Phần 11: HẸN HÒ
I Vẫn là em nhưng đầu bù tóc bết Cuộn trong chăn chạy trốn ánh mặt trời Mặc con béo an ủi không bằng lời Mặc cả anh đang đợi ngoài khung cửa Hoa thạch thảo nhón chân như bào chữa Hộ cho em sự hèn yếu phút này Nhưng ai nỡ cứ mãi đoạ đày Trái tim yêu nằm bên bờ đổ nát II Em đã diện chiếc váy màu hồng nhạt Búi tóc lên cao vút trên đỉnh đầu Vài nét vẽ cho gương mặt ửng màu Em sẽ hẹn với anh sau vài phút III Trên yên sau em siết vào đôi chút Cùng với anh vi vút dưới hàng dương Rồi rong ruổi qua những phố phường Của thành phố Sài Gòn đương hoa lệ Chẳng hiểu sao em thấy mình thật tệ Vì hạnh phúc em trộm của tương lai Anh bây giờ có nghĩ ở ngày mai Sẽ trách em, biết đi sao còn đến Em lại siết bờ vai anh là bến Cho em đỗ ở vài phút này thôi Em cứ ước thời gian ơi đừng trôi Anh yêu em rồi cho em thêm chút nữa IV Anh nắm tay em kéo lên mình con ngựa Vòng xoay bắt đầu con ngựa gỗ quay Anh thì thầm rằng anh thật là may Được làm kỵ sĩ cho người anh yêu nhất Trong mắt anh em chính là công chúa Bị phù thủy bắt mất khỏi tầm tay Nhưng em đừng sợ anh sẽ vượt chông gai Rồi đến tìm em vào một ngày thật đẹp Vì anh là kỵ sĩ, không biết gì là phép Nên em phải chờ chắc sẽ hơi lâu Đừng giận hờn đừng trút mưa ngâu Anh nhìn thấy sẽ nhớ em nhiều lắm đấy V Tựa vào vai anh nghe những lời chán ngấy Và biết tim mình tan chảy ngất ngây Nếu yêu anh một chút cũng là sai Vậy cho em sai thêm vài chút nữa _tranh_ |
0 |