Phần 12: NGẮM BIỂN CÙNG ANH
I Em nắm tay anh tựa đầu sang khung cửa Trên chuyến đò đi hẹn biển mênh mông Sóng rì rào đạp cát vẫn còn trong Hoá ra biển trong lòng em khác lắm II Trời không mây sóng lăn dài mấy dặm Vỗ đều đều chẳng tới cánh hải âu Bình minh lên quét sạch những ưu sầu Em bên anh ung dung chào biển mới Em dang tay mặt trời trong tầm với Hít thật sâu mùi mặn của đất trời Quay sang anh vững gót chẳng di dời Hoá ra sóng chỉ đánh dời viên đá sỏi Anh chợt cười em chẳng buồn phải hỏi Lại nắm tay anh đón gió mà đi III Đến trưa trời em giở thói nhoè mi Để xin anh một phần tôm cua nướng Anh hết cách em hét ầm sung sướng Giả vờ như đứa trẻ vốn vô lo Em ghé tai anh cứ mải líu lo Về ngày xưa mẹ chưa cho đi biển Em chỉ biết biển trong thời chinh chiến Cửa Bạch Đằng tống tiễn giặc Mông Nguyên Hay biển là những mảnh đời cơ cực ngả nghiêng Trong bài học Chiếc thuyền trên sách vở Hoá ra biển rất riêng những lời than thở Em nghiêng đầu, chẳng rõ đến từ đâu Hay đêm về biển cả hoá vực sâu Đi thật lâu cũng không tìm ra đáy Em nói rất nhiều mắt em cười đen láy Tặng cho anh niềm vui mãi tràn đầy Để đêm về bên đống lửa bập bùng lay Hai mái đầu chợt say khi môi chạm Một lần anh nghe hương môi hồng rất đạm(*) Chạm một lần vùng xám của yêu đương Anh hôn em hôn cả những buồn thương Rồi ôm vào lòng đoạn đường em vất vả Có giọt sương rơi vào đêm rất lạ Giọng anh khàn đã đồng ý với em "Con Béo rồi sẽ tròn lẳn mà xem" "Chỉ sợ em muốn ôm mà còn ôm nổi" IV Một câu đùa cả hai người không vui nổi Chợt lặng người bấu víu đặng sớt chia Giây phút gần cũng sắp phải chia lìa Phải chi mà... thôi, cũng đủ rồi anh nhỉ? _tranh_ |
1 |