gay
Cảnh báo
? thì sao
pede mà, mình chịu thôi em...
(Chuyến đi cuối cùng của chị Phụng)
mình tìm về nhánh rẽ của dòng sông lại rẽ lại rẽ lại rẽ em thấy những đứa con nít tóe nước em thấy gã đàn ông già nua đồng bóng đơn độc quá khứ ùa về em cũng thấy tương lai không một ai không còn tháng năm và nụ cười anh không còn chính em những nguyện vọng xanh không còn tất cả mẹ - cha những người xa lạ sống chung một mái nhà em rơi tuột mình khỏi thế giới chỉ còn là bóng già hiu quạnh anh từng hỏi em sợ điều gì nhất em sợ thời gian như Xuân Diệu dòng Neva Saint Petersburg, Leningrad sông chảy quá nhanh để nói lời tạm biệt thời gian bỏ mặc em chẳng kịp ly biệt thì chỉ còn mình em... rồi một ngày khi mọi thứ đã nhòe vào tháng năm em rũ mình những gánh hát lô tô vui lắm mà sao cay đắng và lạ lẫm tạm bợ dù vui mà lấm lem lăn lóc hình như em đã là một kẻ vô lại lời nguyền của thượng đế chắp vào em số phận hư vô khi người ta sống kiếp đời cỏ cây người ta hèn và nhu nhược anh nhỉ? trong bần cùng và vô tận suy nghĩ sự hồn nhiên cũng là một niềm đau khi tháng năm trôi qua ghềnh thác sự hồn nhiên cũng vụn vỡ rồi người ta cứ nhớ cứ nhớ một thuở… mà này, anh có mơ về những dòng sông anh có thấy xác em nổi trôi ngụp lặn anh có thấy mắt em dõi theo anh những mắt cá? anh có thấy tiếng hát của nước tiếng sóng của mưa và gió khẽ là lời thì thầm của em anh có biết tận cùng của dòng sông? là ["xa ngoài kia nơi loài tôm hát"] khi tận cùng của mọi cơn gió mát là em đang trượt dài trên da thịt anh là em đang thì thầm từng tế bào anh và khi sự ruồng bỏ trở nên đẹp đẽ (và chết chóc) anh có muốn cùng em không? đồng quy v ô t ậ n ? |
0 |