em muốn nói
Cảnh báo
có vẻ đây không giống kiểu thơ mà mọi người hình dung lắm
tôi là chủng tộc thấp kém từ muôn thuở
(Rimbaud)
khi là nỗi buồn của một bông hoa hồng anh nâng niu dù gai đâm chẳng ai thấy khoé mắt anh nhăn nhó nhưng với anh với em với tất cả em chỉ đơn giản là không xứng * anh vẫn nói em hãy tin vào mình em vẫn tuyệt vời theo cách riêng và người ta chẳng quan trọng vẻ ngoài đến thế nhưng mà anh có thấy khi còn nhỏ mình được dạy phải tha thứ mình vẫn tha thứ nhưng tận sâu tận sâu và tận sâu ở nơi mọi lời răn xoá nhoà thành vô nghĩa anh có chắc anh muốn? khi không còn những bài học đạo đức em chỉ còn là dòng nước (thứ vốn là khởi nguồn của sự sống) đáng buồn thay, chảy dưới cống * anh vẫn nói anh vẫn nói với em nhưng anh chẳng nhìn vào em thứ anh cần my attention và em cũng nhận ra anh cũng thường thôi như bao con đực bất lực khác * là khi anh bảo anh muốn ôm em nhưng ngại mọi người có phải là khi anh bảo em quá kinh tởm chẳng xứng đáng cho mọi sự phô diễn đúng không anh? * và em chôn chặt anh như một đức tin còn anh che giấu em như một bí mật mình giống nhau nhưng em buồn vì mình cũng khác nhau đến tận cùng anh nhỉ? * những sợi liễu bền bỉ có khiến anh quên đi có đôi khi cái thân thể to lớn và kềnh càng để bảo vệ một linh hồn quá đỗi mỏng manh? ngọn đèn dầu trước gió không phanh... |
0 |