Muốn "con trai" trở thành Top Star, tôi lại phải hoá phản diện
3
“Ít ra thì mày vẫn ổn.” Chú heo ngốc nghếch nói, mắt vẫn không rời khỏi chiếc máy may công nghiệp trông rất hiện đại. Đôi tay cô nàng lướt trên mặt vải, thoăn thoắt hoàn thành một chi tiết rườm rà trên món đồ thời trang nào đó mà tôi không thể hình dung nổi. Tôi moi được cái ghế gỗ thân quen đang bị vùi sau mấy cái kệ treo đầy quần áo ngỗn ngang, cố tìm được chỗ trống gần Chú heo hết mức có thể trong căn phòng vốn là phòng khách nhưng đã bị cô nàng trưng dụng. Khắp nơi là vải vóc đủ màu sắc, những bản rập quần áo bằng giấy xi măng trải dài trên sàn, tạo thành một mê cung hỗn độn mà chỉ chủ nhân của nó mới biết lối đi. “Mày nghĩ vậy thật à?” Tôi nheo mắt nhìn cô ả.
“Nếu chỉ có bấy nhiêu mà mày cũng coi là ổn thì xem như tao ổn thật đi.”
Tôi không giận cô ả. Chú heo ngốc nghếch vốn học chung với tôi từ tận lớp một đến hết cấp ba. Đó là một khoảng thời gian ấn tượng cho một tình bạn, nhưng quả thực trong suốt thời gian đi học chúng tôi cũng chẳng thân thiết đến mức tri kỷ, gọi là bạn học là đủ rồi. Cô nàng với thân hình nhỏ nhắn và thon gọn, nhưng không biết vì lý do gì mà xuyên suốt quá trình hoạt động mạng xã hội, từ những ngày Yahoo còn thịnh hành đến Zing Me hay Facebook mãi về sau, nick name của cô nàng luôn là “Chú heo ngốc nghếch”. Sự thật là, cô nàng còn chẳng ngốc nghếch chút nào khi gần như lúc nào cô cũng đứng hàng top trong lớp học. Gia đình vốn kinh doanh buôn bán nên cô cũng giao tiếp và đọc vị người khác rất khá, nếu không muốn nói là thần sầu. Tôi thì cứ vin vào đấy mà gọi cô ả là Chú heo ngốc nghếch đến quen cả miệng. Đến mức, nếu ngay lúc này có người nào đến tận cửa nhà và hỏi tìm cô gái tên Nguyễn Hoàng Anh, chắc tôi cũng nhanh nhảu xua tay bảo không có.
Cô ả có thể dùng cái miệng giảo hoạt của mình để nghĩ ra vài cái lý do bay bổng hơn để làm tôi vui lòng, nhưng không, cô lại lựa chọn nói tuột ra hết những gì mình suy nghĩ. Vừa hay tôi không thích nghe lời hoa mỹ, cứ nói thẳng ra như vậy tôi lại thích. Và rồi chúng tôi cứ như vậy đến tận bây giờ. Những mẫu thử của cô ả đều được may dựa trên số đo của tôi.
“Thiệt thòi nhất phải kể đến mấy anh chị đồng nghiệp nhiều chuyện kia thôi, tưởng đâu được một mẻ chuyện vui ai ngờ lại đi vào ngõ cụt.” Tôi vừa nói vừa cười mỉa mai. “Vậy mọi chuyện vẫn không có gì tiến triển thêm ngoài những gì mày kể qua tin nhắn hả?” Cô ả đã ngừng tay và chống cằm trên bàn ngồi nhìn tôi chăm chú. Tôi nhai vội ổ bánh mì rồi nhồm nhoàm trả lời: “Vậy là kết mở à?” Cô ả chán chường ra mặt.
"Thế nữ phụ tính thế nào? Không lẽ lại cứ im im như vậy cho người ta bàn tán? Mày thừa biết mà, người ta không biết rõ chuyện người ta muốn biết thì sẽ còn bàn tán dài dài đó.” Cô ả thợ may bắt đầu giỡ chiêu đọc vị tâm lý người khác.
“Tao rời đi như vậy mọi người lại càng thêm tò mò. Nữ chính nếu có tâm ý thì sẽ tự thấy áy náy, còn nam chính và nam phụ thì tự ở lại giải quyết cái mớ hỗn độn của mình. Tao thì sẽ chóng quên đi thôi. Coi như tự bọn họ khổ tâm.”
Tôi lắc đầu ngoầy nguậy. “Tao không muốn bị trĩ.”
Thấy tôi ho sặc sụa, cô ả vội chuyền cho tôi cái ly nước mát lạnh, giọng điệu có phần ăn năn hối lỗi:
“Thế bao nhiêu là phong cách để quyến rũ người khác, sao mày không chọn mà lại chọn phong cách kiểu này?” Tôi hớp thêm một ngụm nước, thật lòng hỏi cô ả. Cô ả nghiêng đầu suy nghĩ: “Vì nhìn mày hợp với kiểu ăn mặc này.”
|
0 |