Chương 14

 
Thời gian chầm chậm trôi qua, mùa hè đã len lỏi khắp những con phố nhộn nhịp. Cái nắng oi ả dường như thổi bùng lên sức sống và nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Nhưng đâu đó, giữa lòng hè sôi động ấy, cũng có những điều khép lại thật khẽ - lặng lẽ, không ồn ào, không vội vã.
 
Giữa tiếng nhạc trầm bổng vang vọng trong không gian máy lạnh vào một chiều Thứ Bảy cuối tuần, một chương mới dường như đang âm thầm dọn chỗ để bắt đầu. Và với Nhiên, nó khởi đầu bằng một cuộc điện thoại gọi đến từ bác Huệ. Sự đường đột vốn có ấy chẳng còn khiến cô cảm thấy sợ hãi hay muốn trốn tránh. Có lẽ ngay từ ngày anh Hiếu tìm đến, cô đã biết những vòng lặp thế này sớm muộn gì cũng sẽ lại xảy ra.
 
- Alo, cháu nghe ạ.
 
Nhiên bắt máy ngay khi vị khách cuối cùng vừa rời khỏi bàn. Cô đưa điện thoại lên tai, nhưng bàn tay còn lại vẫn lưu luyến đặt trên bàn phím chiếc laptop, như một cách cố níu giữ chút không gian riêng tư còn sót lại. Hương cà phê dịu nhẹ lan tỏa trong bầu không khí yên tĩnh và sang trọng của quán, trái ngược hẳn với tiếng ồn ào đang bắt đầu rục rịch ở đầu dây bên kia.
 
- Nhiên ơi…bác bảo…
 
Giọng bác Huệ nghèn nghẹn, rồi vỡ ra sau một tiếng nức nở. Nhiên không vội lên tiếng, cô chỉ im lặng chờ đợi. Khi thực sự đối diện với nó, cô chợt nhận ra mọi thứ không còn đáng sợ như trong tưởng tượng. 
 
- Chắc mẹ cháu cũng gọi báo cho cháu rồi phải không? Ở nhà bác cũng chạy vạy được một khoản rồi, giờ chỉ còn thiếu một ít nữa thôi... Cháu giúp bác với... Cái cửa hàng đấy mà mất, sau này bác không biết trông cậy vào đâu mà sống nữa Nhiên ơi…
 
Tiếng nức nở lại vang lên dồn dập hơn. Nhiên vẫn giữ thái độ im lặng lắng nghe, ngón tay cô khẽ chạm lên thành ly cà phê đọng nước trên bàn. Cảm giác mát lạnh từ lớp hơi nước lan dần qua đầu ngón tay, như một lời nhắc nhở cô phải giữ được sự tỉnh táo trước những lời than vãn.
 
- Cháu biết rồi. Mai chủ nhật cháu sẽ về rồi nói chuyện sau. Giờ cháu đang bận xử lý công việc…
 
Phía bên kia lập tức ngừng bặt tiếng khóc và ngắt máy ngay khi nghe được câu trả lời đúng ý. Nhiên hạ điện thoại xuống, một tiếng thở dài trượt khỏi môi. Lần nào cũng vậy, họ tìm đến cô như tìm một cứu cánh duy nhất, rồi biến mất chớp nhoáng. Có lẽ, sự tồn tại của cô đối với họ chỉ có giá trị vào những lúc khốn cùng nhất.
 
Nhấp một ngụm cà phê đắng chát, Nhiên lặng lẽ nhìn vào màn hình điện thoại đã tối đen. Khoảnh khắc im lặng ấy trở thành chất xúc tác, kết tinh mọi do dự trước đó thành một quyết định cứng cỏi. Đã đến lúc cô phải dựng lên một ranh giới đỏ với những con người ấy. Cô muốn sống một cuộc đời mà ở đó, bản thân là chủ thể duy nhất định đoạt mọi lựa chọn, thay vì là một quân cờ bị xoay vần bởi những người luôn vin vào hai chữ "ruột rà". Những ngày qua, cảm giác ngột ngạt ấy cứ không ngừng bủa vây như một hố đen không đáy. Nếu cứ để mình chìm mãi trong đó, cô đâu còn đang "sống". Cô chỉ đang thoi thóp tồn tại để trả nợ cho những “ân tình” mà mình chưa từng muốn nhận.
 
Nhiên thấy mình như một nhánh cỏ dại mắc kẹt trong vũng nước đục ngầu của quá khứ. Để được xanh trở lại, nó cần nắng gắt, cần gió lộng, cần một khoảng trời bao la không vướng bận. Thời gian qua, cô đã cam chịu đứng yên quá lâu trong sự tù đọng ấy. Nhưng mưa rồi cũng phải tạnh, vũng nước dù sâu cũng đến ngày phải cạn. Và cô - nhánh cỏ nhỏ nhoi nhưng bền bỉ ấy - nhất định sẽ tìm được cách để tự thở, để vươn mình ra khỏi sự tù đọng và chạm lấy ánh sáng của riêng mình.
 
Càng về chiều muộn, quán cà phê càng đông đúc, tiếng trò chuyện ồn ã dần lấn át không gian. Nhiên liếc nhìn đồng hồ nơi góc màn hình laptop, nhận ra mình đã mải mê với những con chữ suốt cả buổi chiều. Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc, thanh toán rồi đẩy cửa bước ra ngoài. Cơn mưa rào bất chợt khi nãy đã kịp gột rửa cái oi nồng, để lại trong không khí buổi chiều muộn một chút hơi ẩm dịu mát.
Giữa dòng người hối hả ngược xuôi, ánh mắt Nhiên bất ngờ dừng lại nơi dáng người quen thuộc phía bên kia đường. Tùng đang ngồi trên xe, khẽ vẫy tay khi thấy cô, nụ cười thường trực ấy dường như chưa bao giờ tắt. Hóa ra, giữa những đổ vỡ và toan tính của thế giới ngoài kia, vẫn có một người kiên nhẫn đứng đó chỉ để chờ mình.
rong khoảnh khắc ấy, những gai góc chằng chịt trong lòng Nhiên dường như được xoa dịu, hệt như một tia nắng sớm khẽ khàng lách qua kẽ lá, đánh tan dư âm của những ngày giông bão u ám.
 
- Tớ đã bảo cậu không cần phải qua đón tớ rồi mà... - Nhiên bước nhanh về phía Tùng, giọng nói có chút ngại ngần.
 
- Nhiên bảo không cần, nhưng tớ thấy cần. - Tùng đáp tỉnh bơ, tay đã cầm sẵn chiếc mũ bảo hiểm - Cậu không đi xe, để tớ đón chẳng phải an toàn hơn là đặt xe người lạ sao?
 
- Nhưng ai lại cứ đi nhờ mãi thế này được... - Nhiên nhìn vào gương mặt phản chiếu của cậu qua gương chiếu hậu, giọng nhỏ dần, hoàn toàn đuối lý trước cái lý lẽ đầy sự bảo bọc của Tùng.
 
Dạo gần đây, Tùng luôn xuất hiện như một thói quen dù cô đã nhiều lần tìm cách từ chối. Cậu nói đó là tự nguyện, nhưng với một người vốn đã quá quen với việc đơn độc chống đỡ mọi thứ như Nhiên, sự quan tâm đặc biệt này lại khiến cô lúng túng vô cùng. Cô chưa biết phải làm sao để đón nhận một "đặc quyền" mà không thấy áy náy.
 
Vẻ bối rối hiện rõ trên gương mặt Nhiên khiến ánh mắt Tùng mềm đi hẳn. Cậu mỉm cười hiền lành, tay khẽ gạt chỗ để chân cho cô:
 
- Là Nhiên nên tớ tự nguyện mà. Cậu phải tranh thủ mà tận dụng chứ!
 
Nhiên cúi đầu, bàn tay giả vờ bận rộn với chiếc túi xách để tránh ánh nhìn trực diện của cậu, rồi mới hỏi bâng quơ:
 
- Mà hôm nay… cậu không phải ở lại Studio à?
 
Tùng nghiêng đầu, ánh mắt dõi theo từng cử động nhỏ của cô với vẻ thích thú không giấu diếm.
 
- Hôm nay tớ xong lịch chụp sớm nên được về sớm. Lên xe đi, tớ chở đi ăn món gì đó ngon ngon.
 
Vừa dứt lời, cậu đã nhanh tay đội chiếc mũ bảo hiểm lên đầu cô. Bàn tay thon dài vô tình lướt qua gò má khiến Nhiên chỉ kịp chớp mắt, nhịp tim bỗng dưng tăng tốc - cái nhịp điệu mà cô không cách nào kiểm soát được.
Dù đã dần quen với sự chăm sóc đột ngột này, nhưng thỉnh thoảng, những cử chỉ dịu dàng của cậu vẫn khiến lớp rào chắn "chối từ" mà cô kiên trì xây dựng bấy lâu bỗng chốc trở nên mỏng tang, chỉ cần một làn gió nhẹ của sự quan tâm cũng đủ để khiến nó vỡ tan thành trăm mảnh.
 
Chiếc xe rẽ qua những con phố quen thuộc, ánh đèn đường kéo những vệt sáng dài loang loáng trên vỉa hè. Gió lùa qua, khiến vài sợi tóc bay chạm nhẹ vào má. Nhiên ngồi phía sau Tùng, lặng lẽ dõi theo dòng người hối hả trôi xa dần rồi mất hút về phía trước. Không có cuộc trò chuyện nào giữa hai người, nhưng lạ thay, sự im lặng ấy lại khiến cô thấy dễ thở hơn hẳn. Dường như mọi nặng nề từ cuộc điện thoại trong quán cà phê khi nãy đã bị gió thổi bạt lại phía sau, chỉ còn lại tiếng động cơ đều đặn và tấm lưng vững chãi của người phía trước.
 
Xe dừng lại trước một quán lẩu nướng trên một con phố đông người qua lại. Ánh đèn vàng từ bên trong hắt ra, nhuộm một màu vàng nhạt lên những vũng nước còn đọng lại trên mặt đường, tạo nên một cảm giác dịu dàng lạ thường giữa lòng Hà Nội sau cơn mưa rào.
 
- Vào thôi! - Tùng tháo mũ bảo hiểm, đưa tay vuốt lại mái tóc hơi rối rồi quay lại nhìn cô.
 
- Mình có hai người thôi mà cũng ăn ở đây hả? - Nhiên hơi chần chừ, ngước nhìn tấm biển hiệu rực rỡ rồi quay sang cậu. - Tớ tưởng đi ăn món gì đó đơn giản thôi chứ?
 
- Tớ có bảo chỉ có hai người đâu nhỉ!
 
Tùng mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa điều gì đó khiến Nhiên chẳng thể nào xua đi sự nghi ngờ. Không để cô kịp hỏi thêm, cậu khẽ nắm lấy cổ tay Nhiên và kéo vào trong. Hành động ấy vừa dứt khoát lại vừa tự nhiên đến mức khiến Nhiên bất giác ngẩn người, nhịp tim như rơi tự do. Cô quên bẵng việc phải phản kháng hay rút tay về, cứ thế lẳng lặng bước theo bóng lưng Tùng. Chỉ đến khi ánh đèn vàng rực rỡ trong quán hắt lên gương mặt hai người, Nhiên mới sực nhận ra mình đang để cậu nắm tay. Cô lập tức rụt tay, lúng túng tìm cách ổn định nhịp thở để che giấu sự bối rối đang lan khắp cơ thể.
 
Tùng hơi quay đầu. Theo phản xạ, Nhiên ngước lên, vừa vặn bắt gặp ánh mắt cậu rơi xuống nơi cổ tay mình rồi lại nhanh chóng rời đi. Một nụ cười mảnh thấp thoáng nơi khóe môi, cậu nói nhỏ:
 
- Mình lên tầng hai nhé! Tớ đặt bàn trước rồi.
 
Nhiên không đáp, chỉ khẽ gật đầu rồi rồi lẳng lặng bước theo sau cậu. Lối cầu thang lên tầng hai hơi hẹp, khiến khoảng cách giữa hai người dường như ngắn lại. Nhiên nhìn theo bóng lưng cao lớn của Tùng, chút xáo động ban nãy cũng tan dần theo những tiếng cười nói ồn ào của thực khách đang dội xuống từ phía tầng trên.
 
Không gian thoáng đãng của tầng hai mở ra trước mắt, khác hẳn với vẻ chật hẹp của lối đi vừa rồi. Tùng bước chậm lại, ánh mắt lướt nhanh qua các dãy bàn đã kín người rồi tiến về phía góc khuất cạnh ban công.
 
Nhiên còn chưa kịp định thần xem những người khác mà Tùng lấp lửng nhắc tới ở cửa quán là ai, thì một bóng dáng quen thuộc đã bất ngờ quay sang, hớn hở vẫy tay ra hiệu với cô. Không ai khác ngoài Duyên. Cô bạn diện chiếc áo trễ vai màu ghi, khoe khéo bờ vai thon thả cùng thần thái rạng rỡ đến mức thu hút mọi ánh nhìn. Ngồi đối diện Duyên là một chàng trai lạ mặt, toát lên vẻ lịch sự với nụ cười rất mực ôn hòa.
Sự xuất hiện đột ngột của Duyên khiến Nhiên sững người trong giây lát. Hóa ra câu nói đầy ẩn ý của Tùng lúc nãy đều nằm ở đây. Nhưng chưa kịp để cô lên tiếng hỏi, cánh tay Nhiên đã bị Duyên "tóm" lấy, kéo tọt xuống ghế cạnh mình với phong cách dứt khoát thường thấy. Cảm giác thân thuộc từ cô bạn thân khiến Nhiên thấy dễ chịu hơn hẳn, gánh nặng tâm lý khi nãy dường như vơi đi phân nửa.
 
Duyên vừa kéo Nhiên ngồi xuống đã lập tức liếc sang Tùng, giọng điệu nửa trách móc nửa trêu chọc:
 
- Đi tận đâu mà giờ mới đến thế, lớp trưởng? Bọn tớ chờ đến mốc cả mép rồi đây này! 
 
- Tớ chờ đón Nhiên, lại còn gặp đúng lúc cao điểm tắc đường nữa. Không nhanh như hai người được. - Tùng vừa đáp vừa vỗ vai cậu bạn ngồi cạnh một cách thân thiết rồi mới thong thả kéo ghế ngồi xuống đối diện Nhiên.
 
- Lý do nghe có vẻ hợp lý đấy! - Cậu bạn lạ mặt lên tiếng, giọng nói mang theo vẻ dò xét - Nhưng mà tôi thì lạ gì tính ông nữa. Chắc không phải lại cố ý đi đường vòng để kéo dài thời gian chở con gái nhà người ta đấy chứ?
 
Tùng chưa kịp mở miệng phản pháo, Duyên đã nhanh nhảu cắt ngang:
 
- Thôi thôi, chuyện riêng của người ta, mình không nên tò mò. Giờ thì gọi đồ ăn đi, tớ đói đến mức sắp “ăn thịt” được cả hai người rồi đây này.
 
Nhiên liếc nhìn biểu cảm không chút nao núng của Tùng, cảm giác mơ hồ trong lòng mỗi lúc một lớn dần. Cô khẽ nghiêng người về phía cô bạn thân, hạ thấp giọng:
 
- Như này là như nào đây?
 
- Ơ? Tùng không nói gì với mày à? - Duyên rời mắt khỏi menu trong tay, thấy Nhiên lắc đầu thì tặc lưỡi đầy vẻ "vô tội” - Thì đi ăn thôi mà. Từ đợt về quê nghỉ lễ đến giờ, hai đứa mình có gặp nhau được buổi nào đâu.
 
- Muốn gặp thì hai đứa hẹn riêng là được, sao phải kéo theo cả "lực lượng" thế này? Nói thật đi... mày đang tính giở trò gì đúng không? - Nhiên khẽ kéo tay áo Duyên, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực.
 
- Cứ nghĩ xấu cho bạn là giỏi thôi! - Duyên hơi cau mày, bày ra vẻ mặt hờn dỗi đặc trưng nhưng giọng nói thì bỗng chốc nhỏ lại. Cô quay sang nhìn chàng trai ngồi đối diện, ánh mắt bỗng trở nên mềm mại và dịu dàng - một biểu cảm mà Nhiên chưa từng thấy ở cô bạn vốn dĩ vô tư lự của mình.
 
- Thì hồi trước tao vẫn bảo với mày là tao sắp có người yêu ấy... - Duyên hạ thấp giọng chỉ đủ cho hai đứa nghe - Cậu ấy là Dương, bạn thân của Tùng, làm cùng studio luôn. Bọn tao tìm hiểu được bốn tháng rồi, hôm nay dẫn ra mắt mày để "hợp thức hóa" trước đấy.
 
Đôi vai vẫn luôn căng cứng của Nhiên nhanh chóng được thả lỏng khi biết được danh tính của Dương. Ánh mắt cô vô thức dừng lại phía đối diện. Lúc này, Tùng đang vô cùng chăm chú đặt những miếng thịt lên vỉ nướng, làn khói bốc lên nghi ngút che mờ một phần gương mặt góc cạnh.
Giây phút đó, một suy nghĩ đột ngột vụt qua tâm trí cô. Nhiên không muốn vội vàng gọi đó là sự nghi ngờ, nhưng trực giác lại mách bảo cô rằng buổi tối hôm nay, quán ăn này... tất cả dường như đều nằm trong một kịch bản mà ai đó đã âm thầm dàn dựng.
 
Tiếng mỡ xèo xèo trên vỉ nướng vang lên hòa vào tiếng cười nói rôm rả, khiến không khí bàn ăn trở nên sống động hơn. Nhiên im lặng tận hưởng sự náo nhiệt ấy, thỉnh thoảng lại bị Duyên kéo vào những câu chuyện không đầu không cuối - cách mà cô bạn vẫn làm để Nhiên không cảm thấy lạc lõng giữa mọi người.
 
- Nhiên ăn được cay không? - Tùng ngẩng lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai cô gái.
 
- À... tớ không ăn được cay. - Nhiên khẽ lắc đầu, hơi ngạc nhiên vì sự tinh ý của cậu.
 
- Vậy dùng cái này nhé.
 
Tùng đẩy về phía cô bát nước chấm riêng và phần thịt đã được cắt nhỏ gọn gàng từ lúc nào. Nhiên lí nhí cảm ơn, nhìn phần thức ăn được chuẩn bị riêng trước mặt rồi vô thức ngước nhìn Tùng. Cậu vẫn chưa động đũa, cứ lẳng lặng lo cho cô xong xuôi mới bắt đầu phần của mình.
 
- Bạn Tùng nhà mình chỉ chăm mỗi người đối diện thôi nhỉ? - Dương vừa đặt miếng thịt nướng vàng ươm vào bát cho Duyên vừa liếc Tùng đầy ẩn ý.
 
Tùng không vội đáp, cậu thản nhiên gắp một lá rau xà lách đặt vào bát Dương rồi đáp bằng tông giọng tỉnh bơ:
 
- Đây, để tôi chăm sóc cho ông nhé!
 
Hành động cùng câu nói của Tùng khiến cả bàn rộ lên tiếng cười, xua đi chút ngượng ngùng vừa mới nhen nhóm. Không khí lại trở nên náo nhiệt, âm thanh xèo xèo dường như cũng vui tai hơn hẳn.
 
Khi những đầu ngón tay khẽ chạm vào thành bát còn ấm sực, một cảm giác rung động nhỏ xíu len lỏi vào lòng bàn tay Nhiên. Cô không rõ đó là nhiệt độ từ món ăn vừa chín tới, hay là một thứ hơi ấm khác đang âm thầm lan tỏa, sưởi ấm cả những góc khuất bấy lâu nay cô vẫn hờ hững bỏ quên trong lòng mình.
 
Bữa ăn vẫn tiếp diễn trong không khí rộn ràng, cho đến khi một dòng thông báo đột ngột hiện lên trên màn hình điện thoại.
 
- Duyên, tao vào nhà vệ sinh rửa tay chút nha! - Nhiên hơi nghiêng người, nói nhỏ vào tai bạn.
 
- Ừ, đi đi.
 
Duyên vẫn đang mải ríu rít với Dương và Tùng, chỉ quay đầu gật nhẹ một cái. Nhiên vội vã đứng dậy, cố tình tránh cái nhìn lặng lẽ của Tùng phía đối diện. Việc cô rời bàn lúc ấy, thực chất không hoàn toàn vì lý do cô vừa nói.
 
Nhiên đứng lặng trước bồn rửa tay, đôi mắt dán chặt vào thông báo vẫn đang hiện rõ trên màn hình.
 
Vũ Vũ
Dạo này không thấy Nhiên đến công ty. Bận gì à?
 
Dòng tin nhắn đến sau một khoảng thời gian cô chủ động ngắt kết nối. Không hẳn là không gặp, mà là Nhiên đã dùng mọi cách để né tránh. Không đến văn phòng công ty xuất bản nơi mình cộng tác, cũng chẳng mảy may phản hồi những tin nhắn trước đó của cậu. Làm sao cô có thể bình thản đối diện với người mình từng dành trọn những năm tháng thanh xuân để dõi theo? Dù giờ đây, cảm xúc ấy đã tan biến đi rất nhiều, nhưng đôi lúc những dư âm cũ vẫn khiến lòng cô không khỏi xáo động.
 
Nhiên không trả lời. Cô lặng lẽ nhấn chọn "Lưu trữ" cuộc trò chuyện, hy vọng hành ấy có thể giúp cô phong tỏa luôn cả những tàn dư cảm xúc với Vũ. Nhưng rồi trong vô thức khi lướt qua danh sách trò chuyện, ánh mắt cô bỗng dừng lại ở một cái tên khác.
 
Tùng.
 
Nhiên chợt nghĩ đến cậu. Nghĩ đến cách cậu tỉ mẩn để ý từng thói quen nhỏ nhặt nhất của cô. Nghĩ đến những lần cậu kiên nhẫn lắng nghe mà chưa bao giờ thúc ép cô phải mở lòng. Và cả nụ cười mỗi khi cậu nhìn cô đều mang theo một sự dịu dàng bao dung đến mức khiến người ta chẳng biết phải đáp lại bằng gì cho phải.
 
Cảm giác bức bối lạ lùng chợt kéo đến bủa vây lấy Nhiên. Cô thấy ngột ngạt trước sự cố chấp âm ỉ của Vũ, và lại càng thấy hoang mang hơn trước sự chân thành của Tùng.Thứ tình cảm không lời ấy dường như chứa đựng quá nhiều yêu thương, nhiều đến mức cô chưa đủ can đảm để chạm tay vào.
 
Liệu đây là tình cảm thật sự… hay chỉ là một sự rung động nhất thời, giống như thứ cô từng lầm tưởng với Vũ năm nào?
 
Nhiên cẩn thận lau khô bàn tay vừa đặt dưới vòi nước lạnh, như muốn gột rửa sạch những suy nghĩ đang chất chồng trong đầu, rồi mới cầm điện thoại bước ra ngoài.
 
Giữa không gian ồn ào và sực nức mùi đồ nướng, mặc cho Duyên và Dương vẫn đang cười đùa vui vẻ, ngay khoảnh khắc Nhiên xuất hiện, ánh mắt Tùng lập tức hướng về phía cô. Khoảng cách không xa, nhưng đủ để Nhiên nhìn thấy sự vui vẻ thoáng hiện trong đáy mắt Tùng khi ánh mắt hai người chạm nhau.
 
Cậu... vẫn luôn nhìn về phía cô như vậy sao?
 
Một ngăn tủ cũ kỹ bỗng dưng bật mở. Những hình ảnh mờ nhạt, tưởng chừng đã phai màu theo thời gian bỗng chốc ùa về, rõ ràng đến mức nhức nhối.
 
Ngày ấy, mỗi khi cô vô tình ngoảnh lại, từ chiếc bàn cuối lớp luôn bắt gặp ánh nhìn yên lặng, bao dung của cậu.
Ngày ấy, cậu luôn tìm đủ mọi cớ để bắt chuyện, nhưng chỉ nhận lại từ cô vài câu trả lời cụt ngủn, lạnh lùng.
Giờ thể dụng, cậu chủ động đứng ra bao che cho những lần cô cùng đám bạn trốn tiết.
Giờ quốc phòng, cậu kiên nhẫn chỉ từng động tác dù lần nào cô cũng bướng bỉnh chối từ sự giúp đỡ ấy…
 
Từng mảnh ký ức vụn vặt, ngỡ đã chìm vào quá khứ, lại lặng lẽ kéo nhau trở về, vẹn nguyên và sống động. Hóa ra, chúng chưa từng biến mất. Chỉ là cô, chưa bao giờ chịu ngó qua mà cứ thế vội vã cất đi. Tại sao cô lại không nhận ra? Cậu ấy vẫn luôn ở đó, sau ngần ấy thời gian, vẫn luôn nhìn cô bằng ánh mắt chứa đầy yêu thương không lời như vậy.
Liệu có phải "mặt trời" của những năm tháng ấy quá đỗi rực rỡ, khiến Nhiên chỉ mải miết hướng về phía trước, khao khát những thứ viển vông mà không hề hay biết rằng... ngay phía sau lưng, vẫn luôn có một người lặng lẽ dõi theo cô? Một sự hiện diện thầm lặng và bền bỉ đến mức chính sự hiện diện ấy đã trở thành một phần của không khí, khiến cô chưa từng một lần ngoái đầu lại để nhìn xem ai đã vì mình mà đứng đợi suốt bấy lâu nay.
 
Ngón tay khẽ bấu nhẹ vào lòng bàn tay. Cảm giác đau nhói nhanh chóng truyền đến, kéo Nhiên rời khỏi những mảnh vỡ từ ký ức. Cô bước đến, cố ép xuống mớ cảm xúc hỗn độn vừa nhen nhóm, lờ đi ánh mắt của người đối diện vẫn lặng lẽ dõi theo từng bước chân mình.
 
Tiếng lách tách của mỡ rơi xuống than hồng và những câu chuyện phiếm vẫn đều đặn vang lên, nhưng trong mắt Nhiên, mọi thứ như trôi chậm lại. Cô lặng lẽ nhìn lớp hơi nước mỏng phủ trên thành cốc, những giọt nước nhỏ trượt dài để lại những vệt mơ hồ, giống hệt như tâm tư cô lúc này.
 
- Lại nghĩ gì mà ngây người ra thế? - Duyên huých nhẹ vào khuỷu tay Nhiên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
 
- Sao thế? Cậu mệt à?
 
 Ánh mắt Tùng xuyên qua làn khói mỏng đang bốc lên từ vỉ nướng, nhìn Nhiên đầy vẻ lo lắng. Sự quan tâm hiện rõ trong ánh nhìn ấy khiến cô bối rối, chẳng dám nhìn thẳng vào cậu quá lâu.
 
- Hả…? Tớ không sao. - Nhiên vội cầm ly nước, nhấp một ngụm nhỏ để che đi sự lúng túng.
 
- Chậc, muốn có người yêu mà quan tâm hời hợt thế hả lớp trưởng? - Duyên lập tức "vào việc", giọng đầy vẻ châm chọc.
 
- Công nhận! Bảo sao đến giờ vẫn cứ "độc thân vui tính". - Dương vui vẻ hùa theo, không quên huých nhẹ vai Tùng.
 
- Kệ tôi chứ, liên quan gì đến hai người. - Tùng đáp tỉnh bơ, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một cách đầy ẩn ý.
 
- Sao lại không liên quan? Nhìn hai người hợp nhau thế cơ mà. - Duyên cười híp mắt, liếc Tùng rồi lại nhìn sang Nhiên. - Lạ thật, sao ngày xưa đi học tớ lại không nhận ra "sự kết hợp hoàn hảo" này nhỉ?
 
Nhiên khẽ nhíu mày nhìn sang cô bạn thân đầy bất lực. Cô vỗ nhẹ vào tay cô bạn:
 
- Này... đừng có nói linh tinh nữa.
 
- Duyên nói đúng mà. - Dương vừa bóc vỏ tôm vừa nhiệt tình bênh vực người yêu - Hai người đều đang độc thân, cứ thử tìm hiểu nhau xem. Biết đâu lại thành một đôi thật.
 
- Đáng lẽ tớ không nên rủ hai người đi cùng mới phải. Giờ lại hùa vào gây áp lực tâm lý cho người ta thế này. - Tùng nhìn Dương rồi lắc đầu cười, giọng nửa đùa nửa thật.
 
- Tớ chỉ góp ý chân thành thôi mà. - Duyên đáp tỉnh queo.
 
- Hai người một ý kiến, hợp nhau quá nhỉ? - Tùng liếc sang Dương 
 
Dương không hề lép vế, cậu nhìn Tùng đầy ẩn ý:
 
- Hợp nên phải biết nắm bắt, để lâu là lỡ mất đấy bạn lớp trưởng ạ!
 
- Chuẩn! Lớp trưởng mà không nhanh là không còn cơ hội đâu... - Duyên chống cằm gật gù hùa theo.
    
 
- Cơ hội là do tớ tự tạo ra, không cần hai bạn phải lo xa đâu. - Tùng nháy mắt với Duyên, một cử chỉ đầy thách thức nhưng cũng cực kỳ dứt khoát.
 
- Ừ nhỉ, quên mất tớ với Tùng chỉ là bạn thôi. - Duyên kéo dài giọng, cố ý nhấn mạnh - Nhưng còn Nhiên với Tùng thì... chắc chắn là "trên mức tình bạn" rồi nhỉ?
 
Nghe tên mình được nhắc đến kèm theo cái nhãn "trên mức tình bạn", Nhiên khẽ giật mình. Cô quay sang trừng mắt cảnh cáo cô bạn thân, nhưng Duyên vốn đã "chai lì", chỉ thản nhiên nhún vai rồi quay sang phía Tùng:
 
- Thế lớp trưởng tính sao? Hay là định giữ cái danh "bạn cùng lớp" này đến tận lúc chống gậy?
 
- Tớ thì chắc chắn là không muốn rồi... - Tùng cười, ánh mắt lướt nhẹ về phía Nhiên, chỉ là một cái chạm nhìn thoáng qua nhưng đủ khiến vành tai cô nóng bừng lên - Chỉ sợ gu của "người ta" khó như Duyên thôi.
 
- Tớ khó lúc nào? Đấy gọi là thận trọng trước khi quyết định thôi. - Duyên đỏ mặt giải thích, vô thức nhìn sang Dương tìm sự đồng cảm.
 
- Nhìn tớ làm gì? Tớ còn chưa kịp phát biểu câu nào đâu nhé! - Dương giơ hai tay lên vẻ vô tội, nụ cười không giấu nổi sự thích thú trước màn gậy ông đập lưng ông này.
 
Duyên lườm nhẹ người yêu một cái, rồi nhanh chóng quay lại "mục tiêu" chính:
 
- Nhưng mà tớ vẫn còn dễ tính chán so với ai kia nhé. Có người làm bạn Tùng phải hao tâm tổn tứ nhiều lắm đấy! - Duyên vừa nói vừa hất cằm về phía Nhiên.
 
Cảm nhận được ba luồng ánh mắt đổ dồn về phía mình, bàn tay Nhiên đang lật thịt trên vỉ cũng thoáng dừng lại giữa làn khói nghi ngút. Một thoáng bối rối dâng lên khiến cô thấy mình như bị đóng băng giữa dòng thời gian đang trôi chảy của quán ăn. Chỉ đến khi Tùng lên tiếng giải vây, cô mới thực sự trút được tiếng thở phào trong lòng.
 
- Thôi, đừng "bắt nạt" Nhiên nữa. - Tùng mỉm cười, khéo léo gắp miếng thịt vừa chín tới sang bát của Duyên để bịt miệng cô nàng. - Nói chuyện của hai người đi, bao giờ thì cho chúng tôi ăn cỗ?
 
- Chuyện bọn tớ thì rõ như ban ngày rồi, chuyện của Tùng với Nhiên mới là "phim dài tập" cần theo dõi chứ. - Duyên lắc đầu, vẫn không cam lòng từ bỏ chủ đề nóng hổi.
 
- Lại vòng về chuyện này... - Nhiên lầm bẩm, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng ồn ào xung quanh.
 
Thế nhưng Duyên vẫn kịp bắt sóng, cô bạn chống cằm, nghiêng đầu hỏi dồn:
 
- Đây là chuyện đại sự mà! Gu mày là gì nói đi, để tao còn "thẩm định" xem bạn Tùng đây có đủ tiêu chuẩn không. Nếu không hợp thì mình... tìm mối khác!
 
- Ủa, tớ còn chưa kịp vào vòng sơ khảo mà đã bị đe dọa loại từ vòng gửi xe thế này à? - Tùng đang cắt thịt bỗng dừng lại, ngước nhìn Nhiên một giây rồi lại giả vờ thở dài thườn thượt - Quân sư kiểu này chắc tớ xác định "ế" bền vững thêm mấy năm nữa mất thôi.
 
Tiếng cười của Duyên và Dương vang lên giòn giã, hòa vào không khí ấm sực của vỉ nướng, xua tan đi chút dịu mát còn sót lại sau cơn mưa chiều.
 
Nhiên không chen vào cuộc vui, cô chỉ lặng lẽ lắng nghe, để mặc tầm mắt trôi ra ngoài khung cửa kính. Thành phố lúc này đã nhuốm một màu vàng dịu đặc trưng của ánh đèn đường, những vệt sáng kéo dài mềm mại trên mặt đường còn loang loáng nước. Những suy nghĩ vừa chớm nở trong buổi tối nay vẫn âm ỉ chảy trôi, buộc cô phải tỉ mẩn sắp xếp lại từng mảnh ký ức cũ kỹ lẫn những rung động mới mẻ này. Đôi khi, nhìn ra cửa sổ cũng là một cách để cô trốn chạy khỏi ánh mắt đối diện. Cái nhìn thâm trầm của Tùng mà chỉ cần vô tình chạm phải thôi, Nhiên lại có cảm giác như mọi rào chắn, mọi bí mật mình dày công che giấu bấy lâu đều sẽ bị cậu nhìn thấu sạch sành sanh.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px