Phần 16: CON THƯƠNG BA MẸ LẮM
I Lại mỉm cười chào một ngày mát mẻ Dù ho nhiều khó thở cũng nhiều hơn Biết nũng nịu và học cách van lơn Để mẹ cha chiều lòng như con nít II Một đêm bên bà không ngừng thút thít Tự nhận ra mình ích kỷ nhường nao Tự đáng thương còn cha mẹ thì sao Ai đáng thương cho cả đời lặn lội Chợt hiểu ra chính mình đang có tội Muốn đền bù bằng tất thảy ngoan hư Mà trước giờ em cứ giả vờ như Đứa con này chưa từng sinh ra vậy III Em học dần mở lòng không che đậy Thích món này và sẽ ghét món kia Mẹ nấu cho thì cười trộm tăm tia Lén ăn miếng còn đang nằm trên bếp Khi cơn ho kéo dài, đau khủng khiếp Em gắt lên, cáu bẩn với mọi người Đợi qua cơn lại nũng nịu mấy lời Vì biết chắc ai nỡ gì oán trách Có mấy lúc thở cũng là thử thách Bởi cục đờm chặn mất chỗ tiếp hơi Em cố lắm mới kêu được "mẹ ơi" Rồi hai mẹ con ôm nhau mà khóc Ba vốn là người kiệm lời khô khốc Vậy mà giờ kề cận nói tiếng thương Lặn lội ngày nắng đội những ngày sương Tìm thuốc thang mặc là nam hay bắc IV Em đã sống trọn cho từng khoảnh khắc Dẫu song hành là dồn dập cơn đau Cả nhà ta đã hứa sẽ cùng nhau Em không sợ, "Thạch thảo ơi, chờ nhé!" _tranh_ |
0 |