Phần 15: CHUYỆN NGÀY XƯA CỦA MẸ
I Chiều hôm ấy lại một lần tan vỡ Khi môi ba bật máu ngỡ vì đâu Nhưng dấu răng ở đó, đã hằn sâu Tại cơn ho thật lâu không chịu dứt Rút phổi con chắc ruột gan ba cũng đứt Trốn trong nhà, đôi mắt mẹ đỏ hoe Lần đầu tiên em sợ sự chở che Như trốn chạy, "Con qua ngoại một đêm, ba mẹ nhé!" II Chào đón em là tiếng cười cháu bé Khi lớn đầu vẫn dính ngoại chẳng buông Nó cười cô mít ướt quá trời luôn Còn muốn nghe bà hát ru mới ngủ Nằm trong mùng gối đầu nhìn khói rũ Trên đùi bà và mùi thuốc chỗ ông Cả bầu trời chợt lặng hết bão giông Vểnh tai nghe chuyện ngày xưa dâu bể "Năm tám lăm cả nhà lo sinh kế Mẹ của con vừa buổi chớm trăng tròn Cái tuổi mà chẳng vẽ vẫn đậm son Má hây hây, làm mòn chân trước ngỏ Bà với ông đi hoài, con cũng bỏ Mẹ một mình đi mãi, có ngày mưa Bọn súc sinh chặn mẹ buổi ban trưa Chúng đã nghiền ra tro đời con gái Con biết không cái thời nặng trống mái Gái không chồng chửa tội lắm con ơi Có mấy lần mẹ tính chuyện buông lơi Là ba con kéo mẹ về bờ sống Đứa nhỏ ấy cuối cùng không thấy bóng Mặt trời lên nhưng mãi đọng trong lòng Là bóng ma của mẹ những ngày đông Ba con ôm thế nào cũng không ấm" Bà chợt ngừng nhẹ xoa bàn tay bấm Đã ứa máu của đứa cháu ngu ngơ Bấy lâu nay chẳng biết giấc ngủ mơ Mẹ hay khóc là đau thương chồng chất "Bởi con đừng trách ngày xưa mẹ gắt Hay đánh đòn tội trốn ngủ đi chơi Rồi bạn bè, mẹ hà khắc đủ nơi Mẹ chỉ sợ thêm một lần vỡ nát Nhưng mấy năm rồi mẹ con đã khác Lên mạng nhiều cũng học những điều hay Buông bỏ và nhìn nhận cái mình sai Dạy con mà đâu chỉ là ép buộc..." III Con oà khóc, lời bà như cắn nuốt Tháng năm dài hận ghét lẫn buồn vương Hiểu ra rồi, còn mấy để mà thương Cho phong sương của đời ba và mẹ _tranh_ |
1 |