gián cách
con người thì biết yêu, kẻ ái kỷ cũng vậy mà!?
đừng đừng mà những ranh giới xa dần xa dần xa một lần để không bao giờ một lần để chờ để nhớ mơ mong cầu nguyện lời tuyên thệ vụn vỡ hóa ra mình yếu đuối thế sao? gượng nở một nụ cười thoáng nhẹ sương nước mắt dâng hương tưởng... nhưng kỷ niệm con tim chẳng bao giờ quên gập ghềnh chắp vá và vá và vá và vá không thể nguyên vẹn cái nhìn đầu tiên tròn trĩnh đôi mắt lung linh tuyệt thế lấp lánh nước rung rinh mai lại mai giây xô đẩy phút bật văng giờ nhưng mà cậu ơi còn nhớ bóng hình mờ hay đã vỡ? đứt đoạn hân hoan những nỗi lo toan xin đừng quên đừng quên đừng quên bện chặt những sợi tơ ký ức mở ra những đập va vì tháng ngày quá ngắn cho hò hẹn... |
0 |