Muốn "con trai" trở thành Top Star, tôi lại phải hoá phản diện
17
Giám đốc Ân đã không nói dối về khả năng tìm show của mình. Cái lịch trình vốn đã dày đặc còn được anh ta đều đặn chen ngang, cắm dọc, càng trở nên chi chít. Mỗi sáng thức dậy, tôi lại thấy trong nhóm chat hiện lên một vài lịch trình mới, những chấm đỏ vô tri trên cuốn lịch điện tử nhưng lại là những giờ lao động hữu hình của chúng tôi. Bây giờ mỗi ngày đều có hai đến ba job đều đặn. Có những hôm phải làm đến tối mịt mới xong, về đến nhà chỉ kịp tắm rửa rồi đổ gục xuống giường, không còn sức để nghĩ suy bất cứ điều gì. Vậy mà anh ta vẫn còn tiếc rẻ vì phải bỏ kha khá job vì trùng giờ. Thái An thì phơi phới sức trẻ nên cứ đốc thúc giám đốc cứ mang thật nhiều job về, trong khi tôi (dù trẻ hơn Thái An một tuổi) và anh Hải, hai con người đã bước qua ngưỡng cửa của sự nhiệt huyết thanh xuân, chỉ có thể nhìn nhau cười khổ. Dù vậy, chúng tôi vẫn theo hỗ trợ, và may mắn là có thể nghỉ ngơi, có được những khoảng lặng rảnh rỗi trong quá trình ghi hình.
Nhưng có một điều hơi đáng tiếc, một suy nghĩ cứ lởn vởn trong đầu tôi mỗi khi nhìn Thái An mệt mỏi sau một ngày dài. Dù là chạy show nhiều, bỏ nhiều công sức và thời gian, nhưng nếu có thể đẩy tên tuổi lên cao rồi nhân đó nâng giá cát-xê lên, thì với từng ấy thời gian làm việc, không phải chúng tôi sẽ dễ dàng kiếm hơn gấp bội hay sao? Chúng tôi đang dùng thời gian để đổi lấy tiền, một cuộc trao đổi không hề khôn ngoan. Tại sao không dùng chiến lược để biến tên tuổi thành tiền, một cuộc đầu tư sinh lời vô hạn? Giám đốc Ân đúng là giỏi booking, nhưng về mảng truyền thông và chiến lược thì chẳng thấy có gì nổi bật. Anh ta giống như một người nông dân chăm chỉ, cần mẫn gieo hạt trên một mảnh đất rộng lớn, nhưng lại không biết cách chọn giống tốt hay cải tạo đất đai để có một mùa màng bội thu. Mà tôi, cũng đâu phải là người học Truyền thông ra. Tôi chỉ là một người quan sát, một người đứng sau màn hình, và đôi khi, những người như vậy lại nhìn thấy rõ toàn cảnh hơn cả những kẻ đang diễn trên đó. ….. Anh Hải đã về riêng. Tôi vẫn đang ngồi trên xe của Giám đốc Ân để về công ty. Thái An, sau một ngày dài chạy show, thì đã nằm ngoẹo đầu ở ghế trước mà ngáy khò. Cậu ngủ say đến mức không biết trời đất gì, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở đều đặn. Thỉnh thoảng, cậu lại chép miệng trong giấc ngủ, trông hệt như một đứa trẻ. Những ngày này chẳng ai trong chúng tôi cần dùng đến xe máy. Nhưng tôi vẫn là sợ xe để một chỗ sẽ bị hỏng hóc, nên hôm nay quyết định ghé về công ty chạy xe về nhà. Chiếc xe, cũng như con người, cần được vận động để không trở nên ì trệ. Tần suất sử dụng xe công nghệ nhiều nên Giám đốc Ân tất nhiên đồng ý nhận hoá đơn tiền xe lại để hỗ trợ chi trả, tay Giám đốc này cũng khá được đấy.
Tôi nhỏ giọng hỏi giám đốc Ân, phá vỡ sự im lặng trong xe: “Cậu bé đó sao rồi.” Anh ta tắt hẳn cái loa đang phát ra bài hát về một nỗi buồn mùa hạ nào đó, nơi mà cô gái khẽ gọi người tình hôn mình thật sâu trước khi người rời đi, vốn âm lượng đã rất nhỏ. Nhìn tôi qua kính chiếu hậu, anh ta không chút cảm xúc mà nói: “Những ngày qua cũng chỉ nhắn tin hỏi han và động viên vài câu đơn giản. Mai đã thi rồi.” “Cậu bé thi ở điểm thi nào?” Anh ta nhìn tôi dò xét rồi nói: “Thi ở trường đang theo học luôn.” Tôi thầm nghĩ: “Trường cấp 3 Q. à!” Một địa điểm quen thuộc, nằm ngay trong Quận này. Tôi nhìn ra ngoài cửa xe, để những vệt đèn lướt qua mắt mình, suy nghĩ một hồi lâu rồi nói: “Cho tôi nghỉ hai ngày nhé. Mai và mốt.”
“Không phải.”
….
Em Hoàng đã gửi tin nhắn từ hai giờ trước: “Phòng 34 đã trống rồi. Anh chị nếu còn nhã hứng, xin hãy liên hệ lại em Hoàng nhé.”
Du Yên gửi một tin nhắn vào mười giờ sáng, lần nào cũng sẽ có một chuyện duy nhất: Tôi nhìn dòng tin nhắn, một nụ cười thoáng qua trên môi. Một nhà văn cạn kiệt ý tưởng, giống như một vị thần mất đi quyền năng. Và tôi, có lẽ sẽ là người ban cho cô ấy một nguồn cảm hứng mới. Cô ta đã xem và chỉ thả một icon mặt cười. Không có lời nào thêm. Cô ấy không biết rằng, một câu chuyện lớn đang chờ đợi cô ấy, và chính tôi sẽ là người viết nên những chương đầu tiên từ rất lâu rồi. |
0 |