ngỡ
em vẫn vun đắp cho hai ta, anh!
những nhành hoa ngọn cỏ đỏ một bầu trời rực xanh hơi thở mong manh ["tiếng đàn đổ tràn những sóng sánh"] cái nhìn chóng vánh hoan lạc với nhau lâu thật lâu vui và bất hạnh vì sao em yêu anh cái tên linh thánh yêu một kẻ có đôi khi không là gì bất lực rất mực thật lòng mà tình vẫn lòng vòng những chuyến xe bánh nứt đường đổ vỡ em cứ ngỡ trụy lạc đẹp như mơ dẫu nên thơ nhưng trượt dài trong bỡ ngỡ nàng Antigone cũng vỡ không một chân lý buổi hoàng hôn của những thần tượng kể cả anh em chúng ta chỉ sống rồi chết để mà chết mình giống hệt những vì sao băng lăn lộn trên bầu trời rồi tàn lụi trong u lạnh mặt đất và vì mình yêu nhau nên mình lạnh cùng nhau kệ niềm đau có tê tái có tê dại có mê mải… và dù có vỡ những mảnh ghép vẫn sẽ hướng về vô vọng nhưng quan trọng |
0 |