Hôm đó, con đã không khóc
Cảnh báo
Chương có chứa chi tiết tâm lí nặng, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.
Hôm bố mẹ, chia tay con không khóc Tòa hỏi con, theo ai, con bảo "Không" Một người bố thua bạc rồi gắt gỏng Một người mẹ vì nhân tình bỏ chồng Một gia đình cắt ghép hạnh phúc rỗng "Tòa có nghĩ, con nên theo ai không?" Sau phiên tòa, bố mẹ chia nơi sống Con về nhà, đối diện với khoảng không Giây phút ấy, đột nhiên con bật khóc Chẳng hiểu sao nước mắt lại thành dòng. Trái tim con lúc ấy như trống rỗng Có gia đình phút chốc hóa thành không Con bây giờ như đứa trẻ lạc lõng Tự hỏi mình, sống tiếp ý nghĩa không? Viên thuốc ngủ đưa con vào giấc mộng Đưa con đến một nơi trời thật trong Ở nơi đó, gia đình mình đang sống Bằng tình yêu, bằng hạnh phúc màu hồng. Mẹ vui vẻ nấu nồi canh thật nóng "Anh về rồi" , bố vừa làm về xong Con đón bố, bố ôm con nhấc bổng "Bảo bối con, ở nhà có ngoan không?" Câu trả lời vẫn chưa kịp nói xong Dòng thời gian, bỗng trở nên chuyển động Mây kéo về, mang cả bão và giông Mưa trút xuống, cuốn trôi nồi canh nóng Cuốn cả đi vòng tay bố nhấc bổng Biến mất rồi, mọi thứ hóa hư không. Con cố gắng gào thét trong vô vọng Cố với tay giữ chặt, ôm vào lòng Đừng biến mất, đừng bỏ con cô độc "Bố mẹ ơi, đừng bỏ con được không?" Thời gian lại, bỗng bắt đầu chuyển động Mang con đến một nơi đầy bão giông Không tình yêu, không hạnh phúc màu hồng Là sợ hãi, là chuỗi ngày ác mộng Bố thua bạc rồi về nhà gắt gỏng Mẹ bỏ con, ngồi một góc chẳng trông Bố đánh con những trận roi bán sống Chửi mắng con "Mày chết quách cho xong" Con nhìn mẹ, mà nước mắt lưng tròng Mẹ ơi mẹ, cứu con, con muốn sống Mẹ nhìn con với đôi mắt trống rỗng Vội quay lưng, lo chưng diện váy hồng. Dòng thời gian nghiệt ngã lại chuyển động Đến cái hôm, con thấy mẹ chung sống Với một người mà mẹ gọi là "Chồng" Là bố sao? Không phải, họ không giống Một người lạ, hôn mẹ rồi ôm hông Bố biết được, kéo mẹ về, nổi nóng Chửi mắng nhau, "Nó phải con tao không?" "Thứ lẳng lơ, có chồng còn hư hỏng" "Đồ khốn nạn, nó là con của ông" "Tôi lẳng lơ, chắc không phải tại ông?" Con sợ lắm, ngừng ngay đi ác mộng Trả lại đi, gia đình con từng mong "Đừng đánh con, bố ơi con muốn sống" "Đừng bỏ con, mẹ đừng đi theo "Chồng" Cả hai người xô con ngã ra góc "Mày phiền quá", bố mẹ hét bảo "Không". ...... Những viên thuốc ngủ, nằm trên sàn lăn lóc Phủ quanh con, trong căn nhà trống không Con mệt rồi, đầu óc con trống rỗng Cả nước mắt, cũng ngưng chảy thành dòng Hơi thở con đã trở nên nhẹ bổng Ác mộng kia, cố ôm con vào trong Cố giữ con, không cho con được sống. Trước khi con, vùi mình vào ác mộng Con xin lỗi vì đã trả lời "Không" Đối với con, mãi mãi ở trong lòng Luôn yêu bố mẹ, cả đời không thay đổi. "Duy có một điều, con chưa từng dám hỏi Con chết đi rồi, bố mẹ có buồn không?" Căn nhà trống, những viên thuốc ngủ nằm lăn lóc cạnh xác con... |
0 |