Phần 7: XIN LỖI NHÉ MÈO!
I Rồi một sáng ngực nặng chì khôn kể Hoá ra là con béo lén bò lên Cái con mèo hư hỏng chẳng có tên Em nhặt về từ đêm nào dông bão Nó nằm lì ưỡn mình đưa bốn trảo Bấu vào vai như cảnh cáo em rằng Đừng hòng trốn tao sẽ bám đến vĩnh hằng Sợ chưa nè đồ vô tâm đáng ghét II Từ bấy đến giờ chỉ toàn lời la hét Vì ngỡ rằng nó nghịch phá không nghe Đến hôm buồn em nằm đó mền che Nó đến bên chẳng e dè sợ ướt III Mấy ngày liền trong lòng em rét mướt Ôm lấy nó như bám víu lằn ranh Rút hơi ấm để sưởi ấm mầm xanh Sắp lìa cành trở về bên đất mẹ Nó như hiểu chẳng bao giờ hoạnh hoẹ Chạy lung tung cắn phá một thứ gì Hoặc... nó chẳng có lì Chỉ tại em vô tâm, có những tan tầm quên chăm sóc IV Nghĩ đến ngày nó cuộn mình lăn lóc Cứ chờ hoài một tiếng gọi thân quen Đổi lại là tấm ảnh cứ dần hoen Trên bàn thờ đan xen làn hương khói ... _tranh_ |
1 |