Phần 14: KHÔNG TÊN
I Sau giấc ngủ dài, sáng nay trời mát mẻ Em bước ra vườn cười khẽ với lũ chim Chúng ùa về thức dậy khu vườn đêm Và những bông hoa im lìm trong tán lá II Con mèo béo lại bày trò quấy phá Nhảy lên bồn nghịch tụi cá bên trong Ba đi ngang tủm tỉm chẳng buồn trông "Ối dào ôi, nhằm gì dăm con cá!" Em thở dài tóm đầu con xảo trá Lấy lòng ba và mẹ từ chiều hôm Rồi với tay lấy vội cái nón rơm Mẹ đã treo, "Con ra đồng một tý" III Có lẽ em chỉ cần nơi thông khí Trốn ánh nhìn với ti tỉ quan tâm Em chẳng nhớ mình đã mất bao năm Để không nhìn vào sâu trong mắt họ Lời hà khắc xa xăm không nhớ rõ Nhưng tiếng nấc quá mới tựa hôm qua Cú điện thoại đẩy sập cả ngân hà "Con ung thư, chắc chỉ còn trong ba tháng" Bên đầu kia tựa hồ ba choáng váng Mẹ ngập ngừng nửa giống muốn cầu xin "Con nói gì đừng giỡn, mẹ không tin!" "Nhưng... nó là sự thật" Lần đầu tiên em thấy người chật vật Giữa cuộc đời vốn dĩ chẳng bình yên Mẹ thét lên ba nấc tiếng tựa muốn xuyên Qua màn hình găm vào tim em, đau đớn IV Vẫn là em dại khờ chưa chịu lớn Sẽ chạy trốn trong những lúc khó khăn Dành một tháng dẹp dọn những lăn tăn Mới gọn gàng trở về, nhưng khó quá Em đâu cần phải nghe hàng tá Lời ân cần với kẻ sắp chết đâu Em chẳng cần nghe tiếng khóc giữa đêm thâu Vậy mà sao vẫn khát cầu chạy trốn Có phải thứ làm em khốn đốn Là giả cười trên môi mẹ, vờ vui vẻ trên mặt cha Là những lúc cắn chặt răng mà Đau đớn vẫn tràn ra trong ánh mắt V Em chợt nghĩ dù chỉ trong khoảnh khắc Chết hôm nay, nỗi dằn vặt sẽ dừng Nhưng tiếng gọi trong những phút lưng chừng Mẹ ơi, ba ơi con sao nỡ? _tranh_ |
0 |