Muốn "con trai" trở thành Top Star, tôi lại phải hoá phản diện
16
“Hay quá sếp ơi! Xuất sắc! Mai mua trước cho em vài chai nước biển.” Tôi thầm nghĩ, chắc cu cậu đang bị mấy nhỏ sinh viên kia tra tấn lỗ tai nên chưa ngủ được. Nhìn lại lịch trình, tôi có thể cảm nhận được sự mệt mỏi của cậu ấy sắp tới. Tôi (mà cũng không ai trong chúng tôi) không định làm loãng nhóm chat công việc bằng mấy tin nhắn cá nhân, nên thường cũng chỉ dừng lại một hai câu như thế. Thế nên tôi liền qua nhắn tin riêng với cậu: “Sao chưa ngủ nữa anh?”
Thái (B)An(kai): “Anh đang băn khoăn.”
Cái đồ dễ thương. Đúng là không thể để sống một mình được mà. Mấy chuyện đó mà cũng không tự mình quyết định được nữa, khi nào mới lớn đây hả con trai ơi? Brum.
Brum. Thái An gửi một cái icon mặt cười nhăn răng kèm tin nhắn:
Ôi cái thằng bé to xác này, với cái thân hình đó thì phải biết mà ăn cho nhiều vào chứ.
Brum.
Có biết mấy giờ rồi không hả? Muốn người ta ngủ thì biết thân biết phận mà ngưng nhắn tin qua đi. Tôi vào lại nhóm chat, thấy mình đúng là có lỡ tay thả like. Chỉ lỡ tay thôi, có điên mới đi thả mấy cái cảm xúc vớ vẩn vào tin nhắn. Tôi qua ứng dụng đặt đồ ăn, chọn địa điểm nhận thức ăn là địa chỉ của Thái An, nhưng số điện thoại người nhận vẫn là của tôi. Tôi chọn một quán ăn đêm mở 24/7 gần đó, đặt cho cậu một phần há cảo hấp cùng salad. Ăn đêm thì nên ăn ít một chút, món ăn cũng cần phải dễ tiêu. Tôi thông báo cho Thái An: “Đã đặt hàng, nhưng chắc chờ hơi lâu. Tầm 12h mới đến á.” Thái An thả tim, không chỉ một mà là một chục tim. Cảm ơn Zalo vì đã mang đến tính năng này. “Anh chờ được, ăn nhanh rồi ngủ ngay.”
“Em đã thanh toán rồi anh, cũng đã tip luôn nên anh khỏi đưa thêm nhé.” Thái An lại thả tim liên hồi. Làm ơn ngưng đi, con tim này không chịu nổi nữa đâu. “Anh sẽ trả lại sau. Hứa đấy. Bây giờ lười qua app iPay qué.” Trời đất, lại còn cố tình nói ngọng nữa kìa trời ơi!
Sau đó, tài xế nhận đơn ngay lập tức. Một thanh niên chắc chưa tới ba mươi, mặt mày sáng láng. Tôi liền nhắn tin thông qua ứng dụng: “Em đặt giùm em trai đang ôn thi đại học, anh sắp xếp thời gian thế nào đến nơi kịp ngay 12 giờ đêm nhé. Đừng đến quá sớm kẻo nó đang học lỡ dở, cũng đừng đến trễ quá nó ăn muộn lại không kịp ngủ.” Tài xế liền trả lời: “Anh sẽ cố.” Năm phút sau anh ta lại nhắn: “Mà cho anh xin số nhà hay số phòng gì đi, em chỉ để có toà nhà G thôi à, anh đến trước toà nhà rồi.”
Tôi liền nhắn: “Phòng 34, thang máy hư anh đi thang bộ đi. Lên đến nơi anh cố gắng đừng phát ra tiếng động nhé. Cứ dộng cửa thật mạnh vài nhịp liên tục là được. Nếu nó không ra nhận hàng thì anh nhắn tin lại em ngay nha. Nhớ là dộng mạnh vào.” Tôi nín thở chờ từng phút. Còn ba phút. Tôi nhắc lại: “Nhớ đúng 12h mới dộng cửa nha anh. Nó còn đang học online á.”
Còn hai phút. Một phút. “Không thấy ra lấy đồ em ơi.”
…
….
“Xin lỗi anh, em báo lộn, là phòng 35 kế bên. Anh sang đó giúp em. Đừng nói gì thêm nhé anh, cứ đưa thức ăn rồi rời đi thôi.”
….
Brum.
Thái An gửi kèm một tấm hình chụp phần thức ăn đã được cậu bày ra đĩa. Tôi: “Vậy anh ăn ngon miệng. Em ngủ đây.”
Tôi không trả lời gì thêm. |
0 |