống cằm: “Vậy nói chuyện hiện tại đi. Ông thích Khả Di rồi.”

“Sao đột ngột quan tâm vậy?”

Cô liếc xéo: “Muốn xem gã trai từng làm bao cô gái tan vỡ tim gan đã bị thuần phục chưa thôi.”

“Ha ha. Tui đâu tệ đến thế.”

“Hỏi thật. Thích chưa? Tỏ tình gì chưa?”

Minh không đáp ngay. Anh chậm rãi đưa tay vào túi ngực áo sơ mi bên trong áo vest, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bọc nhung đỏ thẫm, món quà Khả Di tặng. Đặt chiếc hộp nằm gọn trong lòng bàn tay, ngón tay cái của anh miết nhẹ lên lớp nhung mềm mại, nâng niu vô cùng.

Anh cúi đầu nhìn nó, khoé môi từ từ cong lên. Một nét cười dịu dàng lan đến tận đáy mắt, chứa đựng cả sự khao khát và những mong chờ chẳng thể giấu được nữa.

Nguyệt nhìn chằm chằm vào chiếc hộp đỏ trên tay anh, rồi lại nhìn nụ cười ấy. Cô gật đầu như đã hiểu: “Khả Di dễ thương nhỉ?”

“Ừ. Rất dễ thương.” Anh thừa nhận, đôi mắt vẫn không rời khỏi chiếc hộp nhỏ, khoé môi càng nở rộng hơn.

Nguyệt nhìn thẳng vào anh, rồi hỏi: “Còn tui thì sao?”

Minh cất chiếc hộp trở lại túi áo, thản nhiên: “Đẹp. Rất đẹp. Nhưng gu đàn ông kém. Lần sau chọn ai ít nhất cũng gần bằng tui đi.”

Nguyệt bật cười, nhưng sâu trong đáy mắt lóe lên nỗi buồn thoáng chốc.

“Mình về thôi. Tên đó đi rồi.” Minh nói, mắt liếc qua chỗ tên người yêu cũ của Nguyệt đứng ban nãy.

Cô hỏi bâng quơ: “Ông muốn đi ăn gì không?”

Minh lắc đầu: “Thôi. Mệt cả ngày rồi, chỉ muốn nghỉ. Mà này, sang tuần tui đi Hong Kong đấy.”

Nguyệt trêu: “Hẹn được bên đó rồi à?”

Anh gật gù: “Họ vẫn đang sắp xếp. Nhưng dự kiến 2 - 3 ngày nữa tui sẽ bay. Đi một tuần.”

“Một tuần lận à?”

“Ừ, chắc vậy mới lo xong món nợ cho ông Kiên. Mà chuyện công ty, bà trông chừng giúp nhé.”

Nguyệt dò xét: “Ý ông là trông Khả Di chứ gì?”

Khoé môi anh giãn ra, không đáp.

Nguyệt thở dài: “Di trông lanh lợi thế, ông lo gì.”

Ngón tay anh gõ nhịp nhè nhẹ trên thành tay ghế. Giọng anh chậm rãi: “Trông Di vậy thôi. Em ấy không mạnh mẽ đến thế đâu.”

Nguyệt im lặng giây lát, rồi nói: “Sao tui bên ông gần mười lăm năm mà chưa từng nghe ông ngọt ngào thế? Bất công quá.”

Minh cong mắt: “Bà gọi là tui chạy sang ngay. Chẳng phải ngọt ngào sao, cô bạn nối khố?”

Nguyệt nhăn mặt: “14 tuổi mà nối khố gì. Mà cái miệng ông! Bảo sao bao em mê mệt.”

“Ha ha, làm gì có.”

“Tui nghe vụ con Yến rồi.”

“Bà cũng biết rồi à?”

“Ông là rể quý mà. Phụ huynh đang tranh nhau đấy. Biết hai nhà kết thông gia không thành, họ phát loạn lên.”

“Ha ha.”

Nguyệt nhìn anh, nói: “Ba tui cũng hỏi hoài, phiền chết.”

“Trời ơi. Con không phải gu của con gái bác đâu.”

“Sao ông chắc thế?”

Nụ cười trên môi Minh dần khép lại. Anh chỉ cúi đầu, cười nhẹ thêm một cái rồi đưa ánh nhìn vào dòng xe đang lướt qua ô kính.

Cũng trong khoảnh khắc ấy, Nguyệt bất chợt nhớ về một buổi chiều xưa cũ.

...

Buổi chiều năm ấy, trời nhập nhoạng. Biệt thự nhà ông Thái đã bừng sáng, tiếng cười nói rộn ràng vọng ra từ bên trong. Dọc lối vào, những chiếc xe sang nối đuôi nhau, biển số sáng loáng dưới ánh đèn. Ba siết nhẹ tay cô, cất giọng dặn dò trước khi cả hai bước qua cánh cửa lớn.

“Vô nhớ chào hỏi tử tế nghe con.”

Nguyệt mười bốn tuổi gật đầu, tay vô thức siết chặt tà váy. Cô thấy mọi thứ thật lạ lẫm. Ba vẫn hay dắt cô đi tiệc, nhưng đó là tiệc của bạn bè thân quen. Còn nơi này khác hẳn. Nó quá lớn, quá lộng lẫy. Mọi âm thanh đều xa lạ, tiếng ly chạm nhau lanh lảnh, tiếng cười nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ quý phái. Không khí tràn ngập sự xa xỉ khiến cô bé con thấy mình lạc lõng.

Thật ra, gia đình cô không thiếu thốn. Ba cô chức cao, căn nhà ở Đồng Nai cũng rộng rãi. Song sự đủ đầy đó bỗng trở nên nhỏ bé khi cô ngồi lọt thỏm giữa phòng khách mênh mông này. Trần nhà cao vời vợi, đèn pha lê hình cánh chim lấp lánh như một bầu trời riêng. Nghe giọng điệu lịch lãm của họ, Nguyệt chợt thấy tự ti. Cô ngồi im thin thít, tay miết chặt ly nước trái cây, chỉ dám ngó trước ngó sau vì sợ mình lỡ lời làm ba mất mặt.

“Thằng con trai tôi cũng bằng tuổi con bé nhà anh.” Ông Thái nói với ba cô, rồi hướng mắt ra cửa.

Đúng lúc đó, cánh cửa mở ra. Một cậu trai bước vào, mặc quần tây sẫm và áo polo trắng kem, rất giản dị mà cũng tinh tế. Dáng người cậu thẳng tắp và vai rộng. Tuy nhiên, điều khiến Nguyệt chú ý không phải là quần áo, mà chính là cách cậu bước đi không một chút rụt rè, dẫu chỉ mới mười bốn tuổi.

“Đây, con trai tôi, Minh.” Ông Thái mỉm cười: “Còn đây là Bác Vinh, hàng xóm mới bên cạnh nhà mình, làm bên ngành công an.”

“Con trai anh trông đẹp trai quá.” Ba Nguyệt khen.

Cậu cúi đầu, giọng điềm đạm: “Cháu chào bác.”

“Chào cháu. Đây là con gái bác, tên Nguyệt. Hai đứa làm quen đi.” Ba nhẹ nhàng đẩy cô lên.

“Dạ...” Nguyệt ngập ngừng rồi rụt người lại. Dù cùng tuổi, nhưng cô chỉ thấy mình là cô bé tỉnh lẻ vụng về trong chiếc váy búp bê đỏ đơn sơ, còn cậu đã tỏa ra khí chất vượt trội mà cô chưa từng bắt gặp ở bất kỳ ai đồng trang lứa.

Người lớn lại tiếp tục trò chuyện rôm rả. Nguyệt không dám tham gia, chỉ lặng lẽ quan sát. Minh ngồi xuống, dáng vẻ vô cùng ngay ngắn. Cô lén nhìn cái cách cậu gắp một mẩu bánh hay nâng ly nước. Thật từ tốn và điềm tĩnh. Cái phong thái “người lớn” đó khiến cô không thể rời mắt.

Một lát sau, câu chuyện chuyển qua xoay sang con cái. Ba cô mỉm cười, hãnh diện khoe: “Con bé nhà tôi học piano cũng khá lắm.”

“Nhà tôi có đàn piano đấy.” Ông Thái tiếp lời: “Cháu Nguyệt có muốn lên đàn một bản không?”

Nguyệt giật thót, tim đập dồn dập. Cô liếc nhìn qua Minh.

Cậu cong đuôi mắt: “Cháu cũng muốn nghe Nguyệt đàn.”

“Được được!” Ba Nguyệt mừng rỡ: “Lại đây, con. Đàn cho mọi người nghe một bản đi.”

Cô đứng dậy, đầu cúi thấp, chân bước chầm chậm, còn lòng đang rối bời. Từ nhỏ đến giờ cô vẫn quen ngồi đàn trước người thân hay ở trường, ấy nhưng đây lại là căn phòng toàn những gương mặt toát lên vẻ uy quyền kì lạ. Và nhất là ở đây còn có Minh.

Chiếc đàn piano bóng loáng cổ kính đặt ở góc phòng, bên cạnh cửa sổ ẩn hiện những cành hoa giấy. Cô ngồi xuống, hai tay đặt trên hàng phím trắng ngà, còn những ngón tay run rẩy, khẽ cong rồi dừng lại lưng chừng.

“Bắt đầu đi con.” Ba cô động viên.

Nguyệt hít sâu một hơi. Những nốt đầu tiên vang lên lạc nhịp và mỏng manh. Cô liền mím môi, liếc nhìn sang ba.

“Không sao đâu. Tiếp đi con!” Ba cô ở dưới nhỏ nhẹ động viên.

Nguyệt lấy lại cảm giác, bắt đầu lại. Và rồi, dần dần giai điệu trở nên liền mạch hơn. Tiếng đàn lan tỏa khắp căn phòng, khiến không khí tiệc đang ồn ã bỗng lắng dần xuống.

Khi phím đàn cuối cùng kết thúc, một tràng pháo tay rộn vang. Người lớn, ai nấy đều khen ngợi khiến ba cô nở mặt nở mày. Nguyệt cúi đầu chào với đôi má đỏ bừng rồi ngẩng lên tìm một người.

Minh khi ấy không vỗ tay, nhưng khóe môi cậu cong lên một nụ cười thoáng qua, và ánh mắt đang hướng về cô.

Chỉ vậy thôi, đã đủ làm tim Nguyệt đập thình thịch và dịu êm hơn cả giai điệu khi nãy. Tiếng vỗ tay đã dứt, người lớn quay sang trò chuyện với nhau. Nguyệt đứng ngẩn ngơ, tâm trí vẫn lẩn quẩn ánh mắt Minh khi nhìn thẳng về phía cô với nụ cười dịu dàng. Cô không biết cậu nghĩ gì. Bản nhạc có hay không, mình làm tốt không? Nhưng với cô, từ giây phút này, nụ cười ấy đã trở thành một bí mật ngọt ngào, cất giữ trong tim như kho báu quý giá. Lòng cô dâng lên niềm vui nhỏ bé rằng, ít nhất giữa căn phòng toàn những người sang trọng ấy, cậu đã nhìn mình. Chỉ mình.

...

Những ngày tháng sau đó, cô vẫn thường lén dõi theo Minh. Buổi sáng đi học, đôi khi cô bắt gặp cậu sải bước trên con đường rợp nắng. Hay những chiều cậu từ sân golf trở về, bộ đồ trắng ôm gọn, trông cậu thật cuốn hút vô cùng.

Cửa sổ phòng Nguyệt hướng thẳng sang biệt thự nhà bên. Chỉ cần khẽ kéo rèm, là cô đã thấy bóng dáng của Minh. Có hôm, cậu ngồi dưới giàn hoa giấy, một tay lật sách, một tay xoay cây bút giữa những ngón dài thon. Có hôm lại thấy cậu lặng lẽ tập gõ bản nhạc nào đó trên chiếc piano đặt gần cửa sổ.

Nguyệt không bao giờ dám nhìn thẳng Minh, chứ đừng nói là bắt chuyện. Cô thường đứng len lén nhìn cậu sau tấm rèm với trái tim đập rộn rã, vừa ngưỡng mộ vừa tự thấy mình nhỏ bé trước hào quang ấy. Trong lòng cô, Minh giống như một khoảng trời xa vời, rất sáng và đẹp, đến mức cô chẳng dám chạm tới.

Cho đến một ngày, hình ảnh ấy bất ngờ thay đổi...

Chiều hôm ấy, Nguyệt vô thức kéo rèm cửa như một thói quen mỗi ngày. Khoảng sân nhà bên vắng lặng, nắng nhạt còn sót lại cuối ngày trải dài trên nền gạch đá, lấp loáng trên mặt hồ bơi. Và ở đó, Minh đang đứng tựa lưng vào cột hiên.

Nguyệt sững người khi thấy trong tay cậu kẹp một điếu thuốc. Làn khói trắng mỏng tang thoát ra từ khóe môi, tan loãng vào không khí. Cô dường như có thể cảm thấy mùi khói thoang thoảng bay sang, lẫn với hương hoa giấy, khiến cô bất giác nhíu mày. Cái dáng điềm đạm quen thuộc nay pha thêm một nét bất cần, trưởng thành hơn tuổi mười lăm rất nhiều. Cậu trai chuẩn mực trong trí nhớ bỗng chốc rạn vỡ như một bức tượng hoàn hảo bất ngờ lộ ra vết nứt.

Cô chớp mắt liên tục, không tin mình vừa thấy gì. Hút thuốc? Ở cái tuổi này? Với Minh, người luôn toát lên khí chất sạch sẽ, tự tin ấy?

Minh ngẩng đầu, ánh mắt chạm thẳng vào cô. Nguyệt hoảng hốt trốn đi nhưng đã muộn. Cô lại lấp ló nhìn ra. Cậu nhếch môi rồi mấp máy thành chữ: Hút không?

Nguyệt tròn mắt, đỏ bừng cả mặt. Cái câu hỏi ngắn ngủi ấy vừa trêu ngươi vừa khiến cô thấy nghẹn thở. Nó giống như một lời mời gọi bước vào thế giới “hư hỏng ngầm” của cậu.

Thấy dáng vẻ luống cuống của cô, đôi vai cậu rung lên, mấp máy thêm: Nhát!

Nguyệt cắn môi. Một thoáng tự ái trỗi dậy mạnh mẽ. Cô liền gật lia lịa như muốn phản bác lại cái chê bai kia. Nhưng Minh chỉ nhướng mày, rồi quay lưng bước vào trong để lại cô ngẩn ngơ.

Sáng hôm sau, khi hai nhà tình cờ chạm mặt ngoài cổng, Nguyệt vội đi sát bên ba, mắt cố nhìn đi chỗ khác. Lòng cô vẫn còn lấn cấn chuyện hôm qua. Minh ngược lại, đứng cạnh ông Thái, thản nhiên như không.

Ấy vậy mà khi bước ngang qua Nguyệt, cậu bỗng nghiêng đầu, hạ giọng chỉ đủ cho cô nghe: “Qua đây chơi không?”

Nguyệt giật mình, ngước lên chạm ánh mắt cậu tinh nghịch cùng khoé miệng cong cong. Đó không phải một lời rủ rê nghiêm túc không. Nó giống như một lời thách thức ngầm, nhắm thẳng vào cái tính nhút nhát của cô. Điệu bộ chững chạc ngày nào, giờ lại xen lẫn một chút “hư hỏng” tinh quái. Nó khiến Nguyệt hoang mang nhưng cũng không thể rời mắt.

Hình ảnh “hoàng tử” xa vời bỗng vỡ tan, nhưng thay vào đó là một chàng trai gần gũi và thú vị hơn nhiều.

Và lời thách thức đó dường như đã có tác dụng.

Khoảng cách giữa hai nhà ngắn lại. Ban đầu chỉ là những cái gật đầu khi chạm mặt, vài câu hỏi han vu vơ. Rồi thỉnh thoảng, Minh đứng bên hàng rào gọi với sang: “Ê, rảnh không? Ra đây chút.”

Nguyệt lúng túng, nhưng rồi cũng lần mò bước qua. Từ những cuộc trò chuyện vài câu, họ dần thành cùng nhau ngồi dưới giàn hoa giấy, Minh bày cho cô vài bài toán khó. Có hôm, hai đứa chỉ nằm dài nghe tiếng ve kêu, chia nhau ít quà vặt mà ba cô đi công tác mang về.

Ngày qua ngày, mối quan hệ cứ thế bền chặt. Từ hai đứa hàng xóm, họ dần thành bạn thân. Cùng lớn lên, cùng chứng kiến từng đổi thay của nhau.

...

Thấm thoắt thoi đưa, cả hai học cùng trường cấp ba, rồi cùng sang trời Tây du học. Nguyệt vẫn âm thầm ở bên, chứng kiến những bóng hồng lướt qua đời Minh nhiều không đếm xuể. Có người sắc sảo kiêu kỳ, có người dịu dàng đằm thắm. Nhưng rồi, kết cục vẫn chỉ có một, Minh là người quay lưng một cách dứt khoát và chưa từng ngoảnh lại.

Nguyệt từng tự huyễn hoặc bản thân rằng Minh vô tình chút thôi, hay đơn giản là anh sợ ràng buộc. Cô cứ nuôi hy vọng, chỉ cần mình kiên nhẫn làm một bến đỗ bình yên, thì khi “mỏi gối chùn chân”, anh sẽ nhận ra cô là người duy nhất chưa từng rời bỏ anh.

Thế nhưng, một buổi chiều mưa ở London đã đập tan ảo mộng ấy. Nghe tin Minh chia tay cô bạn gái người mẫu, người được kỳ vọng sẽ trói chân được chàng thiếu gia đào hoa, Nguyệt vội vã chạy đến. Cánh cửa không khóa. Cô đẩy cửa bước vào, trong đầu soạn sẵn bao lời an ủi, thậm chí đã mường tượng ra cảnh Minh say khướt hay suy sụp.

Song, trái ngược hoàn toàn với nỗi lo của cô, Minh đang ngồi trên sofa, tay cầm iPad, dáng vẻ thư thái đến lạ lùng.

“Minh...” Nguyệt ngập ngừng.

Anh quay lại, môi nở nụ cười nhẹ tênh: “Đến rồi à? Tối nay đi ăn đồ Ý không? Tự nhiên thèm Pasta.”

Nguyệt sững sờ: “Tui nghe nói... ông với Sophie...”

“À, chia tay rồi.” Minh nhún vai, điềm nhiên quay lại với bản vẽ kỹ thuật, giọng nhẹ bẫng như vừa vứt bỏ một chiếc áo cũ: “Cô ấy muốn kết hôn. Thế là giải tán.”

“Ông không buồn sao? Hai người quen nhau cũng hai năm rồi mà.” Nguyệt lại gần, ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh.

Minh dừng tay, nghiêng đầu ngắm nghía những nét vẽ, gương mặt dửng dưng: “Có gì đâu mà buồn. Không hợp thì đi. Đời còn dài, vui vẻ là chính. Sao phải tự làm khổ mình?”

Khoảnh khắc ấy, Nguyệt chợt nhận ra, với Minh, tình yêu chỉ là những cuộc dạo chơi, là nét chấm phá cho cuộc sống rực rỡ của anh. Anh chưa từng cho phép ai thực sự bước vào thế giới nội tâm của mình. Và chua xót thay, kể cả cô, người bạn thân thiết nhất, cũng chỉ mãi đứng bên lề thế giới ấy. Nguyệt đã tin rằng, có lẽ cả đời này Minh sẽ chẳng bao giờ dừng lại vì ai.

Vậy mà trở về thực tại, nhìn chiếc hộp nhung đỏ được Minh cất kỹ trong túi áo ngực, Nguyệt hiểu mình đã sai hoàn toàn. Rõ ràng giờ đây anh không hề giống kẻ vô tình không biết yêu mà cô từng biết. Chỉ là trước Khả Di, chưa có ai đủ sức khiến anh muốn đánh đổi tự do. Anh đã tìm thấy bến đỗ của đời mình, và tất nhiên, nơi đó vĩnh viễn không có chỗ cho cô.

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này