Đứa con của trầm cảm
Ma trầm cảm, giam con vào ác mộng Bỏ mặc con gào thét ở bên trong Mẹ ơi mẹ, con sợ hãi cô độc Mẹ mau đến, ôm con có được không?
Mỗi đêm đến, con một mình bật khóc Cái tủ cũ, con nhốt mình vào trong Mẹ ơi mẹ, con cô đơn lạc lõng Mẹ quay lại, đừng bỏ con được không?
Lời ác độc, bên tai con vang vọng "Thứ ghê tởm", mẹ ơi, mẹ nghe không? "Mau chết đi, mày không xứng được sống Đồ mồ côi, tự kỷ, chết cho xong".
Tại sao họ, lại không muốn con sống Mặc cho con, quỳ xin họ rộng lòng Bỏng mẹ ơi, họ hất con canh nóng "Thả tôi ra", họ nhốt con trong phòng.
Con nhờ cô, cô mắng con lừa lọc "Giả vờ khóc cho người ta ngủi lòng Suốt ngày cứ, hễ chút là mệt nhọc Trầm cảm gì, trốn học có đúng không?"
Không mẹ ơi, con chưa từng nói dóc Những lời con, nói ra đều thật lòng Tại sao cô chẳng tin còn trách móc Có phải vì con mồ côi đúng không?
Họ nhìn con, như nhìn "quái vật sống" Xa lánh con, họ hét lớn bảo "Không" "Đừng lại gần, đồ mồ côi hư hỏng Con không được, chơi với nó nghe không?"
Mẹ biết không, mỗi ngày con đều sống Lang thang như, là một cái xác rỗng Lớp da ngoài cố gồng mình bao bọc Một cơ thể mục rữa ở bên trong.
Mẹ ơi mẹ, con đã từng trách móc Là cuộc đời sao lại lắm bất công Cướp mẹ đi, lại để cho con sống Rồi mang con cho trầm cảm coi trông.
Từng giây qua, mọi thứ dần trống rỗng Hố tuyệt vọng, nuốt chửng con vào trong Mẹ ơi mẹ, thế giới quá cay độc Mẹ mau đến, đón con có được không?
Con mệt rồi những tháng ngày cô độc Không hạnh phúc, không có mẹ chờ mong Cuộc đời này, con không còn muốn sống Mẹ cho con, theo mẹ có được không?
Đôi mắt mệt, con chìm vào giấc mộng Dang vòng tay, mẹ ôm con vào lòng Ngủ đi con, đó chỉ là ác mộng Có mẹ rồi, trầm cảm hóa hư không. |
0 |